Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huệ Chiêu nghi sợ Quách Đôn Văn đến quấy rối Công chúa nên xin ân điển của bệ hạ, sai quây riêng một bãi đất trống gần đó trường đua ngựa cho Công chúa. Các nữ quan cùng phu nhân, tiểu thư nhà các quan viên cũng thể đến đây vui chơi, nam nữ tách biệt rõ ràng.

Bệ hạ cũng thấy Tứ công t.ử nhà họ Quách quả thực giữ thể thống, mà Công chúa nhà chẳng đứa trẻ nuốt giận bụng. Ngài sợ hai đứa trẻ đụng mặt sinh chuyện rắc rối nên liền ân chuẩn.

Sáng sớm thức dậy, Công chúa dùng lưỡi đẩy đẩy chiếc răng cửa đang lung lay. Cô bé cung nữ, cất tiếng: "Hôm nay cưỡi ngựa với bọn họ. Ngươi tìm một sợi chỉ buộc cái răng giúp ? Ta sợ nó rụng bất thình lình thì nực lắm."

Cung nữ chải đầu bật : "Buộc thế nào ạ? Nếu răng Công chúa rụng mà sợi chỉ vẫn còn lủng lẳng miệng thì lúc đó mới thực sự là nực đấy ạ."

Một cung nữ khác bưng súc miệng lên, hùa theo: " , Công chúa đừng sợ. Trẻ con răng là chuyện bình thường mà, chỉ vài tháng nữa là răng mới sẽ mọc lên thôi."

Người cứ , nhưng trong lòng Tần Thư Nhụy vẫn canh cánh nỗi lo.

Cô bé quyết định hôm nay dù ai đến bắt chuyện cũng mặc kệ, nhất quyết một nàng Công chúa câm lặng, ngoan ngoãn. Nhỡ đang chuyện mà văng cả răng ngoài thì còn mất mặt hơn. Cô bé chỉ mong lớn thật nhanh. Cứ lớn thành lớn thì răng sẽ chẳng rụng nữa.

Dọc đường , cô bé liên tục tự nhủ " chuyện, chuyện". Ấy thế mà chẳng ngờ, đặt chân đến trường đua ngựa, cô bé tự phá giới.

Thấy mấy cô nương đang tụm năm tụm ba trò chuyện, Tần Thư Nhụy tò mò xán gần. Nào ngờ, bọn họ thấy cô liền thu tiếng rúc rích tản tứ phía. Vị tiểu thư đầu vội vàng hành lễ với Công chúa, lúc mới giật bừng tỉnh, lục tục hành lễ theo.

Tần Thư Nhụy cứ tưởng họ chỉ đang dè dặt nên vội bảo tất cả lên. Cô bé dịu giọng, chủ động bắt chuyện: "Các tỷ tỷ nãy đang trò chuyện gì thế?"

Mấy họ đưa mắt đồng loạt lắc đầu. Cô nương đầu lên tiếng: "Chúng thần nữ chuyện gì ạ. Công chúa chơi gì? Ném đầu hồ, b.ắ.n cung cưỡi ngựa?"

"Ném đầu hồ ." Tần Thư Nhụy chơi trò bao giờ, Trần tỷ tỷ từng hứa khi nào rảnh sẽ dạy cô bé chơi.

"Vậy chúng thần nữ xin phép cưỡi ngựa, nhường sân ném đầu hồ cho Công chúa." Cô nương đầu đáp lời mà chẳng thèm suy nghĩ. Nói xong, nàng vẫy tay gọi các cô nương khác. Đám đông lập tức nối gót theo , lác đác chỉ còn vài nán cùng Công chúa.

Bỗng nhiên mất cảm giác chư tinh phủ nguyệt như mấy hôm , Tần Thư Nhụy quả thực chút quen. ngẫm thế cũng , cô bé vốn dĩ chẳng ưa gì cái điệu bộ nịnh nọt, lấy lòng giả tạo của đám đông . Trong những Trần tỷ tỷ, thế là cô bé thể thoải mái trò chuyện cùng tỷ .

