Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:01
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng rõ chiếc kiệu hoa xóc nảy bao lâu, đầu óc Tần Thư Nhụy lúc mụ mẫm, rối bời. Nàng run rẩy vì đau đớn nhưng vẫn gồng ngay ngắn. Rèm kiệu bịt kín , các ma ma theo vẫn thể theo dõi động tĩnh bên trong, nàng vì bất cứ sự bất thường nào mà lỡ chuyến .
Nàng mau chóng đưa Thái t.ử ca ca cung cứu mẫu hậu.
Nghe tiếng kèn trống hỉ vang lên, nàng khẽ nghiêng đầu qua khe hở của tấm rèm - là đội ngũ đón dâu.
Người của phò mã ư?
Kẻ đang cưỡi ngựa dẫn đầu chắc hẳn là đại công t.ử nhà Lý tướng quân.
Trống n.g.ự.c Tần Thư Nhụy đ.á.n.h thình thịch.
Thái t.ử ca ca ? Không bảo sẽ ứng cứu ở cửa cung ? Chẳng lẽ xảy chuyện bất trắc gì ?
Nàng vội vã giật phăng khăn trùm đầu, ló đầu ngoài. Phía nàng là đội ngũ đưa dâu nối đuôi dài dằng dặc, phía cách một đoạn xa là khuôn mặt hân hoan rạng rỡ của Lý công tử.
Thấy công chúa ló đầu ngoài, ma ma lập tức nhắc nhở: "Ấy c.h.ế.t, công chúa mau trong, để ngoài thấy còn thể thống gì nữa."
Công chúa kịp đáp lời thì một tràng tiếng bước chân chỉnh tề vang dội đột ngột áp sát. Ngay đó, từng lớp từng lớp cấm vệ quân hùng dũng xông , chặn ngay cổng cung, chia cắt chiếc kiệu hoa của nàng và Lý công t.ử hai nửa.
Nụ môi Lý công t.ử tắt ngấm. Trái tim Tần Thư Nhụy vỡ òa trong sự nhẹ nhõm. Nàng vội vàng thụt đầu , cẩn thận đội khăn trùm đầu, giả vờ như từng chuyện gì xảy , ngoan ngoãn ngay ngắn.
Lữ Triết Chính với thanh bảo kiếm giắt bên hông giật mạnh dây cương, hiên ngang chắn giữa đường: "Xin Lý công tử, hôm nay e rằng là ngày lành tháng để thành . Chuyện hỉ sự chắc hoãn ngày khác ."
Lý công t.ử ngơ ngác, gia tộc xưa nay nào thù oán gì với Thái tử?
Hắn đành nhảy xuống ngựa hành lễ, dè dặt lên tiếng: "Điện hạ, đây là thánh chỉ ban hôn của bệ hạ."
Cấm vệ quân vẫn im phăng phắc ý định nhường đường. Lữ Triết Chính điềm nhiên : "Người hạ lệnh cho đến đây đ.á.n.h chặn đội đưa dâu cũng chính là bệ hạ. Tình hình biến, xin Lý công t.ử nén bi thương về cho."
Lý công t.ử tiến thoái lưỡng nan, tiến mà lùi cũng chẳng xong. Mãi cho đến khi bộ đội đón dâu binh lính vây ráp khống chế, mới mơ hồ ý thức rằng, hôm nay trong hoàng cung e là xảy chuyện tày đình.
"Điện hạ! Điện hạ!" Từ đằng xa, một tiểu thái giám vắt chân lên cổ chạy thục mạng về phía .
Giọng Tần Thư Nhụy chẳng thể nhầm , đó chính là tiểu đồ của Tô Thành.
Hắn phanh gấp mặt Lữ Triết Chính, thở hồng hộc : "Điện... Điện hạ... May quá ngài ở đây... Bệ hạ triệu kiến khẩn cấp."
Bệ hạ?
Những đầu ngón tay của Tần Thư Nhụy bám chặt thành kiệu đến trắng bệch vì dùng lực quá độ.
Bệ hạ tỉnh ? Vậy mẫu hậu ? Mẫu hậu xảy chuyện gì ?
"Chuyện gì?" Tần Thư Nhụy hốt hoảng lên tiếng hỏi vọng .
Tiểu thái giám lắp bắp: "Nô tài rõ. Chỉ sự việc vô cùng khẩn cấp, Thái t.ử điện hạ lập tức tiến cung."
Tần Thư Nhụy loáng thoáng tiếng Lữ Triết Chính trầm giọng đáp: "Không ."
