Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:40
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thanh Ngô, cứ ốm yếu ẻo lả thế nào ."
Bệ hạ gạt phắt đề nghị của Huệ phi, ban tên cho Lục hoàng t.ử là Lữ Khiêm Tri. Huệ phi cầu xin mãi nhưng Bệ hạ vẫn ưng thuận. Nàng cũng chẳng nài nỉ thêm, điều mỗi khi ẵm Lục hoàng tử, nàng vẫn quen miệng gọi thằng bé là "Thanh Ngô".
Khi sinh Lục hoàng tử, Huệ phi khó sinh, tổn hại nguyên khí đến mức suýt mất mạng. Bệ hạ thương xót, đặc chuẩn cho Lục hoàng t.ử hai tuổi vẫn nuôi dưỡng ở hậu cung, ở ngay bên cạnh chăm sóc nàng. Bởi , bất cứ ai đến thăm đều thấy Huệ phi dịu dàng gọi "Thanh Ngô", còn hết đến khác thủ thỉ với đứa trẻ: "Con tên là Thanh Ngô nhé."
Nhiều thấy như , đương nhiên Bệ hạ cũng chuyện. Ngài khá phật ý. Đã hai ngài gặng hỏi, nhưng nào Huệ phi cũng đáp: "Thần thì chủ gì chứ? Thiếp gọi nó là Thanh Ngô thì ngọc điệp nó cũng mang cái tên đó."
Chỉ một câu dỗi hờn mà chọc giận Bệ hạ đến hai . Suốt một năm trời đó, ngài chẳng buồn bước chân đến tẩm cung của Huệ phi nữa.
Rõ ràng nàng thể mềm mỏng ngả lòng Bệ hạ, nũng nịu xin ngài lấy "Thanh Ngô" nhũ danh cho con. Thế nhưng nàng . Chẳng vì lý do gì cả, đơn giản là thích mà thôi.
Hoàng hậu từng hỏi: "Chỉ vì một cái tên mà đắc tội với Bệ hạ, thấy đáng ? Sau đứa trẻ vẫn nương nhờ ngài cơ mà."
Huệ phi dửng dưng đáp: "Thanh Ngô sinh muộn, chẳng cơ hội kiến công lập nghiệp, càng thể kéo Thái t.ử điện hạ xuống để tự lên . Vậy thì gì mà sợ?"
Hoàng hậu nhẫn nhịn hết đến khác, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn nổi nữa. Lời chướng tai quá đỗi. Bà liền dậy, phất áo rời .
Tần Thư Nhụy Mẫu hậu, sang Huệ mẫu phi, vội vàng dậy hành lễ bước theo Mẫu hậu ngoài. Nàng kéo tay Mẫu hậu, hỏi nhỏ: "Mẫu hậu giận ạ?" Nàng , Mẫu hậu ghét nhất là khác những lời về Thái t.ử ca ca.
Hoàng hậu thở dài, chẳng lời nào.
Huệ phi còn trẻ, hiểu thấu cái kết cục bi t.h.ả.m của một đứa trẻ Bệ hạ chán ghét là như thế nào. Hoàng hậu khuyên can nhưng vô ích, bà thực sự chẳng khuyên thế nào nữa.
Bà để Tần Thư Nhụy lo lắng lây, liền xoa đầu con gái, nhẹ giọng bảo: "Không . Huệ mẫu phi của con mới sinh xong, tâm trạng . Mẫu phi thích Mẫu hậu, nhưng thương con. Nếu rảnh rỗi, con hãy qua bầu bạn với Huệ mẫu phi nhiều một chút nhé."
"Vâng ạ." Tần Thư Nhụy gật đầu, "Nhi thần nhớ ."
Lữ Triết Chính vắng, dạo đều do Tứ hoàng t.ử cung giảng sách cho công chúa. Gọi là giảng sách, chứ thực mỗi cung, vị ca ca chẳng mang theo mấy thứ đắn. Nào là thoại bản, tuồng tích, đồ ăn thức uống, cả trâm cài trang sức. Có , thậm chí còn dắt cả một con cừu non cung, bảo là để công chúa giải khuây. đó tin Thái hậu nương nương dạo ngọc thể bất an, cứ thấy lông thú là cả khó chịu, cấm nuôi sủng vật, đành dắt cừu mang về.
Tứ hoàng t.ử tặc lưỡi: "Vậy cứ nuôi ở phủ , mỗi tháng cung dắt theo."
Tần Thư Nhụy vội xua tay: "Thôi thôi, cần Tứ ca. Mang đồ sống cung gây chú ý lắm, nhiều quá Phụ hoàng phật ý. Lỡ ngài cấm cho Tứ ca gặp nữa thì ?"
