Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-05-12 13:20:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lữ Triết Chính sải bước đến chắn mặt Tần Thư Nhụy, tinh tế che chắn tầm để cô cơ hội lau nước mắt.

Hắn thừa sức nhận cô đang , nhưng chẳng rõ nguyên do. Từ đằng xa, thấy tiếng cô lớn giọng giải thích. thấy những lời đó vô cùng rành mạch và hợp tình hợp lý. Nếu kẻ cố ý giật dây thêm thắt, lẽ sự việc chẳng đến mức hiểu lầm tai hại thế .

Hắn đưa mắt dò xét Thế tử, hồi lâu vẫn năng gì. Những xung quanh cũng im thin thít, chẳng ai dám ngẩng đầu lên .

Mãi đến khi Tần Thư Nhụy lau khô nước mắt, sắc mặt dần trở bình thường, mới nhạt giọng cất tiếng: "Bình ."

Hắn chuyển ánh sắc lẹm về phía Thế tử, gương mặt mang theo vài phần nghi hoặc. Vừa mở miệng mang giọng điệu chất vấn: "Trẫm nhớ từng sẽ ban hôn công chúa cho Thế tử. Không Thế t.ử tin đồn thất thiệt từ ?"

Thế t.ử cúi gầm mặt, dám hé răng nửa lời.

Chuyện vốn là do phụ phân tích cho , chẳng bằng chứng xác thực nào cả.

Lữ Triết Chính tiếp tục dồn ép: "Thái hậu sủng ái Thế tử, nhọc lòng lo nghĩ chuyện thành gia lập thất cho , cũng từng nhắc nhở trẫm. Trẫm ghi tạc lời dặn của mẫu hậu, nên mới thuận miệng hỏi thăm thêm vài câu. tuyệt nhiên hề nhắc đến Nhụy Nhi. Chẳng câu nào của trẫm Thái hậu khiến Thế t.ử hiểu lầm sâu sắc đến ?"

Thế t.ử ấp úng: "Là do thần hồ đồ hiểu lầm. Thái hậu dặn công chúa tiến cung, thần hãy năng trò chuyện cùng . Thần cứ ngỡ…"

"Đệ mang danh nghĩa là đường của Nhụy Nhi, Thái hậu nhắc nhở tự nhiên là vì vun đắp tình cảm . Nào ngờ tự suy diễn xa xôi đến nhường . Xem trẫm thưa với mẫu hậu, dặn dò Thế t.ử điều gì cũng rành mạch từng câu từng chữ, kẻo Thế t.ử mắc chứng tự đa tình, lụy đến thể diện của tất thảy ." Lữ Triết Chính chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, đầu sang khẽ vuốt lưng trấn an Tần Thư Nhụy.

Hắn tuyên bố: "Nhụy Nhi và trẫm tuy chung huyết thống, nhưng từ nhỏ cùng khôn lớn, tình nghĩa vô cùng sâu đậm. Thái hậu đối với công chúa cũng sủng ái muôn phần. Chuyện chung đại sự của công chúa, tự nhiên do chính tay công chúa chủ. Giả sử Nhụy Nhi thực sự đem lòng ái mộ Thế tử, trẫm và Thái hậu thể để vuột mất cơ hội . Có lẽ sớm hạ chỉ ban hôn, rước Phủ công chúa quản thúc từ lâu ."

"Vâng." Thế t.ử lí nhí . Sự phẫn nộ hừng hực khuôn mặt ban nãy giờ tan biến còn dấu vết.

Trương tứ cô nương ngẩng đầu, đưa mắt dò xét Tần Thư Nhụy chằm chằm đôi bàn tay đang đan chặt lấy của hai .

Cảm nhận ánh soi mói , Tần Thư Nhụy chủ động nới lỏng tay Lữ Triết Chính.

Hắn sang cô đầy nghi hoặc.

Cô nhẹ giọng : "Bệ hạ, hồi cung."

Trước nay Tần Thư Nhụy từng e ngại việc gọi Lữ Triết Chính là "ca ca", bất luận mặt khác khi chỉ hai .