Nàng ngước lên, ánh mắt chạm ánh mắt của Thái t.ử ca ca. Tiếng " " đó với tiểu thái giám, mà là đang với nàng.
Nàng thấy Thái t.ử ca ca sang ghé tai dặn dò một hắc y nhân cạnh vài câu.
Người mặc đồ đen gật đầu, rảo bước tới bên cạnh kiệu hoa của nàng, cung kính : "Công chúa, mạt tướng phụng mệnh hộ tống công chúa đến Thái t.ử phủ."
"Đến Thái t.ử phủ ư?" Tần Thư Nhụy hoang mang hiểu lý do tại đến Thái t.ử phủ, nhưng nàng lúc là lúc thích hợp để vặn vẹo. Nàng khẽ gật đầu, phó mặc cho đó điều khiển xe ngựa của . Đội ngũ đưa dâu tháp tùng phía lập tức thế bởi một nhóm cấm vệ quân tinh nhuệ, trang vũ khí tận răng. Bọn họ dàn trận bảo vệ nghiêm ngặt hai bên xe, ngoài thể tiến gần nửa bước.
Những chuyện xảy đó Tần Thư Nhụy mù tịt. Nàng chỉ đồ ăn thức uống ở Thái t.ử phủ khá ngon, đều là những món mà nàng yêu thích. Thế nhưng, lòng nàng cứ cồn cào bất an như lửa đốt, nơm nớp lo sợ nếu nàng ở đó, một khi sự việc vỡ lở, mẫu hậu sẽ gánh hết tội . Đợi mãi đến tận đêm khuya, vẫn thấy tin tức bệ hạ băng hà truyền .
Nàng bắt đầu hoảng loạn, yên.
Đột nhiên, cánh cửa phòng bật mở, một nữ t.ử mặc y phục xanh lục túm gáy áo quăng phịch trong.
"Nữ y?" Tần Thư Nhụy giật bật dậy, "Sao ngươi đến đây?"
Nữ y run lẩy bẩy hành lễ, lắp bắp: "Dạ... Điện hạ... Bệ hạ... Điện... Bệ... Ờm... truyền lệnh rằng công chúa đang thương, sai vi thần đến chữa trị, tối nay tá túc Thái t.ử phủ, cần về cung nữa."
"... Gì cơ?" Tần Thư Nhụy cũng rơi trạng thái bối rối tột độ.
qua lời kể lộn xộn của nữ y, nàng lờ mờ đoán đây là ý của Thái t.ử ca ca.
Nữ y cúi gầm mặt hành lễ, đặt hòm t.h.u.ố.c xuống tiến lên bắt mạch cho công chúa.
Tần Thư Nhụy bộ dạng kinh hồn bạt vía của bà bèn rụt tay : "Đại nhân, ngài cứ xuống . Ta sẽ gọi pha cho ngài. Ta cả, ngài cứ nghỉ ngơi một chút hẵng khám ."
Nữ y lí nhí e dè xuống một góc.
Tần Thư Nhụy dậy tiến cửa phòng, hỏi hai tì nữ đang canh gác: "Ờm... cho hỏi cái vị... vị đại hán lúc nãy ?"
Hai tì nữ ngơ ngác, một nhanh nhảu đáp: "Ý công chúa là Cao Khởi đại nhân ạ? Ngài là thị vệ tín của Thái t.ử phủ, công chúa gặp ? Để nô tì gọi."
"À cần ." Tần Thư Nhụy vội vã cản , "Ngươi pha cho nữ y một tách nghỉ ngơi , bên cũng chẳng việc gì ."
Tì nữ lắc đầu quầy quậy: "Không ạ. Lúc , điện hạ căn dặn kỹ lưỡng chăm sóc công chúa chu đáo. Công chúa đang thương, đêm hôm khuya khoắt túc trực bên cạnh mới . Công chúa và nữ y đại nhân chuyện riêng ? Nô tì xin phép xa một chút, lát nữa sẽ ."
"Ờm, cần thế ." Tần Thư Nhụy bứt rứt yên. Cảm giác lúc giống như đang khách trong một ngôi nhà xa lạ. Nàng định gì đó nhưng ấp úng chẳng nên lời. Cuối cùng, nàng đành rút mười lạng bạc vụn dúi tay hai , khuyên nhủ: "Hay là hai ngươi phiên gác , đừng thức trắng cả hai , mệt lắm."
Dứt lời, nàng khép chặt cửa phòng, xoay chằm chằm nữ y.
