Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:23:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công chúa phủ vốn dĩ cũng đến mức bỏ hoang, nên việc tu sửa diễn nhanh chóng. Chỉ mất chừng ba ngày là thiện, thể dọn ở ngay.
Tần Thư Nhụy xe lăn, lặng lẽ ngắm hoa trong sân viện. Khóe mắt nàng chợt nhác thấy một bóng từ bước từ lối rẽ.
Nàng khẽ giật , vội vàng mặt chỗ khác, dám thẳng nọ.
Lữ Triết Chính dừng bước, giữ một cách xa gần, cất lời giải thích: "Không tự ý tới , là Mẫu hậu sai đến xem thế nào."
Tần Thư Nhụy vẫn bướng bỉnh mặt , đáp.
Không vì Mẫu hậu. Nàng đang sợ hãi, sợ Lữ Triết Chính vẫn còn để bụng chuyện nàng lưng phản bội hôm đó. Mà cho dù Lữ Triết Chính giận, nàng cũng chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với nữa.
Lữ Triết Chính : "Mẫu hậu dặn, vết thương của lành, đang ốm, cần vội vã dọn phủ gì."
"Không , cứ dọn thì hơn." Tần Thư Nhụy ấp úng: “Muội... ..."
Tìm mãi một lý do hợp lý, bầu khí bỗng chốc trở nên ngượng ngập.
"Được ." Nghe giọng nàng khàn đặc, Lữ Triết Chính vội vàng thỏa hiệp: “Ta hiểu . Muội ốm ? Cổ họng đau ? Đã uống t.h.u.ố.c ?"
"Muội ." Tần Thư Nhụy đáp lí nhí: “Muội chỉ... Mẫu hậu thêm đau lòng thôi."
"Ta ." Lữ Triết Chính thở dài.
Hắn định bụng mấy ngày tới sẽ tìm Mẫu hậu để chuyện cho nhẽ. Đợi khi nào thuyết phục Mẫu hậu xong xuôi, sẽ đích đón Tần Thư Nhụy về cung. Tuyệt đối thể để Tần Thư Nhụy cứ mãi gánh chịu sự hờn trách của Mẫu hậu như . Hắn mới là khơi mào chuyện, là gánh vác trách nhiệm.
Không kìm lòng , Lữ Triết Chính dặn dò thêm: "Trong phủ thiếu thốn thứ gì, nhất định bảo Bội Hoàn về báo cho . Ta sẽ sai nữ y xuất cung chăm sóc . Nếu kẻ nào to gan ức h.i.ế.p , gặp chuyện gì ấm ức, cứ thư gửi về báo cho... báo cho Mẫu hậu."
Tần Thư Nhụy nuốt nước bọt, cố gắng kìm nén cơn nghẹn ngào chực trào nơi cổ họng: "Vâng, nhớ ."
"Vậy... đây." Lữ Triết Chính , nhưng đôi chân vẫn cứ như mọc rễ mặt đất, chẳng chịu nhấc bước.
Nghe câu , Tần Thư Nhụy mới chịu đầu . Ánh mắt chạm , nàng thể nào kìm nén nữa, nước mắt cứ thế ứa , khóe môi trĩu xuống uất ức. Không giấu mặt , nàng đành cúi gằm mặt chằm chằm xuống đất.
Lữ Triết Chính thấy đôi mắt ngấn lệ , trái tim liền mềm nhũn. Hắn vội vàng bước tới, quỳ một chân xuống đất, thẳng mặt nàng: "Muội đang trách đúng ? Trách hôm đó bỏ tìm Mẫu hậu nữa? Hôm đó ..."
"Không ..." Tần Thư Nhụy nức nở ngắt lời: “Không của ."
"Vậy là sợ Mẫu hậu đau lòng ?" Lữ Triết Chính đưa tay định nắm lấy tay nàng, nhưng nàng rụt né tránh: “Thật chính Mẫu hậu sai đến đây. Người bảo tâm trạng , dặn qua trò chuyện với . Người còn bảo... bảo ôm một cái."
Tần Thư Nhụy lắc đầu quầy quậy: "Hôm đó, hôm đó... xin ."
"Gì cơ?" Lữ Triết Chính ngơ ngác hiểu nàng tự dưng xin . Lần , dứt khoát nắm lấy tay nàng, và nàng còn trốn tránh nữa.
Nàng nấc lên: "Hôm đó về phía , phản bội . Muội xin ."
"Chỉ vì chuyện đó thôi ?" Tảng đá đè nặng trong lòng Lữ Triết Chính lập tức vơi quá nửa.
