Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:51
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu đáp lễ, xuống theo ánh mắt hiệu của Thái hậu.

Thái hậu hiền từ mỉm : "Hôm nay thật khéo, hai con kẻ đến thỉnh an."

Ngọc phi mau miệng thưa: "Sáng sớm tinh sương thế , thần đồ rằng tâm tư của nương nương cũng giống như , đều vội vã đến báo tin mừng cho Thái hậu đó ạ."

Hoàng hậu ngơ ngác hiểu mô tê gì. Tin mừng gì chứ? Tối qua Bệ hạ những gì với Ngọc phi? Tình thế , nếu nàng cứ khăng khăng đòi đổi tên cho công chúa thì quả là tiến thoái.

Thái hậu nhướng mày, ánh mắt dò hỏi hướng về phía Ngọc phi: "Chuyện gì ?"

Ngọc phi thong thả đáp: "Nghe hôm qua Thái hậu nương nương ngự dạo Ngự hoa viên, ngắm hồ sen đương độ mãn khai, chợt nghĩ hai chữ 'Cảnh Hà', dùng tên cho công chúa, để phụ cảnh sắc ngày hè rực rỡ."

" chuyện ." Thái hậu gật đầu xác nhận: “Chỉ là gia còn kịp bàn bạc với Bệ hạ. Ngọc phi con ?"

Ngọc phi tươi : "Bệ hạ chuyện ạ. Ngay khi ý định của Thái hậu, Bệ hạ lập tức ân chuẩn ban tên Cảnh Hà cho công chúa. Tối qua Bệ hạ báo tin cho thần . Tấm lòng hiếu thảo nhường , thể bẩm báo để Thái hậu nương nương vui lòng. Cho nên sáng nay lật đật đến chúc mừng Thái hậu. Bệ hạ hiếu thuận như , chẳng Thái hậu nương nương vui lắm ? Nay Hoàng hậu nương nương cũng mặt ở đây, thần xin phép gom chung lời chúc. Có phúc trạch của Thái hậu che chở, công chúa nhất định sẽ bình an, thuận buồm xuôi gió."

"Khoan ." Thái hậu nhíu mày, đẩy bát t.h.u.ố.c mà Hoàng hậu bưng tới: “Ban tên? Nghe khẩu khí của con, hình như đó công chúa tên ?"

"Dạ ." Gánh nặng trong lòng Hoàng hậu vơi quá nửa: “Công chúa tên thật là Tần Thư Nhụy. Quốc mẫu Phù quốc đích thêu tên lên chiếc khăn tay để công chúa mang theo bên cung. Thần thấy đường kim mũi chỉ tinh xảo, góc khăn còn vương vài giọt máu, hình hoa sen đó cũng mới thêu dang dở. Hẳn là Quốc mẫu thức trắng đêm để gấp rút thành. Tấm lòng của Quốc mẫu Phù quốc, lẽ cũng giống như chiếc khăn tay , lỗ chỗ tang thương, rỉ máu."

"Ôi chao, gia nào chuyện ." Thái hậu xót xa nắm lấy tay Hoàng hậu.

Hoàng hậu đặt bát t.h.u.ố.c xuống, dậy quỳ gối giường Thái hậu, ánh mắt van lơn: "Thái hậu..."

Ngọc phi cũng vội quỳ xuống cạnh Hoàng hậu: "Xin Thái hậu thứ tội, là thần lỗ mãng, suy tính vội vàng chúc mừng. Công chúa tuổi còn thơ dại lặn lội ngàn dặm xa xôi. Quốc mẫu Phù quốc sinh con chịu cảnh cốt nhục chia lìa. Đã là mẫu , chắc hẳn hận thể moi t.i.m , giấu chiếc khăn tay để theo đứa con bé bỏng nơi hoàng cung sâu thẳm."

Thái hậu Hoàng hậu đang rũ mắt buồn bã, thở dài: "Ai Gia hiểu. Bệ hạ cũng vì giang sơn xã tắc nên mới bắt con tin cung. Vì thiên hạ, buộc lòng hy sinh một chút. Các con cũng đừng đem lòng oán hận Bệ hạ, chia lìa cốt nhục, hẳn Bệ hạ cũng đau xót lắm..."

"Thần dám oán hận Bệ hạ." Hoàng hậu đáp: “Nếu Bệ hạ, bọn thể an tọa chốn hậu cung, tận hưởng vinh hoa phú quý. Nếu Bệ hạ, phúc phần nuôi dưỡng công chúa. Tỷ thần cảm tạ ân đức Bệ hạ còn hết, dám oán ngôn? Chỉ là... chuyện cái tên..."