Dù ngữ điệu lúc vẫn mềm mỏng như thường ngày, nhưng Lữ Triết Chính dư sức nhận tâm trạng của cô đang tồi tệ đến mức nào.

Hắn đáp một tiếng "Được", lập tức xoay rời . Tần Thư Nhụy lẽo đẽo bước theo ngay phía với cách xa gần.

"Bệ hạ." Quốc công vội vã cất tiếng gọi giật : "Bệ hạ, dùng thiện trưa hẵng hồi cung."

"Không cần ." Lữ Triết Chính khước từ: "Công chúa đang vui, trẫm đưa về."

Trên xe ngựa, Tần Thư Nhụy bất ngờ thu vẻ kiêu ngạo, bướng bỉnh thường ngày, đó là dáng vẻ đoan trang, trầm mặc y như hồi còn sống trong cung.

"Sao thế?" Lữ Triết Chính xích gần, choàng tay ôm lấy vai cô: "Buồn bực ? Đều tại xuất hiện kịp thời. Nhụy Nhụy suốt ngày quanh quẩn trong cung, mẫu hậu chở che bảo bọc, từng va chạm với hạng hỗn xược như thế bao giờ, nên dọa cho hết hồn ? Là của , lẽ chạy nhanh hơn chút nữa."

Tần Thư Nhụy ngả vách xe, mặc cho Lữ Triết Chính dỗ dành thế nào cũng nhất quyết chịu tựa vai .

"Xe ngựa xóc nảy, lỡ đập đầu vách thì ?" Lữ Triết Chính lo lắng: "Rốt cuộc là hả Nhụy Nhụy?"

Hắn vươn tay chạm nhẹ vết bớt mặt cô: "Chỗ đỏ ửng lên thế? Ban nãy em gãi ? Chuyện gì ? Có ngứa ?"

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trúng mu bàn tay Lữ Triết Chính, khiến càng thêm bối rối, luống cuống dỗ dành .

Tần Thư Nhụy sụt sịt mũi, gương mặt đỏ bừng, giọng nghẹn ngào nức nở: " về cung, gặp mẫu hậu."

Cảm xúc của cô chao đảo dữ dội, tựa như thể òa nức nở bất cứ lúc nào, chỉ là đang cố c.ắ.n răng kìm nén.

"Được , chúng về cung." Lữ Triết Chính vén rèm ngoài, hạ lệnh cho Cao Hoành: "Hồi cung."

"Tuân lệnh." Cao Hoành cung kính đáp.

Về đến cung, Lữ Triết Chính định tháp tùng Tần Thư Nhụy thỉnh an mẫu hậu, nhưng cô nằng nặc đòi một .

Từ ngày Từ Lãm Nguyệt lên ngôi Thái hậu, bà cũng dọn từ Phượng Minh cung sang Từ An cung.

Thường ngày Tần Thư Nhụy lười đến Từ An cung vì chịu mùi hương liệu nồng nặc ở đó. tới, cô chẳng ngửi thấy mùi hương liệu nào, đó là hương hoa sen thơm ngát mà mẫu hậu yêu thích nhất.

Nghe tin công chúa về, Thái hậu vốn định giả vờ giận dỗi để trêu chọc vài câu. Nào ngờ ngước mắt lên, chạm đôi mắt đỏ hoe như thỏ con của Tần Thư Nhụy, khí thế uy nghiêm bỗng chốc xẹp lép, bao nhiêu cơn giận cũng bay biến sạch sành sanh.

"Sao thế ?" Bà kéo cô lòng, âu yếm vuốt ve mái tóc: "Ca ca bắt nạt con ?"

Tần Thư Nhụy lắc đầu.

"Vậy thì ?" Thái hậu sang Trương Thư Vân đang bên cạnh. Trương Thư Vân cũng trìu mến xoa đầu công chúa. Đã lâu gặp, bà nhớ cô lắm, cứ tưởng sẽ một màn trùng phùng rôm rả, ai dè giáp mặt sụt sùi t.h.ả.m thương thế .

Tần Thư Nhụy cứ rúc lòng Thái hậu thút thít nức nở, chẳng chịu hé răng nửa lời.