Tần Thư Nhụy kéo tay Trần tỷ tỷ, liếc bốn còn . Tới nước thì mở miệng , cô bé toét miệng : "Sao cứ ngây đó thế? Chẳng chơi ném đầu hồ ? Chúng đằng ."

Hai trong bốn miễn cưỡng đưa mắt , nhưng cuối cùng vẫn lững thững bước theo. Tần Thư Nhụy thấy khó hiểu bèn ngoái Trần tỷ tỷ, thì thấy mặt tỷ cũng hiện rõ vẻ ngập ngừng thôi.

Cô bé kịp gặng hỏi thì Trần tỷ tỷ khôi phục dáng vẻ tự nhiên thường ngày. Nàng vội vã nhiệt tình nắm lấy tay Tần Thư Nhụy: "Được Công chúa coi trọng, thần nữ vui mừng khôn xiết. Đi thôi, thần nữ sẽ dạy Công chúa ném đầu hồ."

Hai chạy những bước nhỏ lên phía . Tần Thư Nhụy gọi bốn : "Đi thôi, cùng chơi nào!"

Từ khóe mắt, cô bé thoáng thấy ở đằng xa xa, đám đông đang tụ tập rôm rả, thi thoảng rộ lên từng trận giòn giã. Chẳng rõ họ đang bàn tán chuyện gì mà trông náo nhiệt đến thế. Tần Thư Nhụy chép miệng hâm mộ bầu khí bên đó, bèn ngỏ ý: "Hay là chúng cũng cưỡi ngựa ? Càng đông càng vui mà."

Trần tỷ tỷ chỉ im lặng cô bé.

"Tỷ tỷ ?" Tần Thư Nhụy hỏi.

"Không ạ." Trần tỷ tỷ đáp.

"Vậy thì ..." Tần Thư Nhụy huých nhẹ cánh tay tỷ , giọng mang theo chút nũng nịu: "Hôm nay tỷ tỷ cứ khác khác thế nào ."

Một cô nương cạnh Trần tỷ tỷ bèn lên tiếng: "Bẩm Công chúa, lên tiếng lúc nãy là Ngũ cô nương của phủ Thừa tướng ạ."

"Quách ngũ cô nương ư?" Tần Thư Nhụy cúi đầu ngẫm nghĩ một lát. "Là của Quách tứ công t.ử ? Tỷ ?"

"Cũng gì to tát ạ." Trần tỷ tỷ vội nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé. "Nàng từ nhỏ chơi chung với hội tỷ ở đây nên tự nhiên thích chơi cùng nàng hơn. Nay nàng thèm để ý đến Công chúa, nên các cô nương khác cũng ngại dám chơi cùng ."

"À..." Trong lòng Tần Thư Nhụy khẽ động, nhưng cô bé chẳng hề tức giận. "Không , chơi thì thôi, chúng tự chơi với ."

thì chẳng bao lâu nữa cô bé cũng hồi cung. Mà về cung thì khó ngoài, càng chẳng cơ hội tham gia mấy buổi thi hội của đám tiểu thư khuê các nữa.

Quách ngũ cô nương thì khác, nàng xưa nay luôn lòng . Những quý nữ danh môn , hễ ai còn chừa đường lui trong giới giao tế , thì ít nhất ngoài mặt cũng dám đắc tội với nàng .

Nhớ thời gian mà mối quan hệ ngoài mặt giữa Quách Đôn Văn và Tần Thư Nhụy vẫn còn êm , Tần Thư Nhụy từng cưỡi ngựa chung với Quách ngũ cô nương. Chỉ là hồi đó cô bé phận của nàng , chỉ lờ mờ nhận nàng đầu nhóm tiểu thư đó. Quách ngũ cô nương vốn chẳng kẻ kiêu ngạo, hống hách. Nếu ai bất đồng ý kiến, nàng cũng chẳng bao giờ buông lời đe dọa ép khác theo. Nàng chỉ nhẹ nhàng bảo: "Không , suy nghĩ riêng. Vậy chúng cứ tách chơi là ! Đâu nhất thiết gượng ép tụ tập cùng ."