"Hẳn là Bệ hạ cũng nguồn cơn sự tình." Thái hậu nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng hậu, ngắt lời nàng: “Chuyện cứ để ai gia với Bệ hạ. Chỉ là một cái tên thôi mà, cớ vì chuyện cỏn con Quốc chủ Phù quốc phật lòng? Cứ coi như đây là một ân điển ban cho họ thì ?"

Hoàng hậu rưng rưng: "Thần mặt công chúa tạ ơn Thái hậu."

Ngọc phi lanh trí tiếp lời: "Nhắc đến tình mẫu t.ử quả là sai, nhưng lòng tham của thần vô đáy, vẫn xin thêm ân điển cho công chúa. Thiếp trộm nghĩ, là lấy chữ 'Cảnh Hà' tự (tên chữ) cho công chúa thì ạ?"

"Được, ." Thái hậu hài lòng gật đầu, nhận lấy bát t.h.u.ố.c từ tay Ngọc phi.

Hai nán hầu hạ đến khi Thái hậu dùng xong bữa sáng chìm giấc ngủ mới xin phép lui .

Trên đường về, Hoàng hậu giấu nổi tò mò, liền dò hỏi Ngọc phi.

Ngọc phi kể : "Tối hôm qua thần chuẩn ngủ thì Bệ hạ đột nhiên ngự giá, bảo hầu hạ trò chuyện một lát. Đương lúc đến chuyện tên của công chúa, dám khuyên can nhưng trong lòng cứ bứt rứt, trằn trọc cả đêm ngủ . Sáng nay sang thỉnh an Thái hậu, vốn định cầu xin Người, nhưng tính nhát gan dám thẳng, đành dùng lời chúc mừng để mào đầu. Nếu Thái hậu cũng thấy đó là việc vui, sẽ ngậm miệng khuyên nữa."

"Dù cũng cảm tạ ." Hoàng hậu chân thành : “Ta vốn vụng mồm vụng miệng, nếu đỡ lời, e là chẳng thốt nên câu nào."

"Nương nương gì lạ thế. Chỉ là một cái tên thôi mà. Bản ý của Thái hậu nương nương cũng là thương xót cho đứa trẻ, nỡ nhẫn tâm tước đoạt cái tên của nó chứ." Ngọc phi đáp.

Hoàng hậu lẩm nhẩm lặp : "Phải, chỉ là một cái tên thôi mà."

Ngọc phi khẽ liếc vẻ u sầu vương nét mặt Hoàng hậu. Nàng đưa tay đỡ lấy tay Hoàng hậu, thủ thỉ: "Tuy chỉ là một cái tên, nhưng đối với những nữ nhân giam nơi cấm cung như chúng , những thứ vụn vặt thế chẳng bộ những gì chúng thể tranh đấu ? Trong mắt Bệ hạ, đó chỉ là chuyện của một câu . với chúng , đó là đại sự tày trời."

Nàng khe khẽ thở dài, tâm sự tiếp: "Lúc thần mới nhập cung, may nhờ nương nương che chở bao bọc. Thiếp vẫn luôn tìm kiếm cơ hội báo đáp ân tình. Giờ đây cuối cùng cũng thể góp chút sức mọn, vui lắm."

"Đâu sức mọn chứ." Hoàng hậu vội ngắt lời: “Nếu , việc khó mà thành. Muội giúp bổn cung một đại ân đấy."

...

Hoàng hậu túc trực bên công chúa ở cung Phượng Minh, thấp thỏm chờ đợi ba ngày ròng rã. Cuối cùng, thánh chỉ của Bệ hạ cũng tới. Mọi chuyện ngã ngũ. Tên của công chúa là Tần Thư Nhụy, còn Cảnh Hà dùng tên chữ.

Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng ngàn cân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-3.html.]

Nàng quỳ gối bên cạnh chiếc nôi, nhè nhẹ đung đưa, gỡ chiếc trống bỏi mà công chúa đang ngậm trong miệng , khẽ gọi: "Nhụy nhi, Nhụy nhi... Nhụy nhi của tên . Tên con là Tần - Thư - Nhụy. Tần Thư Nhụy. Là cái tên mẫu ruột đặt cho con. Tần Thư Nhụy."

Công chúa nhỏ chớp chớp mắt nàng, hai chân đạp đạp trung khanh khách rạng rỡ.