Thái hậu và Trương Quý thái phi cũng đành im lặng cạnh dỗ dành.

Khóc một hồi cũng mệt, Tần Thư Nhụy ngước đôi mắt đẫm lệ Trương Quý thái phi, nũng nịu: "Trương mẫu phi, pha cho con uống ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-43.html.]

"Được chứ." Trương Thư Vân vội vàng hích nhẹ cung nữ bên cạnh: "Mau chuẩn dụng cụ pha , trùng hợp cũng lâu động tay ."

Khóc đời, Tần Thư Nhụy ngoan ngoãn úp mặt n.g.ự.c mẫu hậu, đôi mắt chăm chú theo dõi từng cử chỉ pha điêu luyện của Trương mẫu phi.

Đột nhiên, Trương Thư Vân như ngộ điều gì, cất tiếng hỏi: "Hôm nay là tiệc ngắm hoa của Trương phủ đúng ? Có con ranh Trương Thanh Tuyết dám chê con pha , giống tiểu thư khuê các ? ? Nếu con ấm ức chuyện đó thì cứ mách Trương mẫu phi, để Trương mẫu phi xử nó cho con."

Tần Thư Nhụy lắc nguầy nguậy, đưa tay gạt giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi: "Không ạ. Tam cô nương đối xử với con . Thấy con rành pha , cô còn tận tình chỉ bảo. Bọn con còn nhắc đến Trương mẫu phi nữa. Cô bảo quý cô mẫu, nào cung thỉnh an cũng cô mẫu cho một đống bánh kẹo ngon mà bên ngoài mua , còn thưởng cho bao nhiêu là vàng bạc châu báu nữa."

Nghe những lời đó, tâm tình Trương Thư Vân trở nên sảng khoái vô cùng, động tác tay cũng dứt khoát, bay bổng hơn hẳn.

"Thế thì con cái gì?" Thái hậu khó hiểu: "Con là phận công chúa, Trương mẫu phi cưng chiều con như , Quốc công phủ chắc chắn gan khó con ."

Nhắc đến thấyủi , nước mắt Tần Thư Nhụy chực trào: "Con chỉ cảm thấy... ban nãy con to tiếng quá, chẳng dáng tiểu thư khuê các chút nào, con chẳng tài nghệ gì... Con còn, còn thấy xí nữa."

Trương Thư Vân giật nảy : "Nói xằng bậy! Xấu ở chỗ nào? Ai bảo con tài nghệ gì? Trương mẫu phi cất công dạy con đ.á.n.h cờ, lẽ nào đổ sông đổ biển hết ? Sao con rủ bọn họ đ.á.n.h cờ? Tuy con thắng nổi Trương mẫu phi, nhưng hạ gục mấy đứa cháu gái của thì dễ như bỡn. Biết đấy, khéo còn là đối thủ của con chứ."

" đấy." Thái hậu nhẹ nhàng xoa đôi mắt sưng húp của cô: "Sao tự dưng chê ? Đang yên đang lành, con ai chọc tức ? Có đứa nào dám buông lời vô phép với con ?"

"Không , ạ." Tần Thư Nhụy rúc sâu n.g.ự.c mẫu hậu, một mực phủ nhận.

"Còn vụ to tiếng là ?" Thái hậu gạn hỏi: "Giọng con lớn, to bằng giọng Trương mẫu phi nhà con . Sao dáng tiểu thư khuê các? Giọng Trương mẫu phi oang oang thế , hồi xuất giá cũng ai dám hé răng chê bai bà giống tiểu thư khuê các ."

"Chuẩn luôn." Trương Thư Vân hùa theo: "Hơn nữa, tiểu thư khuê các thì . Ta và mẫu hậu con ngay từ đầu chẳng ý định gò ép con theo khuôn mẫu ."

Tần Thư Nhụy ngẩng mặt lên mẫu hậu, lí nhí hỏi: "Mẫu hậu ơi, dạy con pha , cắm hoa ạ?"