Nàng c.ắ.n cắn môi, dò hỏi: "Trong cung xảy chuyện gì ? Đại nhân vẻ hoảng sợ?"
Nữ y lắc đầu nguầy nguậy, kiên quyết hé răng nửa lời.
Tần Thư Nhụy thừa bà sẽ , nhưng vẫn cố chấp gặng hỏi thêm: "Ngươi cần với chuyện khác, chỉ mẫu hậu hiện giờ ? Thái t.ử ca ca thế nào ?"
lúc đó, cánh cửa mở . Tì nữ bưng hai tách bước đặt lên bàn, cẩn thận đỡ công chúa xuống giường mới lui ngoài.
Lúc , nữ y mới dè dặt hé môi: "Các cung nương nương đều đang bình an vô sự trong tẩm cung của . Dùng xong bữa tối, Thái t.ử điện hạ đột nhiên truyền lệnh triệu kiến vi thần và Trương thái y đến Ngự thư phòng. khi tới nơi, vi thần chẳng thấy một ai cả, chỉ sắp xếp chờ lệnh ở gian nghỉ ngơi phía trong. Đến tối muộn, tin tức bệ hạ băng hà truyền . Nghe công công trực ở cửa Ngự thư phòng xì xào là đột tử. Sau đó, Trương thái y gọi , còn vị công công thì dẫn lên xe ngựa đưa thẳng đến Thái t.ử phủ để chữa bệnh cho công chúa."
Nữ y vẫn dám ngẩng đầu lên, chỉ đăm đăm xuống nền gạch: "Vi thần... Vi thần chỉ đến đó, những chuyện cơ mật khác gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-38.html.]
Nghe đến đây, tảng đá đè nặng trong lòng Tần Thư Nhụy rốt cuộc cũng gỡ bỏ.
Chắc đều bình an vô sự. Có lẽ Thái t.ử ca ca nhúng tay dọn dẹp sạch sẽ tàn cuộc.
Khi cơ thể bắt đầu thả lỏng, cánh tay chống đỡ nửa bỗng chốc nhũn khiến nàng đổ ập xuống giường.
Nữ y hốt hoảng lao tới đỡ lấy nàng.
Nàng yếu ớt xua tay hiệu vẫn .
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm buông lơi: "Phiền ngài xem vết thương cho ."
Cuối cùng cũng thể an tâm tĩnh dưỡng vết thương . Chẳng Thái t.ử ca ca... , bây giờ gọi là bệ hạ mới đúng. Chẳng bao giờ bệ hạ mới rước nàng về cung.
Nàng kiệt sức, rã rời cảm giác như từng khúc xương đều đ.á.n.h gãy. Cả một đêm trằn trọc khi tỉnh khi mê. Có lúc giật tỉnh giấc lờ mờ ý thức thứ xung quanh nhưng chẳng thể mở nổi mắt. Nghe tiếng cửa cót két mở, nàng cố hé mắt nhưng nhanh chóng .
Lúc tỉnh nữa, đập mắt nàng là một vạt áo quen thuộc. Nàng sợ hết hồn, giật nảy co rúm , vô tình động vết thương đau đến mức run rẩy.
"Đừng cử động." Lữ Triết Chính vội vàng ôm lấy eo nàng, cẩn thận đỡ nàng ngay ngắn. "Không , chuyện kết thúc cả , đừng sợ."
"Sao ?" Lữ Triết Chính cuống quýt luồn tay áo tìm khăn tay nhưng tìm mãi chẳng thấy, đành tiện tay áo lau nước mắt cho nàng. "Có chuyện cũng , chuyện cũng , y xì đúc mẫu hậu. Sáng nay lúc tới Phượng Minh cung thỉnh an, với mẫu hậu chuyện êm xuôi , cũng . Muội cũng giỏi ngủ gật thật đấy. Nữ y bảo ngủ li bì ba ngày liền, giữa chừng chỉ tỉnh húp bát cháo loãng lăn ngủ tiếp. Ta còn tưởng cơ đấy. Có đói bụng ? Vừa đúng lúc dùng bữa trưa ."
"Mẫu hậu chứ?" Tần Thư Nhụy nức nở kìm , giọng lạc . Nàng nín bặt nhưng lồng n.g.ự.c càng co thắt dữ dội hơn.
"Không , cả." Lữ Triết Chính kiên nhẫn dỗ dành, "Có chuyện gì thì còn tâm trí nào thỉnh an mẫu hậu nữa. Mẫu hậu lợi hại lắm, cái sai kẻ đến truyền tiến cung ngày đó chính là mẫu hậu. Vì sợ chặn cửa, cả gan giả mạo thánh chỉ của bệ hạ đấy."
