Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ nữ y và các nha tận tình chăm sóc, cộng thêm việc Lữ Triết Chính ngày nào cũng đổi đủ trò dỗ dành nên vết thương của Tần Thư Nhụy hồi phục nhanh. Chưa đầy nửa tháng, cô gần như khỏi hẳn, thể chạy nhảy tung tăng.

Buổi trưa, khi Tần Thư Nhụy đang giường sách thì Bội Hoàn đưa tới một tấm thiệp khá dày.

Tần Thư Nhụy hồ nghi nhận lấy, lướt qua một lượt hỏi: "Tiệc ngắm hoa ? Mời ư? Trương gia ghi thiệp là Trương gia nào ?"

Bội Hoàn đáp: "Là nhà đẻ của Trương Quý thái phi thưa công chúa. Phụ của Thái phi nương nương là Quốc công gia, mẫu bà năm hai mươi ba tuổi phong Cáo mệnh, còn trưởng thì vài năm cũng phong Binh bộ Thượng thư. Vị Trương tứ cô nương gửi thiệp cho chính là cháu gái ruột của Trương Quý thái phi nương nương đấy ạ."

"À…" Lần đầu rủ rê, Tần Thư Nhụy vốn định quả quyết "", nhưng xong lai lịch thì cô chút chùn bước.

gia thế của Trương mẫu phi hiển hách, nhưng ngờ hiển hách đến nhường . Sao cô cứ cảm giác nếu đến đó thì sẽ hành lễ thỉnh an vị Trương cô nương nhỉ.

thì phận công chúa của cô cũng là giả, còn mới là thiên kim quý nữ hàng thật giá thật.

Cô hỏi tiếp: "Vậy tiệc ngắm hoa thì thường những gì?"

"Nô tỳ quanh năm ở trong cung nên cũng từng tham dự, nhưng đồn là sẽ tụ tập với , chơi trò tửu lệnh, ngâm thơ, đối đáp gì đó, khi còn cùng pha , cắm hoa, gảy đàn nữa," Bội Hoàn .

C.h.ế.t dở... cô pha , cũng chẳng thích uống . Cắm hoa gảy đàn càng mù tịt, rượu thì cô thấy khó ngửi nên cũng chẳng ưng. Tham gia những dịp thế chắc là danh môn khuê tú đa tài đa nghệ.

Trong cung đúng là các ma ma chuyên dạy những môn , nhưng mẫu hậu xót cô, thức khuya dậy sớm, nên ngay cả việc đến chỗ Kính mẫu phi giảng cũng là đợi cô ngủ nướng giấc mới .

Không , nếu thì ít cũng lấy một món chứ.

thẳng dậy, nhấp thử một ngụm bàn đẩy xa: "Bội Hoàn, em nghĩ Trương mẫu phi pha ?"

"Đương nhiên là ạ," Bội Hoàn quả quyết.

Tần Thư Nhụy trầm ngâm: "Tháng là đến tiệc ngắm hoa , em thấy bây giờ tìm Trương mẫu phi học thì kịp ?"

"Chắc là kịp thôi ạ." Bội Hoàn tuy học bao giờ, nhưng từng các nương nương trong cung pha , cảm thấy cũng chẳng gì khó, dù thì qua cũng hiểu sơ sơ .

Tần Thư Nhụy cũng từng thấy mẫu hậu pha , lúc cô còn ngây ngô tưởng mẫu hậu đang... rửa bát.

Sau khi cô suy nghĩ , mẫu hậu nghiêng ngả mất nửa ngày.

tò mò hỏi mẫu hậu đang gì, mẫu hậu chỉ bảo là để g.i.ế.c thời gian. Mãi Trương mẫu phi mới giải thích cho cô , đó là rửa bát mà là đang pha .

Khi Trương mẫu phi hỏi cô học , cô lắc đầu từ chối. Trương mẫu phi liền bảo, học thì thôi, cũng chẳng thứ gì to tát.

Giờ thì cô hối hận thật , pha thì dự tiệc ngắm hoa cơ chứ.

Giá mà tổ chức hội đ.á.n.h cờ thì , cô rành khoản . Hoặc hội kể chuyện cũng , ngày nào Trần mẫu phi cũng kể chuyện ru cô ngủ nên trong bụng cô giờ chứa cả rổ chuyện.