Cứ nghĩ , Tần Thư Nhụy đoán chừng nàng cũng chỉ mặt xả giận cho ca ca mà thôi. Đằng nào thì cô bé cũng chẳng chơi cùng bọn họ bao lâu nữa, nên so đo với Quách ngũ cô nương gì.

Cô bé thêm: "Vậy chúng chọc bọn họ nữa, chơi trò của thôi. Còn nếu các tỷ cưỡi ngựa thì cứ tự nhiên nhé."

Nhận lấy thẻ tre từ tay cung nữ, Tần Thư Nhụy định ném thì chợt nhận điều bất thường. Cô bé ngoắt , nghiêm mặt hỏi: "Trần tỷ tỷ, tỷ thật , rốt cuộc nàng những gì?"

Nếu Quách ngũ cô nương chỉ đơn thuần bộc bạch là thích và chơi cùng Công chúa, thì đám đông tuyệt đối thể phản ứng gay gắt đến mức . Khóe mắt cô bé kịp thu hình ảnh một vài cô nương đang lén lút trộm . Kẻ nào to gan hơn thì trợn trừng mắt thẳng, trong ánh mắt hằn rõ sự chán ghét.

Trần tỷ tỷ vứt thẻ tre trong tay bình hồ, ấp úng: "Ơ..."

Tần Thư Nhụy vỗ nhẹ lên mu bàn tay tỷ , gặng hỏi thêm nữa. Cô bé ý định dồn Trần tỷ tỷ bước đường cùng thể ngẩng mặt lên trong hội tiểu thư .

Thay đổi hẳn vẻ tươi thường ngày, cô bé , vẫy tay gọi cung nữ túc trực bên cạnh: "Vị tỷ tỷ , phiền tỷ dẫn thêm vài tên thái giám cùng ."

"Vâng ạ." Cung nữ nhanh nhẹn đáp lời.

Tần Thư Nhụy dẫn bước tới, đám đông rục rịch định giải tán. Cô bé lập tức chỉ thẳng tay vị cô nương trừng mắt với ban nãy, dõng dạc lệnh: "Bắt lấy ả!"

Hai tên thái giám lao lên tóm chặt lấy cô nương nọ, lôi xệch đến mặt Công chúa.

Tần Thư Nhụy lạnh giọng hỏi: "Tại lúc nãy ngươi cứ trừng mắt ? Ta quen ngươi."

"Công chúa nhầm ." Cô nương cãi bướng.

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, cả khuôn mặt Tần Thư Nhụy đỏ bừng. Mẫu hậu từng dạy cô bé đối đãi với bằng sự khiêm nhường và lễ độ. mẫu hậu từng dạy cô bé thế nào khi đối phương giở trò vô lễ .

"Ta nhầm!" Tần Thư Nhụy lớn tiếng. "Hai con mắt của ngươi trợn tròn sắp rớt ngoài kìa! Tại trừng mắt với ? Nếu ngươi , sẽ lôi ngươi đến mặt phụ hoàng phân xử."

"Công chúa điện hạ." Quách ngũ cô nương vội vàng bước lên cầu tình. "Chắc hẳn Công chúa thực sự nhầm . Đứng từ xa như thể . Biết Thẩm cô nương chỉ đang phóng tầm mắt ngắm phong cảnh đằng xa thôi. Ây da, Công chúa hẳn tỷ chứ, tỷ ruột của Thẩm Chiêu nghi nương nương đấy ạ."

Nghe nhắc đến Thẩm Chiêu nghi, khí thế của Tần Thư Nhụy lập tức xẹp xuống phân nửa.

Thấy Công chúa vẻ nhượng bộ, Quách ngũ cô nương lấn lướt bước tới: "Thẩm , còn mau tạ với Công chúa . Dù là Công chúa nhầm, nhưng rõ ràng Công chúa đang ở hướng đó, cớ cứ chĩa mắt về phía gì?"

Tần Thư Nhụy lập tức bừng tỉnh. Cái giọng điệu gì thế ? Đây chẳng đang công khai ám chỉ cô kiêu căng ngạo mạn, hễ cô thì kẻ khác thậm chí quyền liếc về phía đó ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-26.html.]