Hắn dang rộng vòng tay, mỉm Tần Thư Nhụy: "Cho ôm một cái nhé, chịu ?"
"Ơ... hu hu hu hu... hức... hu hu hu... ơ... ơ..." Tần Thư Nhụy oà nức nở, nhào thẳng vòng tay ca ca. Nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ Lữ Triết Chính, vùi sâu khuôn mặt đẫm lệ hõm vai ca ca, lớn một trận thỏa thê.
Từ bé đến lớn, từng lúc nào nàng to đến .
Lữ Triết Chính khẽ vỗ về tấm lưng gầy gò của nàng. Thấy nàng ăn mặc phong phanh, bèn lấy tấm chăn mỏng đắp lên cho nàng.
Chàng vuốt ve vỗ về nàng như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Đừng sợ, đừng sợ nữa. Sau hễ , cứ to lên như thế , chẳng ai dám ý kiến nửa lời với ."
Tần Thư Nhụy sụt sịt, thẳng mắt gặng hỏi: "Muội cần gả cho Lý công t.ử nữa ?"
Lữ Triết Chính chắc nịch: " thế, cần gả nữa."
Tần Thư Nhụy rụt rè hỏi tiếp: "Muội sẽ bao giờ đ.á.n.h đòn nữa ?"
"Ừm, sẽ bao giờ xảy chuyện đó nữa." Lữ Triết Chính đáp ngay tắp lự. Bàn tay vẫn nhẹ nhàng đặt hờ eo Tần Thư Nhụy. Hắn , trận đòn roi tàn khốc dạo thực sự giáng một đòn chí mạng cả thể xác lẫn tinh thần của Tần Thư Nhụy, khiến nàng đau đớn và khiếp sợ tột độ.
Hắn mẫu hậu kể , kể từ trận đòn thập t.ử nhất sinh , ngoài mặt Tần Thư Nhụy chẳng hề than vãn trách móc phụ hoàng lấy nửa câu.
Họ đều hiểu, chẳng vì nàng rộng lượng bao dung oán hận, mà là nàng sợ đến mức chẳng dám hé môi.
"Cái hôm đ.á.n.h đòn, cứ tưởng sẽ c.h.ế.t mất." Câu Tần Thư Nhụy uất ức kìm nén trong lòng từ lâu . Nàng chẳng dám kể lể với mẫu hậu vì sợ lo lắng, cũng chẳng dám hó hé với kẻ ăn ở xung quanh vì e ngại rước họa , lỡ lời truyền đến tai phụ hoàng thì cái mạng quèn của nàng chắc chắn sẽ khó giữ nổi.
Nàng lải nhải tuôn hết những nỗi niềm uất ức chất chứa trong lòng: "Lúc mới rạp xuống ghế hành hình, cố gồng nín thở, c.ắ.n răng dặn lòng quyết xin tha. Rõ ràng chẳng gì sai trái cả. Ngờ , nhát gậy đầu tiên nện xuống đ.á.n.h tan tác bộ sức lực của . Đau đến mức đầu óc trống rỗng... Trước khi lên ghế hành hình còn sĩ diện nghĩ thà c.h.ế.t khuất phục... Ấy thế mà chỉ một nhát đòn đ.á.n.h bay sạch sành sanh mấy cái suy nghĩ đó mất, chỉ dập đầu gào xin tha mạng hu hu hu hu..."
"Huynh lúc đó nhục nhã ê chề đến mức nào ." Dạo đó, nàng thậm chí còn thầm cảm tạ phụ hoàng vì lệnh cấm túc, bằng nàng thực sự chẳng giấu mặt . Nàng luôn cảm thấy bộ dạng lúc phạt đ.á.n.h của thật sự quá đỗi t.h.ả.m hại, hèn nhát vô cùng.
Lữ Triết Chính ôm ghì lấy nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán: "Không mất mặt một chút nào, chẳng gì hổ cả. Trượng hình kinh khủng như thế, đau thấu xương, mấy ai trong tình cảnh đó còn giữ nổi sự tỉnh táo. Huống hồ còn c.ắ.n răng hứng trọn cả ba mươi gậy, đổi là kẻ khác khéo mất mạng từ lâu . Thế nhưng vẫn ngoan cường vượt qua, Nhụy Nhi của kiên cường , chẳng gì mất mặt cả."
"Ca ca..."