" thì vẫn mà." Thấy vẻ mặt xoắn xuýt của cô, Bội Hoàn vội an ủi: "Chúng thể đến đó uống , ngắm hoa, ừm… và xem khác chơi tửu lệnh."

"Hì hì… cũng lý." Tần Thư Nhụy bật , nhưng ỉu xìu: "Không , ngộ nhỡ đến lúc đó mỗi gì thì mất mặt lắm, thôi bỏ ."

"Có ạ, tụ tập chủ yếu là để chơi vui thôi mà." Bội Hoàn khuyên nhủ: "Giống như nô tỳ nấu ăn, nhưng khi các tỷ khác bàn xem kho thịt thế nào cho ngon, nô tỳ vẫn xáp ké đấy thôi."

"Đang chuyện gì thế?" Lữ Triết Chính đẩy cửa bước .

Tần Thư Nhụy nghĩ bụng, một thì hổ, nhưng nếu hai cùng thì sẽ đỡ ngại hơn nhiều. Nghĩ , cô liền hỏi: "Ca ca, pha ?"

"Không ." Lữ Triết Chính xuống cạnh cô, tiện tay cầm lấy tấm thiệp cô đang cầm: "Tiệc ngắm hoa ? Biết pha gì, tiệc . Có hai mắt để ngắm hoa là ."

"Thế thì ." Tần Thư Nhụy nũng nịu: "Đến lúc đó ai cũng một hai tài lẻ, mỗi là chẳng gì."

Lữ Triết Chính ngẫm nghĩ một lát đáp: "Đâu , cũng tài lẻ mà, đ.á.n.h cờ, nhớ còn gảy đàn chút chút nữa cơ."

Tần Thư Nhụy ném tấm thiệp , bực dọc : "Lỡ chơi cờ thì ? Đàn thì gảy cũng ."

Thấy cô bé vui, Lữ Triết Chính vội vuốt lưng dỗ dành: "Chắc gì pha . Dù cũng còn tận một tháng nữa, tìm dạy nhé?"

"Muội lười học lắm." Tần Thư Nhụy xưa nay vốn chẳng tính kiên nhẫn với mấy thứ tỉ mẩn : " , cháu gái của Trương mẫu phi đích gửi thiệp cho cơ mà... cùng ! Ngộ nhỡ tiết mục pha cắm hoa, cả hai đứa đều thì sẽ quê nữa."

Lữ Triết Chính trầm ngâm một lát hỏi: "Lỡ như nam nữ khác tiệc, hai đứa cạnh thì tính ?"

"Đến lúc đó tính ." Tần Thư Nhụy rúc nũng: "Đi mà, cùng mà. Chứ em chẳng quen ai, một đến đó ngượng c.h.ế.t ."

Thấy vẫn còn chần chừ, Tần Thư Nhụy bắt đầu giở thói dỗi hờn: "Nếu cùng thì tối nay nhịn cơm luôn."

"Rồi , xin thua." Lữ Triết Chính vội vàng nắm lấy tay cô: "Cơm thì vẫn ăn cho đàng hoàng, yên tâm , chắc chắn sẽ cùng ."

Sợ cô bỏ bữa thật, Lữ Triết Chính còn đặc biệt dặn dò đầu bếp món sườn non mà Tần Thư Nhụy khen ngon, cùng với món bánh tổ yến mà cô cực kỳ yêu thích.

Tối đến, Tần Thư Nhụy ngâm trong hồ suối nước nóng cầm cỏ cho cừu ăn.

Con cừu ngoan ngoãn. Ban đầu Tần Thư Nhụy còn sợ nó húc, nhưng qua vài ngày quen mới phát hiện nó hiền khô. Thậm chí khi cô lấy đầu huých nhẹ, nó còn lùi hai bước kêu "be be" đầy tủi .

Tần Thư Nhụy: "Be~"

Cừu: "Be."

Tần Thư Nhụy: "Be be~"

Cừu: "Be. Be."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-41.html.]

Tần Thư Nhụy: "Be~"

Cừu: Cúi đầu ăn cỏ.

Tần Thư Nhụy đưa tay xoa đầu con cừu, khóe mắt liếc thấy vẻ mặt Bội Hoàn vẻ tự nhiên liền hỏi: "Sao thế?"

Bội Hoàn xổm xuống, nhỏ: "Công chúa, nên rủ Bệ hạ cùng ạ."