Mấy tên thái giám lén nét mặt Công chúa, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.

"Không !" Tần Thư Nhụy quả quyết. "Làm hóa lầm đều đổ lên đầu . Chuyện hôm nay cho nhẽ!"

Thẩm cô nương cúi gằm mặt, hé răng nửa lời.

Thực tâm, Tần Thư Nhụy cũng chẳng dám lôi nàng mặt phụ hoàng. Nếu bây giờ ầm lên, Thẩm cô nương chỉ cần lóc ỉ ôi, còn cô bé chẳng đưa bằng chứng nào, thì dù lý cũng hóa đuối lý. Ban nãy do cô bé quá bốc đồng, nhưng đ.â.m lao thì theo lao, bắt buộc ép một cái kết quả rõ ràng. Mặc kệ lát nữa về mẫu hậu trách phạt , ngay lúc tuyệt đối thể để sự việc chìm xuồng. Bằng , cái danh hống hách ngang ngược sẽ gắn chặt lấy cô bé, thanh minh cũng chẳng ai thèm tin.

"Công chúa..." Quách ngũ cô nương định đưa tay kéo áo Tần Thư Nhụy nhưng cô bé hất .

Nàng sững một giây vẻ tủi , xoa xoa mu bàn tay: "Công chúa, thần nữ chỉ lo vướng rắc rối nên mới khuyên mau chóng thả Thẩm . Nếu chuyện đồn ngoài, e rằng danh tiếng của Công chúa sẽ tổn hại, mà Thẩm Chiêu nghi nương nương chuyện chắc hẳn cũng vui ."

Tần Thư Nhụy khựng . Cô bé buộc tìm một kẽ hở để phản công, nhưng đồng thời Thẩm mẫu phi phật lòng.

lúc , một cung nữ rảo bước tiến lên bẩm báo: "Công chúa, Thẩm phu nhân đến ạ."

"Thẩm phu nhân?" Tần Thư Nhụy ngỡ ngàng.

Nếu Thẩm phu nhân mở lời, Tần Thư Nhụy thể nể mặt mà thả . Cô bé quyền nể mặt Quách ngũ cô nương, nhưng tuyệt nhiên thể mất mặt Thẩm phu nhân. Khi Thẩm phu nhân toan nhún hành lễ, Tần Thư Nhụy vội vàng bước tới đỡ bà thẳng dậy: "Phu nhân, cần hành lễ với ." Bà là mẫu của Thẩm mẫu phi, Tần Thư Nhụy quý mến Thẩm mẫu phi nên đương nhiên cũng hết lòng kính trọng Thẩm phu nhân.

Thẩm phu nhân điềm đạm : "Tiểu nữ nhà hiểu quy củ, trót mạo phạm Công chúa. Xin Công chúa hãy giao nó cho thần phụ, thần phụ nhất định sẽ cho một lời giải thích thỏa đáng."

Tần Thư Nhụy vò vò vạt áo, chẳng ứng đối .

Thẩm phu nhân bước tới mặt con gái, nghiêm giọng hỏi: "Thẩm Tương Âm, hỏi con, cớ mạo phạm Công chúa?"

Trong mắt Thẩm Tương Âm chẳng hằn chút sợ sệt, nàng cãi: "Thưa mẫu , nữ nhi hề mạo phạm Công chúa. Là Công chúa tới vô cớ..."

"Đến nước mà con vẫn còn dám dối trá!" Thẩm phu nhân lớn tiếng quát.

Tiếng quát Tần Thư Nhụy giật lùi một bước. Cô bé vội vàng xắn tay áo, cố tỏ trấn tĩnh tại chỗ. Thẩm Tương Âm cũng run b.ắ.n , quỳ sụp xuống đất nhưng tư thế vẫn gồng lên cứng cỏi: "Nữ nhi hề dối! Cớ mẫu tin con?"

Thẩm phu nhân lạnh lùng đáp: "Ta đây từ lâu . Từ đằng xa thấy rõ mồn một con trừng mắt Công chúa. Con cả gan phạm thượng như , là cậy Chiêu nghi nương nương sủng ái nên sinh kiêu ? Được lắm, nếu con chịu khai rõ ngọn ngành, sẽ lập tức tu thư một phong đưa cung trình lên cho Thẩm Chiêu nghi nương nương. Để chống mắt lên xem, Chiêu nghi nương nương sẽ bênh vực Công chúa, bênh vực con."