Tứ hoàng t.ử ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng lý, liền gật đầu: "Được , sẽ mang thứ khác đến cho giải khuây."
Tần Thư Nhụy vẫn thấy gì đó sai sai, thắc mắc: "Sao tự nhiên ca ca nghĩ trò tặng cừu ?"
Tứ hoàng t.ử đáp: "Là Thái t.ử điện hạ thư cho , bảo công chúa ở trong cung cả ngày buồn chán, dặn tìm thứ gì vui vui mang cung. Ta tìm thứ gì vui bây giờ? lúc cừu ở phủ Thái t.ử đẻ một lứa, liền bế một con đây."
Tần Thư Nhụy ngạc nhiên: "Phủ Thái t.ử mà cũng nuôi cừu ?"
Tứ hoàng t.ử giải thích: "Hình như là con mồi Điện hạ săn hồi săn mùa xuân. Vốn dĩ định mang về thịt cho ăn, nhưng quên béng mất, thế là cứ nuôi luôn. Tam hoàng t.ử thấy Thái t.ử ca ca dắt cừu về thì thích thú lắm, suốt ngày chạy sang phủ Thái t.ử chơi. Điện hạ nhà cũng chạy sang. Huynh còn mua thêm một con cừu đực về 'phu quân' cho con cừu cái nữa. Đó, đẻ cả bầy kìa."
Tứ hoàng t.ử ngẩng lên nàng, trêu chọc: "Đám cừu mà sống , tính là nhờ công lớn của đấy chứ?"
Tần Thư Nhụy dở dở : "Có công thì cũng là công của Tam ca, liên quan gì đến chứ."
Tứ hoàng t.ử cãi lý: "Nếu do 'hạ cố' giữ mồm giữ miệng ăn thịt nó, thì nó sống đến hôm nay."
Tần Thư Nhụy bĩu môi: "Lúc đó là do quên mất thôi mà."
Tứ hoàng t.ử gật gù: "Vậy là con cừu trúng độc đắc . Muội thật sự định nuôi nó ? Biết nó là phúc tinh của đấy."
Tần Thư Nhụy thở dài: "Muội cũng nuôi lắm, nhưng trong cung cho phép."
Nàng liếc con cừu non đang nhóp nhép nhai cái gì đó bên cạnh, tò mò kỹ thì tá hỏa phát hiện nó đang nhai... tay áo của . Nàng vội vàng giật .
"Thôi, trêu nữa." Tứ hoàng t.ử xong, lôi từ trong n.g.ự.c áo một chiếc hộp vuông.
Huynh hắng giọng, bắt chước giọng điệu của Tần Thư Nhụy, : "Thái t.ử ca ca bảo , năm nay là năm tuổi của , nên cố ý sai đ.á.n.h một con cừu vàng cho để gối, cho ngủ ngon giấc đấy."
"Oa." Tần Thư Nhụy mở hộp . Một con cừu nhỏ bằng vàng chạm trổ sống động như thật đang gọn gàng bên trong, dáng vẻ ngủ say sưa. Nàng cẩn thận lấy , nâng niu trong lòng bàn tay, ngắm nghía hồi lâu vội vã ngẩng lên hỏi: "Có Thái t.ử ca ca sắp về ?"
"Còn lâu." Tứ hoàng t.ử xua tay, "Huynh mới hơn một năm thôi mà, đ.á.n.h giặc ngày một ngày hai là xong."
Khóe miệng Tần Thư Nhụy chùng xuống: "Huynh ... thương ?"
Tứ hoàng t.ử gãi đầu: "Dù thì trong thư gửi về nhà, bảo là ."
Trái tim Tần Thư Nhụy thắt . Nàng mấp máy môi, nhưng rốt cuộc chẳng hỏi thêm gì nữa. Nàng thể hỏi gì đây? Mà Tứ ca thì thể thêm gì chứ?
Khi Tứ ca dậy chuẩn về, Tần Thư Nhụy sực nhớ điều gì, vội gọi giật : "Tứ ca! Huynh cách nào gửi đồ chiến trường ?"
Tứ hoàng t.ử : "Muội gửi gì?"
Tần Thư Nhụy vội chạy trong, lôi từ gầm giường một chiếc rương nhỏ, bới tìm hai cục vàng thỏi. Nàng chạy đến bàn trang điểm, gom thêm vài món trang sức bằng vàng đắt giá, nhét tất cả tay Tứ hoàng tử.
"Hậu cung phép xuất hiện đao kiếm, d.a.o găm. Muội nhờ Tứ ca mang ngoài cung, giúp rèn một thanh d.a.o găm thật nhẹ và sắc bén, cứ dùng loại vật liệu nhất nhé. Nếu thiếu tiền, Tứ ca cứ ứng giúp , cung sẽ trả . Sau đó, nhờ gửi đến chỗ Thái t.ử ca ca giúp , để phòng , cầu bình an."