"Vì ?" Tần Thư Nhụy ngơ ngác.

Bội Hoàn giải thích: "Trương tứ cô nương từ nhỏ Tiên đế yêu quý, nào trong cung tổ chức yến tiệc cô cũng mặt."

"Ồ—" Tần Thư Nhụy nhớ : "Ta hình như cũng ấn tượng, chắc cô cũng từng gặp ."

"Hồi Bệ hạ còn Thái tử, cô vẫn luôn một lòng ái mộ . Hơn nữa xuất của cô cao quý, Tiên đế sủng ái, ai cũng đồn rằng… cô sẽ là Thái t.ử phi tương lai."

"Khoan ." Tần Thư Nhụy xoay : "Cả hai đứa đều ở trong cung, chuyện gì em cũng chẳng gì thế ?"

"Ây da, nô tỳ cũng mới đồn dạo gần đây thôi. Dù nô tỳ cũng là hầu hạ cận của công chúa, kiểu gì chẳng kẻ ... xu nịnh lấy lòng."

"Đó trọng tâm." Bội Hoàn kéo con cừu sang một bên, hẳn xuống mặt cô: "Lỡ như, nô tỳ chỉ là lỡ như thôi nhé, nếu vị Trương tứ cô nương vẫn còn tơ tưởng đến Bệ hạ thì công chúa ?"

"Ta á? Thì dọn phủ công chúa sống chứ ." Tần Thư Nhụy nhoài kéo con cừu gần: "Nếu hai họ mà thành đôi thật thì cũng nhẹ nợ, đỡ vắt óc nghĩ cách thưa chuyện với mẫu hậu."

"Công chúa…" Bội Hoàn bất lực cô chủ: "Nô tỳ đang chuyện nghiêm túc đấy ạ."

"Thì cũng đang nghiêm túc mà." Tần Thư Nhụy nhún vai: "Hai chúng mới quen mấy ngày, nếu dễ dàng lòng đổi như , thì còn trông mong gì việc sẽ chung thủy với đến hết phần đời còn ?"

Bội Hoàn mím môi, một câu cô kìm nén từ lâu : "Công chúa , cái chuyện... 'một đời một kiếp một đôi ' , thì , xem là thật chứ? Người sợ ngoài dị nghị là tính ghen tị ?"

"Sợ gì." Tần Thư Nhụy chống cằm: "Cứ để bọn họ . Họ cũng thể xông tận trong cung mà chỉ thẳng mặt c.h.ử.i bới . Bọn họ cũng chỉ chút bản lĩnh c.ắ.n càn thôi, ngoài cái miệng thì gì, cũng chẳng rớt mất miếng thịt nào."

"Với nhé," cô nhổ một nhúm lông cừu, thủng thẳng tiếp: "Họ thì cũng họ. Đến lúc đó em cứ giúp dò la xem kẻ nào mắng c.h.ử.i hăng nhất, tiện thể moi móc luôn xem nhà kẻ đó chuyện xa gì. Ta cũng sẽ rêu rao . Hắn bên ngoài cung, còn và ca ca Triết Chính đóng cửa trong cung."

Cô hạ giọng lẩm bẩm: "Bọn họ là do bản chuyện chung thủy sắt son nên mới sợ khác . Nếu khác , chẳng sẽ chứng minh đám đàn ông tam thê tứ vốn dĩ sinh mang bản tính trăng hoa lăng nhăng ?"

Bội Hoàn vẫn gạn hỏi: "Thế lỡ ngày dài tháng rộng, Bệ hạ để mắt tới khác thì ?"

"Ta chỉ sợ ngày dài tháng rộng, mới là để mắt tới kẻ khác chứ. Huynh hứa sẽ sẵn cho một đạo thánh chỉ, cho phép lấy đòi hòa ly bất cứ lúc nào. Nếu khác thì bọn ... cố gắng chia tay trong hòa bình là ."

Con cừu cô giật lông mãi đ.â.m cáu, suýt chút nữa đớp luôn tay cô, may mà Tần Thư Nhụy né kịp.

ngượng nghịu, vội vàng vuốt ve chỗ lông vò rối để xoa dịu nó.

Đêm đến, khi cô và Lữ Triết Chính giường, Tần Thư Nhụy vẫn nén lo lắng, cất tiếng gọi: "Ca ca."