"Mẫu !" Nghe thấy thế, Thẩm Tương Âm hoảng hốt kêu lên. "Chút chuyện cỏn con phiền đến Chiêu nghi nương nương. Nữ nhi..."

"Thẩm phu nhân..." Quách ngũ cô nương định xen cắt lời Thẩm Tương Âm, dường như đỡ.

Thẩm phu nhân thèm đầu , lạnh giọng chặn ngang: "Nha đầu nhà phạm thượng, đang dạy dỗ con cái trong nhà, lẽ nào Quách ngũ cô nương cũng nhúng miệng ?"

Đừng là Quách ngũ cô nương, ngay cả Tần Thư Nhụy lúc cũng chẳng dám ho he nửa lời. Ở trong cung, các mẫu phi ai nấy đều dịu dàng, hòa nhã. Ngay cả Kính mẫu phi lúc phạt đ.á.n.h tay cô bé cũng từng nặng lời mắng mỏ một câu. Trương mẫu phi tính tình nóng nảy thật đấy, nhưng bao giờ nổi trận lôi đình mặt Tần Thư Nhụy. Đây là đầu tiên cô bé chứng kiến một vị mẫu nghiêm khắc đến , sợ hãi đến mức run bần bật, cứ ngỡ như bản đang mắng lây.

Nghĩ nghĩ , may mà Thẩm phu nhân ở đây. Cũng may là trong những bức thư Thẩm Chiêu nghi gửi về nhà thỉnh thoảng nhắc đến Tần Thư Nhụy. Bằng , hôm nay Tần Thư Nhụy thực sự chẳng thu dọn tàn cuộc thế nào. Cô bé thầm cảm thấy may mắn, nghiêm túc suy ngẫm xem nên học hỏi sự quyết đoán, uy nghiêm của Thẩm phu nhân , để gặp chuyện tương tự còn cách tự đối phó.

Cô bé nép cạnh Thẩm phu nhân y như một tiểu cung nữ, tâm trí bay bổng lên tận chín tầng mây.

"Công chúa." Thẩm phu nhân cất tiếng gọi.

Tần Thư Nhụy lúc mới giật bừng tỉnh: "Thẩm... Thẩm phu nhân." Trong khoảnh khắc , cô bé thực sự chỉ buột miệng gọi một tiếng "ngoại tổ mẫu".

Thẩm phu nhân khẽ mỉm với cô bé, lập tức sầm mặt sang Thẩm Tương Âm: "Có vẻ như Công chúa rõ. Con to lên, bẩm báo với Công chúa một nữa."

Thẩm Tương Âm dập đầu một cái, dõng dạc : "Bẩm Công chúa điện hạ, thần nữ đáng vạn tử. Thần nữ lỡ vài lời đồn đại khó , nhất thời hồ đồ nên mới thái độ bất kính với . Thần nữ tội, xin Công chúa giáng phạt."

Tần Thư Nhụy ngớ : "Chuyện..."

"Lời đồn đại gì!" Thẩm phu nhân vốn ăn to lớn, khí thế bừng bừng, nhanh nhảu cướp lời cả Tần Thư Nhụy.

Thẩm Tương Âm ngập ngừng: "Là... là lời đồn về Công chúa và Quách công t.ử ạ."

Thẩm phu nhân truy vấn: "Lời đồn gì về Công chúa và Quách công tử? Nghe từ miệng kẻ nào? Nghe ở ?"

Thẩm Tương Âm liếc Quách ngũ cô nương. Tần Thư Nhụy cũng đưa mắt theo, thấy nàng đang bồn chồn vò chặt chiếc khăn tay, chẳng rõ đang toan tính điều gì.