Tiếng gọi "ca ca" đ.á.n.h thức chút lý trí còn sót của Lữ Triết Chính. Hắn ý thức rằng, việc hai đến tuổi cập kê mà ôm ấp dính chặt lấy như thế quả thực hợp lễ nghĩa. trái tim nỡ buông tay.
"Có ở đây." Lữ Triết Chính dịu dàng đáp .
Tần Thư Nhụy cảm nhận vòng tay ôm ấp dường như lơi lỏng hơn bèn nũng nịu rúc sâu n.g.ự.c như một chú mèo con bám chủ.
Nàng thì thầm: "Ca ca, liệu thể cả đời lấy chồng ? Chỉ ở trong hoàng cung sống cùng ... ở bên cạnh , mãi mãi ?"
Lữ Triết Chính cụp mắt, chăm chú ngắm suối tóc mềm mại, cảm nhận ấm cơ thể nàng truyền qua. Phút giây , hai như hòa một, khăng khít chừa một kẽ hở.
Lữ Triết Chính trầm giọng đáp: "Ta cũng ở bên cạnh mãi mãi."
Sợ rằng bản kiềm chế , đành lảng sang chuyện khác: "Muội bôi t.h.u.ố.c ?"
"Muội mới tỉnh , ?" Tần Thư Nhụy nhận ca ca đang cố tình chuyển chủ đề nên tỏ vẻ hậm hực.
Nàng ngước lên thẳng mắt Lữ Triết Chính, truy vấn: "Chẳng lẽ ca ca cũng giống như phụ hoàng, ép lấy yêu ?"
"Không hề!" Lữ Triết Chính vội vã thanh minh, "Ta chỉ sợ sẽ sống trong cô đơn hiu quạnh..." Càng về cuối câu, giọng càng nhỏ , vẻ chột .
Tần Thư Nhụy bĩu môi: "Muội với ca ca trạc tuổi , đoản mệnh c.h.ế.t ca ca thì . Kiếp ca ca che chở lo lắng cho , sợ cô đơn chứ."
Nói xong, dường như sực nhớ điều gì, nàng ngập ngừng đưa tay vén lọn tóc vương trán, khẽ rời khỏi lồng n.g.ự.c Lữ Triết Chính.
Nàng lúng túng : "Muội quên mất, sẽ ngày ca ca nạp phi lập hậu. Hoàng hậu... nhắm ai ? Nếu trong mộng, chắc ngọc bội trao cho nữa , ngộ nhỡ Hoàng hậu nương nương hiểu lầm thì to chuyện. Ờm... Muội dọn ngoài sống ở công chúa phủ cũng ."
Lữ Triết Chính kéo chăn đắp cho nàng, trừ: "Ta vẫn còn trẻ, chuyện lập Hoàng hậu vội. Ngọc bội cứ giao cho , bảo giữ hộ chứ là đem tặng cho . Không ngờ quản lý đồ đạc của thuần thục đến thế."
Hắn đưa tay nhéo mũi Tần Thư Nhụy, nhích gần sát hơn, dỗ dành: "Muội cố gắng chịu khó bôi t.h.u.ố.c cho mau lành. Đợi khi nào thể , tự , sẽ dẫn mua lồng đèn hoa sen. Lần chúng thèm mua đèn hình chim hạc nữa, mua đèn hình con cua ?"
Tần Thư Nhụy gật đầu cái rụp, khẽ rúc đầu cọ vai ca ca: "Thế chúng về cung ?"
Lữ Triết Chính giải thích: "Ta bẩm báo với mẫu hậu . Muội đang mang thương tích , xóc nảy tiện nên tạm thời cứ nương náu ở Thái t.ử phủ. Bản còn vướng bận chút chuyện giấy tờ bề bộn ở đây giải quyết xong nên sẽ cùng ở . Sáng sớm cung thiết triều, tan triều sẽ hồi phủ với ."
Nghe , Tần Thư Nhụy khẽ nhíu mày. Thế thì khác gì lúc còn Thái t.ử chứ?
Nàng thở dài: "Huynh cần nhọc công canh chừng , kẻo lỡ việc nước."
"Việc nước xử lý ở chẳng ." Lữ Triết Chính vốn định dậy gọi t.h.u.ố.c cho công chúa. Thế nhưng hiểu cảm giác vẫn dặn dò hết, những lời cứ thế nối tiếp tuôn , tựa hồ cả đời bước chân khỏi cánh cửa phòng nữa.
Cuối cùng, mãi đến khi lê bước đến tận mép cửa phòng, mới dặn dò: "Muội cứ sấp xuống , gọi nữ y t.h.u.ố.c cho ."