Tần Thư Nhụy gật đầu thật mạnh. Nàng nhắm chặt mắt, dám đối diện với ánh của : "Trước đó... kiên định hứa sẽ ở bên , cùng thẳng thắn đối diện với Mẫu hậu. Thế nhưng, chỉ một câu của , ... ... Muội xin ."
"Không cả, chuyện đó của ." Lữ Triết Chính siết chặt đôi bàn tay nhỏ bé, ân cần vỗ về: “Nói cho cùng, là ở bên . Mọi sóng gió , lẽ là gánh vác, mà để chịu đựng. Ta đang sợ hãi. Muội sợ Mẫu hậu sẽ rời bỏ , sợ những yêu thương sẽ lượt bỏ mà ."
Cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ òa, Tần Thư Nhụy nức nở đến mức thở : "Nếu... nếu lúc đó Mẫu hậu dùng gậy đ.á.n.h ... dù đau đến mấy, cũng chắc chắn... chắc chắn sẽ phản bội . Mẫu hậu ... cần nữa... Muội... ..."
Nàng nấc lên từng hồi, nghẹn ngào tròn câu.
"Ta hiểu, đều hiểu cả." Lữ Triết Chính buông một tay , nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt má nàng, tay vẫn nắm chặt buông: “Nhụy Nhi, gì sai cả, và cũng từng mảy may trách móc . Ta và giống , từ nhỏ chịu cảnh chia ly với . Ta vô cùng thấu hiểu nỗi sợ hãi . Chỉ cần nghĩ đến thôi, cũng thấy đau lòng khôn xiết. Thế nên, bao giờ trách ."
Hắn sâu mắt nàng, ánh mắt kiên định và vững chãi: "Bất cứ lúc nào, cũng quyền chọn . Bởi vì, chắc chắn sẽ luôn chọn . Ta vẫn luôn ở ngay phía đây. Đừng sợ, . Cho dù quyết định từ bỏ , dọn sống ở công chúa phủ, vẫn sẽ dùng cả sinh mạng để che chở cho , để chịu nửa điểm tủi nhục. Sau , nếu lòng kẻ khác, sẽ đích trói mang về cho . Bất kể là phu quân, ca ca, đều thể cả. Nhụy Nhi , đừng sợ."
Tần Thư Nhụy lắc đầu liên tục, cuống quýt thanh minh: "Muội bao giờ từ bỏ ! Muội... tính toán kỹ cả . Nếu... nếu Mẫu hậu sống c.h.ế.t đồng ý, sẽ... lén lút ở bên . Muội sẽ tìm cơ hội... lén cung gặp , ... sẽ thư cho . Chắc chắn... chắc chắn sẽ bỏ rơi ."
Thấy khóe mắt Lữ Triết Chính đỏ hoe, nàng vội vã đưa tay vuốt nhẹ đuôi mắt : "Huynh đừng ."
"Ta ." Lữ Triết Chính mỉm : “Ta đang vui mà."
Hắn vui vì Nhụy Nhi của từ bỏ đoạn tình cảm . Vui vì cô gái nhỏ vẫn kiên định với lập trường của .
"Tần Thư Nhụy." Lữ Triết Chính trịnh trọng gọi tên nàng: “Ta nguyện cả đời trung thủy với ."
Tần Thư Nhụy òa nức nở, nức nở hứa: "Muội cũng sẽ cả đời bao giờ bỏ rơi ."
"Có ôm một cái ?" Lữ Triết Chính khẽ hỏi.
Tần Thư Nhụy ngứa mắt với cái xe lăn từ lâu . Nàng dang rộng vòng tay, đôi chân đạp mạnh một cái. Chiếc xe lăn mất thăng bằng lật nghiêng, đổ ập về phía Lữ Triết Chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-47.html.]
Xe lăn ngã chỏng trơ mặt đất, còn Tần Thư Nhụy thì gọn lỏn trong vòng tay vững chãi của Lữ Triết Chính. Hắn bế thốc nàng lên, sải bước thẳng trong phòng.
"Đã xe lăn mà còn manh động như thế. Lỡ mà đón kịp, đôi chân của coi như tàn phế thật đấy." Lữ Triết Chính nhắc nhở.
Tần Thư Nhụy rúc đầu n.g.ự.c , nũng nịu: "Làm gì , chân đến mức phế."
"Hửm?" Lữ Triết Chính ôm chặt nàng trong tay, dùng dằng mãi nỡ buông. Cuối cùng, cẩn thận đặt nàng lên đùi .