Tứ hoàng t.ử nhận lấy gói đồ nặng trịch, ánh mắt nghiêm túc: "Được, nhất định sẽ lo thỏa chuyện cho ."
Ba năm, bốn năm, năm năm trôi qua...
Mấy năm đầu, Hoàng hậu chỉ thoáng chạnh lòng mỗi khi các hoàng t.ử cung thỉnh an. , khi chứng bệnh đau chân ngày càng trở nặng, ngay cả cũng khó khăn, nỗi đau trong lòng bà càng thêm quặn thắt. Có những lúc đang đ.á.n.h bài cùng các phi tần, lồng n.g.ự.c bà bỗng nhói lên, đau đến mức thể thẳng lưng .
Thái hậu thì đau lưng, Hoàng hậu thì đau chân. Mỗi thỉnh an, hai dìu đỡ , dăm ba câu chuyện xoay quanh Bệ hạ, xoay quanh con cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-31.html.]
Thái hậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay Hoàng hậu, khuyên nhủ: "Ai gia con luôn giữ Nhụy Nhi ở bên cạnh thêm hai năm nữa, nhưng giờ con bé mười bảy tuổi . Giữ nữa thì thành 'gái già' mất."
Hoàng hậu im lặng, đáp lời .
"Thôi, thôi." Thái hậu vỗ tay bà, chép miệng, "Ai gia con luyến tiếc. Đợi khi nào Ai gia nhắm mắt xuôi tay, con thể mượn cớ để tang mà giữ con bé bên thêm vài năm."
"Mẫu hậu gở gì ! Người mau nhổ nước bọt ." Hoàng hậu hốt hoảng.
Thái hậu móm mém: "Ai gia thật đấy. Cái già , sống chẳng bao lâu nữa ."
Lúc , Hoàng hậu mấy bận tâm đến lời Thái hậu, chỉ nghĩ rằng bà đang đùa. Thế nhưng, quả thực đến lúc lo liệu hôn sự cho Nhụy Nhi .
Tháng , Bệ hạ ngỏ lời về chuyện , nhưng chốt nhân tuyển, chỉ hỏi ý tứ của Hoàng hậu . Hoàng hậu thầm nghĩ, nếu thể gả Nhụy Nhi cho một vị công t.ử nào đó ở nhà đẻ của thì mấy. Nhà đẻ nể mặt bà, nhất định sẽ đối xử t.ử tế với công chúa.
Bệ hạ vẻ cũng xuôi xuôi.
Hoàng hậu lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Bà luôn linh cảm rằng cũng sắp cạn kiệt sinh lực , lo liệu thỏa cho Nhụy Nhi khi nhắm mắt xuôi tay.
Vào một buổi trưa trời quang mây tạnh, Hoàng hậu Tần Thư Nhụy đang sách bên cạnh, ướm hỏi: "Lần cung yến , con gặp Thẩm ca ca của con đúng ? Con thấy thế nào?"
"Dạ?" Tần Thư Nhụy ngẩng lên Mẫu hậu, vô tư đáp: "Thẩm ca ca là cháu trai của Mẫu hậu, đương nhiên là phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong . Sao tự nhiên Mẫu hậu hỏi thế? Thẩm ca ca sắp cung ạ?"
Hoàng hậu nhấp một ngụm , cân nhắc tìm lời: "Thẩm ca ca của con tròn hai mươi, tuổi tác cũng tương đương với con, chúng rõ gốc gác nhà nó. Mẫu hậu đang tính..."
"Con chịu !" Tần Thư Nhụy là hiểu ngay ý Mẫu hậu. Nàng lập tức giơ cuốn sách lên che kín mặt, hận thể bịt luôn cả hai tai .
Nếu là ngày , hễ thấy công chúa phật ý, Hoàng hậu nhất định sẽ đổi chủ đề ngay. hôm nay, bà .
Bà nghiêm giọng: "Con còn nhỏ nữa, tính đến chuyện ."
Tần Thư Nhụy ném phịch cuốn sách xuống bàn, giãy nảy: "Phụ hoàng còn vội, Mẫu hậu vội cái gì chứ."
Cơn giận của Hoàng hậu cũng bốc lên: "Con định đợi Phụ hoàng chọn phò mã cho con ? Đến lúc đó đừng mà hối hận!"
Tần Thư Nhụy mím môi, cứng họng.
Hoàng hậu nhấp thêm một ngụm , nuốt hỏa khí đang bùng lên trong lồng n.g.ự.c xuống, mềm mỏng khuyên nhủ: "Nhụy Nhụy , chuyện khác con thể , nhưng riêng chuyện con bắt buộc lời Mẫu hậu. Hoặc giả, con trong mộng thì cứ với , sẽ chủ hôn sự cho con. Tốt nhất là nhà , rõ lai lịch, lỡ rắc rối gì Mẫu hậu còn dễ bề giúp đỡ."