"Ừm," Lữ Triết Chính đầu sang: "Hay là đừng gọi là ca ca nữa, nào gọi cũng thấy chột lắm."

Tần Thư Nhụy chống nửa dậy: "Ca ca , hai đứa thành ngủ chung một giường thế ... liệu ?"

Sắc mặt Lữ Triết Chính lập tức trở nên vô cùng kỳ quặc, cứ như thể đang một câu chuyện hoang đường nực nhất trần đời: "Thế , hai đứa ngủ chung một giường?"

Chẳng vì Tần Thư Nhụy cứ nằng nặc kêu quen ngủ một , giữa đêm hôm khuya khoắt, nhân lúc Lữ Triết Chính đang tắm tự động chui tọt giường . Và từ đó, cô cũng danh chính ngôn thuận dọn luôn sang đây.

Đến tận bây giờ cô vẫn đang chiếm dụng giường của đây .

Lữ Triết Chính vốn chẳng bao giờ dám nghĩ tiến triển của hai nhanh đến thế. Đôi lúc còn tưởng mất trí nhớ, liệu hai bái đường thành lỡ quên mất ? Nếu thì tại trèo lên giường với vẻ đương nhiên đến ?

Tần Thư Nhụy chột vò vò tóc: "Thì thể từ chối cơ mà."

Nghe , Lữ Triết Chính kích động bật dậy: "Muội lý lẽ hả? Lúc bảo , định đẩy thì lóc bù lu bù loa, bảo nếu đuổi , sẽ cứ mặc độc bộ áo lót chạy về, ngày mai chắc chắn phát sốt, vết thương độc. Có thế ? Có ? Xong lúc dậy định bỏ , bò nhoài sàn ôm rịt lấy chân , kêu nếu sẽ vạ đất cả đêm. Có thế ? Có ? Thế xem, từ chối kiểu gì? Chẳng lẽ từng từ chối?"

Hắn lấy tay ôm mặt. Cả đời từng nghĩ mặt thể xuất hiện nhiều biểu cảm phong phú đến thế. "Hai đứa bây giờ mà vẫn còn giữ danh nghĩa , tất cả là nhờ đám hạ nhân trong phủ kín miệng đấy."

Hắn vỗ nhẹ lên tay Tần Thư Nhụy: "Ngày mai nhớ cảm ơn Bội Hoàn cho đàng hoàng. Nghe mẫu hậu triệu Bội Hoàn đến hỏi thăm tình hình trong phủ, Bội Hoàn bảo chỉ ghé thăm lúc dùng bữa, thời gian còn đều ở thư phòng phê duyệt tấu chương. Chỉ cần để mẫu hậu chúng ở trong phủ mà thế ... thế ... chắc chắn sẽ tức đến thất khiếu sinh khói mất."

Tần Thư Nhụy cạn lời, lẳng lặng ngoan trở giường.

Thực những gì cô đều là thật. Mỗi tháng cô ít nhất cũng ngủ cùng mẫu hậu hoặc các vị mẫu phi khác hai mươi ngày, hiếm khi ngủ một ở các công chúa. Giờ đột nhiên bắt cô đêm nào cũng vò võ một , cô thực sự quen.

thì bề ngoài Lữ Triết Chính là trưởng của cô, nhưng bên trong thì sắp thành phu quân cô đến nơi , hai đắp chung chăn ngủ một giấc thì gì quá đáng chứ.

Cô nhẹ nhàng kéo tóc Lữ Triết Chính: "Anh giận ?"

Lữ Triết Chính xuống, vòng tay ôm cô lòng như : "Thôi bỏ , ngủ nào."

Tính cách của quả thực khác một trời một vực so với ấn tượng đây của .

Hắn thở dài: "Mẫu hậu từng dạy nam nữ thụ thụ bất ?"

"Có chứ, nhưng là ca ca của mà."

Lữ Triết Chính: "… Nhụy Nhụy, cầu xin đấy, đừng nhắc chuyện là ca ca nữa, thực sự chột ."

"Ca ca, nhớ ngày xưa như thế ." Sau một thời gian thiết, Tần Thư Nhụy phát hiện phong cách chuyện của Lữ Triết Chính đổi .

"Ta nhớ ngày xưa cũng như thế ." Lữ Triết Chính đưa tay bịt miệng cô : "Nhắm mắt, ngủ ngay."

 

Loading...