Tần Thư Nhụy chợt nhớ tới lời răn dạy của mẫu hậu: chuyện gì thể tha thứ thì nên tha thứ. Quách ngũ cô nương suy cho cùng cũng chỉ vì xả giận cho ca ca, đó cũng là lẽ thường tình. nếu tội danh bôi nhọ Công chúa lan truyền ngoài, e là sẽ chẳng còn ai dám chơi với nàng nữa.

Thế nhưng Tần Thư Nhụy chẳng cam tâm buông tha dễ dàng như . Cô bé cứ đắn đo mãi giữa lời dạy của mẫu hậu và sự bực dọc nén nghẹn trong lòng.

Trong lúc cô bé còn đang giằng xé, Thẩm cô nương khai tuột : "Là Quách ngũ cô nương ạ. Quách ngũ cô nương bảo Quách tứ công t.ử giờ thứ gì cũng đều nhớ tới Công chúa, hai vốn dĩ tâm đầu ý hợp, thường xuyên trò chuyện tâm tình. Công chúa cũng nhận lời với Quách tứ công tử, bằng lòng nắm tay đến cuối con đường. Thế nhưng... thế nhưng chẳng Công chúa lời xúi giục của kẻ nào mà đột ngột lật lọng. Lật lọng thì chớ, còn công khai nhục Quách tứ công tử, khiến và cả phủ Thừa tướng mất hết thể diện, liên lụy đến mức Quách ngũ cô nương cũng đồn thổi những lời khó ."

Giọng nàng càng về cuối càng lí nhí. Dường như nàng cho rằng đoạn đầu chẳng vấn đề gì to tát, nhưng đoạn nếu vạch trần sẽ hủy hoại thanh danh của Công chúa.

Nghe xong những lời , lồng n.g.ự.c Tần Thư Nhụy như nổ tung. Sự phẫn nộ bốc lên tận đỉnh đầu, cô bé tài nào kìm nén nữa, lao thẳng tới giáng cho Quách ngũ cô nương một cái tát trời giáng. Những lời răn dạy của mẫu hậu tạm thời ném đầu, cô bé xả cục tức .

Quách ngũ cô nương từ nhỏ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, từng ai tát mặt bao giờ. Tần Thư Nhụy giận đến mức run tay, cái tát vốn dĩ chẳng lấy gì mạnh, nhưng đ.á.n.h ngay mặt bao nhiêu , khiến nàng bẽ mặt ê chề.

Đôi đầu gối vốn định nhũn quỳ xuống xin tha bỗng dưng cứng ngắc . Nàng tức tối vung mạnh tay áo: "Những lời thần nữ câu nào cũng là sự thật! Dù đưa mặt bệ hạ, thần nữ vẫn như ! Công chúa..."

Nửa câu của nàng mắc nghẹn trong cổ họng. Bởi vì cú vung tay áo quá đà, khiến Công chúa lùi một bước, vô tình vấp hòn đá và ngã nhào xuống đất.

"Á... ui..." Đầu Tần Thư Nhụy đập xuống đất, cô bé lợm giọng hộc một bãi m.á.u lẫn chiếc răng cửa.

"Ái chà! Máu!" Đám cung nữ sợ đến hồn bay phách lạc. "Mau truyền thái y! Truyền thái y nhanh lên!"

Đám đông bắt đầu nhốn nháo hoảng loạn. Thẩm phu nhân vội vàng chạy tới đỡ Công chúa mà dang tay cản hai tiểu cung nữ đang xông tới.

lúc đó, Lữ Triết Chính và Tứ hoàng t.ử ngang qua. Hình ảnh đập mắt họ là đang gục mặt đất, đám đông xung quanh giạt tứ phía, chỉ còn mỗi Quách ngũ cô nương trơ trọi cạnh đó.

"Các ngươi đang cái trò gì !" Lữ Triết Chính gầm lên.

Tần Thư Nhụy òa nức nở. Răng cô bé đau quá. Mấy cái răng rụng đều do tự nhiên, riêng cái ngã văng ngoài.

"Ôi trời đất ơi!" Một cung nữ lúc mới hồn, vội lao tới đỡ. "Quách ngũ cô nương đ.á.n.h thương Công chúa ! Mau gọi thái y ! Gọi thái y nhanh!"

 

Loading...