Buổi chiều, Quý phi lượn lờ sang cung Hoàng hậu. Vừa bước , nàng giật phắt chiếc quạt tay cung nữ, khua khoắng thỉnh an qua loa phịch xuống thảm.

Hoàng hậu day day trán: "Muội cứ mở miệng là chê Trần mỹ nhân thể thống gì, thế xem cái dáng vẻ của hiện tại giống cái gì hả?"

Quý phi tỉnh rụi: "Ở đây nhà, ngoài mà lo."

Hoàng hậu thuận miệng bồi thêm: "Muội sợ Bệ hạ bất chợt giá lâm ?"

"Bệ hạ mà đến đ..." Quý phi buột miệng, nhưng bỗng nhận sự lỡ lời của , vội vàng bịt miệng: "Thần ý đó ."

"Ừm." Hoàng hậu thừa nàng chẳng ác ý gì. Sống với ngần năm, tính tình nàng thuộc như lòng bàn tay.

Quý phi trêu chọc công chúa một lát sang Hoàng hậu, tò mò hỏi: "Nương nương đang thêu gì thế?"

Hoàng hậu đáp: "Khăn tay của công chúa. Hình hoa sen mẫu con bé mới thêu một nửa, bổn cung giúp thành nốt."

Quý phi cảm thán: "Mẫu ruột thêu một nửa, dưỡng mẫu thêu một nửa. Công chúa quả là phúc."

Hoàng hậu ngẩng lên, giọng buồn bã: "Nếu chọn, chắc gì mẫu ruột để dưỡng mẫu thêu nốt nửa còn . Là bổn cung đang cướp đoạt phúc phần của khác."

"Nương nương đừng ." Quý phi cạy cạy miệng công chúa, đang định xem thử cái miệng mọc răng nó trông như thế nào: “Đâu nương nương thế, thể trách Người ."

Công chúa òa .

"Ây da!" Hoàng hậu bất lực xích gần, bế phắt đứa bé lên: “Muội mà cứ như thế , bổn cung cấm tiệt cho thăm công chúa nữa."

Nói , Hoàng hậu nhét đứa bé lòng Quý phi: "Tự thì tự dỗ ."

Quý phi lập tức cuống cuồng cả lên, tay chân lóng ngóng bế sốc đứa bé đung đưa, rung bần bật như đang sàng gạo.

thì sức khỏe công chúa hồi phục, chịu đựng mấy trò xóc nảy , nên Hoàng hậu cũng vờ như thấy, mặc kệ Quý phi vật lộn.

"Hí hí hí..." Công chúa bỗng nắc nẻ.

Quý phi thấy cũng toe toét theo đầy tự mãn: "Nương nương thấy , thần học ! Công chúa thích chơi trò lắm."

"Haiz..." Hoàng hậu dở dở , chẳng hiểu là do tức quá do cạn lời: “Thôi thôi, đừng hành hạ công chúa nữa, mau đặt con bé nôi ."

Quý phi xóc nảy thêm hai cái nữa, bất thình lình, một chiếc vòng vàng rớt khỏi lớp chăn bọc.

"Cái gì thế ?" Quý phi nhặt chiếc vòng lên, đưa mắt ngơ ngác Hoàng hậu.

Hoàng hậu chằm chằm chiếc vòng, não vẫn kịp "nhảy ": "Bổn cung cũng ."

Nàng sang Phán nhi thăm dò. Phán nhi khom bước lên, liếc chiếc vòng thốt lên: "Á! Đây là vòng tay của Nguyệt chiêu dung nương nương ạ. Sáng nay lúc tới thăm công chúa nương nương đeo. Công chúa thích quá nên cứ kéo kéo mãi. Nô tỳ sơ suất, Chiêu dung nương nương lén bỏ tã của công chúa từ lúc nào."

Hoàng hậu vuốt ve má con bé, dở dở : "Thảo nào sáng nay con bé cứ ngằn ngặt mãi. Hóa cấn vòng ngọc. Nguyệt chiêu dung , tặng vòng tay thôi mà gì cứ lén lút giấu giếm thế cơ chứ."

Công chúa òa .

Ngày hôm , khi Nguyệt chiêu dung đến thỉnh an, Hoàng hậu dò hỏi mới vỡ lẽ: Hóa Nguyệt chiêu dung chỉ định để chiếc vòng ngay tầm tay công chúa, còn chiếc vòng chui tọt trong tã thì nàng cũng chịu.

Chắc là tự công chúa giấu .

Cả phòng ồ lên, khí vui vẻ, rộn rã vô cùng.

 

Loading...