Tần Thư Nhụy tựa đầu vai Lữ Triết Chính, thỏ thẻ kể tội: "Là Thẩm mẫu phi cố tình tìm cho cái xe lăn đấy chứ. Muội bảo cần, nhưng cứ khăng khăng chịu, bảo là thế để Mẫu hậu thấy mà xót xa."
Nghe nàng , Lữ Triết Chính vẫn hết lo âu: "Cho xem vết thương của một chút ?"
Tần Thư Nhụy vội từ chối: "Đang băng bó kín mít , cũng chẳng thấy gì . Muội thật mà, cứ yên tâm ."
"Vậy... còn định dọn về công chúa phủ nữa ?" Lữ Triết Chính ướm hỏi.
"Vẫn về chứ." Tần Thư Nhụy đáp: “Chắc chắn Mẫu hậu vẫn còn đang giận lắm. Giận , và giận cả nữa. Đợi dọn , hãy tìm cơ hội trò chuyện t.ử tế với Mẫu hậu nhé. Hơn nữa, rước , từ công chúa phủ gả chẳng nở mày nở mặt hơn ?"
Lữ Triết Chính cẩn thận lật xem mấy vết xước lòng bàn tay nàng, lầm bầm: "Vậy cũng dọn sang đó ở. Cứ như đây, sẽ xử lý chính sự ở công chúa phủ, sáng sớm hồi cung thiết triều."
"Thôi thôi xin ." Tần Thư Nhụy vội vã ngăn cản: “Huynh mà thế, Mẫu hậu tức hộc m.á.u cho xem. Thi thoảng ghé thăm là . Chạy chạy mãi cũng cực nhọc lắm."
"Ta sợ cực..."
"Ây da—" Tần Thư Nhụy lắc lư cái đầu ngắt lời: “Làm như sắp sinh ly t.ử biệt bằng. Khó khăn lắm Mẫu hậu mới chịu nới lỏng khẩu khí. Nếu cứ suốt ngày kêu đau chỗ nọ nhức chỗ , tưởng đang o ép Mẫu hậu nhượng bộ. Hai chúng tạm thời cứ tách một thời gian thì hơn. Huynh nhất định khuyên giải Mẫu hậu cho khéo, để tâm ý chấp thuận mới ."
"Tuân lệnh phu nhân—" Lữ Triết Chính cọ cọ mũi má nàng, âu yếm hỏi: “Sắp đến sinh thần của , tổ chức thế nào?"
Tần Thư Nhụy chống cằm suy nghĩ: "Ưm... Cứ mở tiệc thiết đãi như bình thường thôi? Ngoài cũng chẳng nghĩ trò gì khác."
Hai tíu tít quấn quýt bên một lúc lâu. Sau khi dùng xong ngự thiện, Lữ Triết Chính sai dời đống tấu chương đến thẳng Phượng Minh cung để phê duyệt.
Đang chăm chú việc, bỗng rút một cuốn sổ nhỏ, vẻ mặt bí hiểm đưa cho Tần Thư Nhụy.
Tần Thư Nhụy tò mò nghé mắt sang: "Danh sách nữ quan trúng tuyển? Thật ư?" Nàng cầm lấy cuốn sổ, vội vàng mở xem: “Quý Hân, Lý Phán Hy... Lý Phán Hy? Phán Nhi! Phán Nhi thi đỗ ?! Giỏi quá!"
Kỳ thi tuyển chọn Nữ quan cứ năm năm mới tổ chức một , mỗi kỳ chỉ lấy vỏn vẹn hai mươi . Những ai thi đỗ đều là kỳ tài ngàn một. Bởi , dù đây là một con đường tiến , nhưng các danh gia vọng tộc hiếm khi để con gái dấn con đường . Một khi tham gia, thì nhất định thi đỗ. Nhỡ mà trượt thì mất mặt lắm. Bởi , bất kể là dùng âm mưu dương mưu, họ cũng tìm cách để đỗ cho bằng .
Ban đầu, Tần Thư Nhụy ôm quá nhiều kỳ vọng Phán Nhi. Thuở bé, nàng từng đinh ninh rằng Phán Nhi chắc chắn sẽ nên chuyện. khi lớn lên, thấu hiểu sự hà khắc của chế độ tuyển chọn Nữ quan, nàng thấy Phán Nhi bắt đầu việc học muộn màng quá. Thêm đó, kỳ thi xưa nay vốn nhiều góc khuất, khó mà công bằng tuyệt đối. Chắc mẩm Phán Nhi sẽ trượt, nên nàng cũng chẳng để tâm nhiều.