"Người nhà ... Vậy con chọn Thái t.ử ca ca, hoặc Tứ ca, Ngũ ca cũng , trừ Tam ca ." Tần Thư Nhụy cố tình lẫy, "À đúng , Tứ ca và Ngũ ca đều chính thất , họ chịu nạp con nhỉ."
"Hỗn xược!" Hoàng hậu nàng đang ăn xằng bậy, nhưng vẫn tức run , tay cầm chắc, đ.á.n.h đổ cả chén .
Tần Thư Nhụy thể Hoàng hậu yếu ớt, vội vàng xoa dịu: "Thôi thôi, con chỉ đùa thôi mà, Mẫu hậu đừng giận. Nhụy Nhụy thật sự gả , thể giữ con thêm vài năm nữa ? Cùng lắm thì con tự cầu xin Phụ hoàng."
Hoàng hậu trầm ngâm một lát thở dài: "Mẫu hậu cũng giữ con thêm hai năm nữa, nếu con thuyết phục Phụ hoàng thì tự nhiên là nhất. hai ngày nay Phụ hoàng đang phiền lòng, con đừng đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t. Ta ngài phiền lòng vì chuyện gì, lẽ là chuyện tiền triều. Tóm , con cứ đợi thêm một thời gian nữa, đừng nóng vội."
"Vâng." Tần Thư Nhụy gật đầu, "Con thì vội vàng cái gì chứ."
Tối hôm đó, Tần Thư Nhụy kéo hết các vị mẫu phi tụ tập một chỗ. Khó khăn lắm nàng mới học một khúc nhạc từ Nguyệt mẫu phi, nhân cơ hội thể hiện cho t.ử tế mới .
Nàng xắn tay áo lên, định gảy đàn thì Quý phi chợt lên tiếng: "Ây da, trong phòng chúng , chỉ mỗi công chúa là cài hoa thôi."
Thấy ánh mắt ngơ ngác của công chúa, Nguyệt Chiêu nghi bèn giải thích: "Trần mỹ nhân hái một giỏ hoa to ở Ngự Hoa viên. Quý phi lệnh , hôm nay ai bước Phượng Minh cung cũng cài một bông hoa lên đầu mới về, nếu thì Xuân Hòa cung sẽ đám hoa hun cho c.h.ế.t ngạt mất."
Mọi bật rạng rỡ, thi đầu để công chúa chiêm ngưỡng những bông hoa tóc . Đến cả cung nữ, thái giám cũng mỗi cài một bông.
"Vậy con cũng cài!" Tần Thư Nhụy thả tay áo xuống, vội chạy đến quỳ gối mặt Trương mẫu phi.
Quý phi chọn một bông hoa to và đỏ nhất trong giỏ, cẩn thận cài lên búi tóc công chúa: "Cài hoa của Trần mẫu phi thì đàn cho thật nhé, chớ phụ lòng hái."
Tần Thư Nhụy đắc ý: "Chuyện đó là tất nhiên ."
Nàng ngay ngắn, bày tư thế chuẩn chỉnh, mới gảy hai nốt nhạc thì tiếng cung nữ truyền báo: Tô Thành – thái giám tổng quản bên Bệ hạ – đang cầu kiến.
"Cho ông ." Hoàng hậu lên tiếng.
Tô Thành bước , tiên cúi hành lễ với , đó đưa mắt quét một vòng quanh phòng, cuối cùng ánh mắt dừng Trần mỹ nhân.
"Trần mỹ nhân, Bệ hạ triệu kiến."
Sắc mặt Tô Thành nặng nề, kiểu gì cũng giống như đang mang đến chuyện lành.
Trần mỹ nhân liếc Quý phi. Quý phi cũng hoang mang, đành đưa mắt cầu cứu Hoàng hậu.
Hoàng hậu nhíu mày hỏi: "Giờ , là triệu thị tẩm ? Sao giờ mới đến truyền chỉ?"
Tô Thành cúi gằm mặt, đáp.
Vậy là thị tẩm . Được thị tẩm là chuyện , gì ai truyền chỉ mà mặt xám ngoét như .
Hoàng hậu định gặng hỏi thêm, nhưng Trần mỹ nhân phắt dậy. Nàng , trốn cũng chẳng trốn . Dù thì dạo gần đây nàng cũng chẳng chuyện gì quá giới hạn. Gặp thì gặp, sợ gì.
Nàng cất giọng rành rọt: "Tần ngay đây."
Trước khi bước , nàng Tần Thư Nhụy, nhẹ: "Ngày mai con đàn cho Trần mẫu phi nhé."