"Chẳng vì con thích học ?" Thái hậu bật : "Ngày xưa lúc bằng tuổi con, ngày nào mẫu hậu cũng dậy từ mờ đất để học dăm ba cái thứ lễ nghi phù phiếm . Đám ma ma răn dạy ai nấy đều vẻ đây, bất kể bọn họ đúng sai, con tuyệt đối phép cãi nửa lời. Cứ như chỉ cần học thuộc mấy thứ đó là sẽ lột xác thành bề bằng."

"Công nhận." Trương Thư Vân tặc lưỡi tiếp lời: "Hồi đó cũng ngán ngẩm mấy bà ma ma với mớ quy củ dài dòng lê thê đến tận cổ. Nếu bảo dậy sớm sách thánh hiền, ừ thì còn nhẫn nhịn , thi đỗ nữ quan thì . Đằng bắt dậy sớm pha , cắm hoa, điều hương, thêu thùa, vẽ tranh, gảy đàn... Hừ, giá mà cây đàn của nút chỉnh âm lượng, thề sẽ vặn mức to nhất, để lúc dựng dậy gảy đàn, tất thảy bọn họ cũng đừng hòng chợp mắt."

Nghe đến đây, Tần Thư Nhụy nhịn phì .

Thấy cô bé nín , Trương Thư Vân cũng lây.

Thái hậu hiền từ tiếp lời: "Trương mẫu phi của con đúng đấy. Giả sử đám ma ma đó dạy dỗ đúng đắn thì chẳng gì. Đằng , học mấy môn cầm kỳ thi họa thực chất cũng chỉ để giải khuây, trau dồi nhã hứng, chứ nào tác dụng gì to tát. Ấy mà đám ma ma cứ bơm phồng lên, biến chúng thành những quy chuẩn sống còn, nào là..."

"... Nào là vì thể diện gia tộc, thể xuất chúng nhưng tuyệt đối mù tịt, mấy thứ đó thì đủ tư cách tiểu thư khuê các." Trương Thư Vân nhanh nhảu chen , thuận miệng móc mỉa thêm: "Làm tiểu thư khuê các thì hưởng vinh hoa phú quý như hoàng đế chắc? Nếu mấy món nghề mà quyền lực đến , chi bằng bẩm báo thẳng với Bệ hạ, từ nay khoa cử mùa xuân dẹp luôn mấy bài văn sách trị quốc . Cứ đè các sĩ t.ử thi pha , cắm hoa, gảy đàn, điều hương. Cả trường thi cứ gọi là ngập tràn hương hoa ngào ngạt, tiếng đàn réo rắt du dương."

"Ăn xà lơ." Thái hậu vỗ nhẹ vai bà một cái cảnh cáo.

Chén của Trương Thư Vân pha xong, bà ân cần đưa đến tận miệng Tần Thư Nhụy: "Nào nào nào, thử nếm xem chén chuẩn phong cách 'tiểu thư khuê các' khác gì so với con uống hàng ngày . Xem uống xong thể thăng tiên đắc đạo luôn nào."

Tần Thư Nhụy chọc đến mức khúc khích thôi. Cô đón lấy chén nhấp một ngụm: "Ngon lắm ạ."

"Ta đang chằm chằm đây , con còn kịp uống nhé." Trương Thư Vân trêu chọc: "Quả nhiên là của tiểu thư khuê các, cần uống hớp hồn đến ngây ngất ."

Tần Thư Nhụy đỏ mặt nhấp thêm ngụm nữa: "Ngon thật mà ạ."

Thái hậu dịu dàng vuốt tóc cô, thở dài: "Ta và Trương mẫu phi đều chán ngấy những quy củ khắc nghiệt . Khó khăn lắm mới nắm chút quyền hành trong tay, thể tự nuôi dạy con gái, dĩ nhiên chúng con vết xe đổ, thốt những lời cảm thán cay đắng như chúng . Chúng chỉ mong con một đời bình an, vui vẻ, nên ngay cả lễ nghi trong cung cũng ít khi ép uổng con học. Khoan bàn đến chuyện pha cắm hoa, ngay cả cách con hành lễ với Bệ hạ cũng sai bét nhè đấy thôi."