"Chuyện là thật đùa ?" Tần Thư Nhụy tròn mắt hỏi.
Lữ Triết Chính nhún vai: "Ta bận trăm công nghìn việc, thời gian mà nhúng tay trò mờ ám. Tự cô dựa bản lĩnh mà thi đỗ đấy."
Tần Thư Nhụy trách móc: "Trước đây nhờ để mắt đến tỷ cơ mà. Huynh ăn kiểu gì mà tỷ đỗ đạt lớn thế cũng ? Hay là tòng tọc từ lâu , nay mới chịu khai báo với ?"
Lữ Triết Chính thanh minh: "Từ lúc chiến trường, giao việc cho Tứ lo liệu . Mấy thư về thăm hỏi, đều báo chuyện vẫn êm thấm. Đệ còn lén dúi cho Phán Nhi ít bạc lót tay nữa cơ, bảo cứ yên tâm."
"Thế thì hôm nào sắm một món đồ thật giá trị để hậu tạ Tứ ca mới ." Tần Thư Nhụy hớn hở.
"Để mang tặng cho." Thấy nàng vui vẻ, Lữ Triết Chính cũng vui lây: “Muội cứ nghĩ xem nên tặng gì, nghĩ xong sẽ chi tiền."
"Quyết định thế nhé." Tần Thư Nhụy gật đầu cái rụp.
Chẳng bao lâu nữa là gặp Phán Nhi . Phán Nhi chắc hẳn vạn cuốn sách, giờ đây mở miệng là xuất khẩu thành thơ, thi đỗ Nữ quan thì tài học khi còn vượt mặt cả Kính mẫu phi chứ. Sau , Kính mẫu phi giảng sách cho nàng và Phán Nhi nữa, mà là Phán Nhi sẽ giảng ngược cho hai .
"Ca ca, ngày mai thượng triều, cho theo xem với ? Muội xem Phán Nhi... , bây giờ gọi là Lý đại nhân . Muội tò mò Lý đại nhân mặc quan phục trông sẽ oai phong lẫm liệt thế nào." Tần Thư Nhụy háo hức đề nghị.
Lữ Triết Chính vung bút son phê tấu chương, đáp: "Làm gì chuyện nhanh như . Đâu cứ hôm nay thi đỗ là ngày mai điện rồng thượng triều. Ta còn sắp xếp xong chức vị cho cô . Khởi đầu chắc chắn chức quan nhỏ , chắc đủ tư cách lên thiết triều ."
Tần Thư Nhụy xị mặt, buông một tiếng "ồ" đầy hụt hẫng.
Lữ Triết Chính vội nắm lấy tay nàng dỗ dành: "Hay là gọi cô đến công chúa phủ gặp nhé?"
"Được đấy!" Tần Thư Nhụy reo lên, nhưng tần ngần: “Ấy khoan khoan, cứ dò hỏi ý tỷ . Nếu tỷ tới, tuyệt đối đừng ép. Tỷ ... tỷ ... chắc đến gặp ."
Tần Thư Nhụy thừa hiểu, đối với Phán Nhi, con đường quan lộ chông gai quan trọng hơn công chúa nhiều. Chạnh lòng thì cũng chút chạnh lòng, nhưng nàng thông cảm. Nếu cơ hội thoát khỏi phận bọt bèo, ai kiếp nô tài suốt ngày chầu chực hầu hạ, kẻ khác hô to gọi nhỏ cơ chứ?
Nàng xua tay: "Thôi bỏ , đừng hỏi nữa. Lỡ lọt tai ngoài, họ gièm pha rằng Lý đại nhân dựa nịnh bợ công chúa mới ngày hôm nay. Nào , rõ ràng là do tỷ tự nỗ lực mà thành. Nếu chỉ vì gặp một mà bắt tỷ mang tiếng oan ức, sẽ áy náy c.h.ế.t mất. Hơn nữa, tỷ đổi tên cũng là để xóa bỏ cái quá khứ nô tỳ thấp hèn. Ai thiên hạ từng ở đợ cho chứ."
"Ừ, ừ, ừ." Lữ Triết Chính ngoan ngoãn hùa theo: “Sao thấy sắp đến nơi thế ?"
"Làm gì ." Tần Thư Nhụy gạt tay , sụt sịt: “Muội chỉ... nhớ Phán Nhi một chút thôi."