"Ngoài việc sách mở mang trí tuệ, mấy thứ rườm rà khác đều quan trọng. Con thích học gì thì học nấy, thích cứ ném sang một bên." Trương Thư Vân khẳng khái : "Ta chỉ thích dáng vẻ con vui đùa thả diều rạng rỡ, chứ chẳng mong con biến thành một cỗ máy điêu khắc rập khuôn, đến lúc đường cũng nơm nớp lo xem chiếc trâm đầu lắc lư đúng nhịp ... y như và mẫu hậu con ngày ."

Bà mỉm , khẽ chạm chùm lưu tô tóc Tần Thư Nhụy: "Con bảo con thích những món trang sức lộng lẫy , thích cách chúng đung đưa tự do. Con cũng thích chạy nhảy nô đùa. Vậy thì cứ đeo chúng mà thỏa sức vui chơi, chỉ cần cẩn thận đừng để tua rua quẹt mắt là . Con là công chúa, ai dám hó hé nửa lời? Kẻ nào to gan dám chê bai, con cứ về méc Trương mẫu phi, Trương mẫu phi chống lưng cho con."

"Con cảm ơn Trương mẫu phi." Tần Thư Nhụy đặt vội chén xuống, nhào tới ôm chầm lấy bà: "Trương mẫu phi, con yêu nhiều lắm."

"Ta cũng yêu con." Trương mẫu phi vỗ về bờ vai nhỏ bé: "Nhụy Nhi là đứa trẻ mà Trương mẫu phi thương yêu nhất, nhất đời."

Từ ngày Lữ Triết Chính đăng cơ, hề cấm cản các vị thái phi trong hậu cung qua thăm hỏi hoàng tử. Thế nhưng Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử hiếm khi chủ động đến thỉnh an. Mỗi đến, dù ngoài mặt vẫn giữ hòa khí, to tiếng cãi vã, nhưng khí luôn bao trùm sự xa cách, gượng gạo. Cứ như thể họ đến đây chỉ để tròn bổn phận thăm hỏi họ hàng dịp lễ tết chứ chẳng tình mẫu t.ử ruột rà.

Thời gian đầu Trương Thư Vân cũng chạnh lòng, nhưng lâu dần cũng thành quen.

Có bận tâm thì cũng đổi .

Tam hoàng t.ử vẫn ghim thù chuyện bà thiên vị. Có điều trận cãi vã nảy lửa gây rắc rối, nên Tam hoàng t.ử cũng chẳng dám ho he thêm lời oán trách nào nữa.

Trương Thư Vân thừa nhận bản thiên vị. , bà từng thử cố gắng đối xử công bằng, nhưng thực tâm vô cùng khó khăn.

từng tự vấn lương tâm: Giữa một cốc nước duy nhất, bà thà dành phần cho Tần Thư Nhụy, chia cho lão Tam và lão Ngũ?

Và đáp án cuối cùng, bà vẫn luôn chọn Tần Thư Nhụy.

Ôm trọn Tần Thư Nhụy lòng, bà thổ lộ một cách chân thành: "Mẫu phi thương yêu nhất là con, tình yêu trọn vẹn dành cho con , chẳng còn sót mảy may nào để chia sẻ cho ai khác nữa."

Từ Lãm Nguyệt cũng xích gần, nắm lấy tay Tần Thư Nhụy: "Ban nãy hai còn đang bàn , chỉ cần Nhụy Nhi thích, cứ ở giá cả đời cũng chẳng . Con dọn đến Từ An cung sống với mẫu hậu, đợi đến khi mẫu hậu quy tiên, con vẫn thể tiếp tục sống ở đây. Chỉ cần Nhụy Nhi thấy thoải mái, cũng hết."

Trương Thư Vân tiếp lời: "Nếu Nhụy Nhi đột nhiên học pha , giờ bắt đầu cũng muộn. Trương mẫu phi sẽ đích truyền nghề cho con."

Tần Thư Nhụy lắc đầu nguầy nguậy, chùm lưu tô khẽ cọ nhẹ lên gò má Trương mẫu phi: "Con thích , con vẫn trung thành với bộ môn đ.á.n.h cờ và đ.á.n.h bài thôi."

 

Loading...