Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:23:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dùng xong bữa sáng, Tần Thư Nhụy rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn nằng nặc rủ Lữ Triết Chính chơi cờ vây.

Bị Tần Thư Nhụy dồn ép thua liểng xiểng hai ván liền, Lữ Triết Chính bắt đầu toát mồ hôi hột, còn tâm trí mà đ.á.n.h tiếp nữa.

Huynh nửa đùa nửa thật đầu hàng: "Kỳ phẩm của kém cỏi lắm. Nếu cứ ép đ.á.n.h tiếp, cho xem đấy."

Tần Thư Nhụy trêu chọc: "Huynh trưởng văn chữ , võ công thâm hậu, cứ ngỡ tài nghệ đ.á.n.h cờ của cũng thuộc hàng cao thủ chứ."

Lữ Triết Chính biện minh: "Tài nghệ của vốn dĩ tồi, là do quá đỗi xuất chúng đấy thôi."

Tần Thư Nhụy chớp mắt hỏi: "Vậy... Huynh trưởng từng ghé Ngọc Chiêm kỳ viện để lãnh giáo các cao thủ ở đó ?"

Lữ Triết Chính đưa tay thu dọn tàn cuộc bàn cờ, nhàn nhạt đáp: "Cũng từng ghé qua vài . vốn mặn mà lắm với món , nên cũng chỉ lui tới thi thoảng thôi."

Nhìn dáng vẻ cặm cụi thu dọn từng quân cờ thua trận một cách gọn gàng, Tần Thư Nhụy vờ như thấu sự nuông chiều trong mắt , bật hỏi: "Vậy theo đ.á.n.h giá của ca ca, kỳ nghệ của nếu đem so với các vị sư phụ trong Kỳ viện thì thế nào?"

"Ừm..." Lữ Triết Chính vẻ đăm chiêu suy nghĩ, phán: "So với kẻ xuất chúng thì bằng, nhưng so với bậc tầm trung thì dư sức qua mặt."

"Vậy nếu xin sư phụ dạy cờ ở Kỳ viện, chẳng là dư dả năng lực ?" Tần Thư Nhụy hai mắt sáng rực, xoa xoa tay đầy vẻ háo hức thử sức ngay.

"Ta Tứ nhắc đến chuyện ." Lữ Triết Chính xếp gọn gàng các quân cờ trong hộp, đặt ngay ngắn sang một bên: “Nếu thực tâm , sẽ ban thánh chỉ cho phép tham gia kỳ thi tuyển năm nay. Muội cứ yên tâm, sẽ dùng quyền ép buộc họ thu nhận ngay ..."

"Tuyệt đối thế." Tần Thư Nhụy kiên quyết cắt ngang: “Ban đầu cũng định lạm dụng đặc quyền một phen. nghĩ nghĩ , nếu đích hạ thánh chỉ, dù dựa thực lực thi đỗ, thiên hạ vẫn sẽ đàm tiếu rằng cửa , và đám cố tình nhường nhịn nên mới thắng ."

"Vậy đây?" Lữ Triết Chính nhướng mày: “Nếu hạ thánh chỉ, lấy tư cách gì để đường hoàng bước đó?"

Tần Thư Nhụy nhún vai, hì hì đầy tinh quái, dáng vẻ tự tin như nắm chắc phần thắng trong tay: "Huynh chỉ cần ân chuẩn cho phép Kỳ viện luyện cờ là . Mọi việc còn cứ để tự lo."

"Được thôi." Thấy Tần Thư Nhụy nhăm nhe định bốc quân cờ lên đ.á.n.h tiếp, Lữ Triết Chính hoảng hốt vội vàng ôm luôn bàn cờ cất phắt sang một bên: “ nếu định tham gia tỷ thí, thì dọn về cung ở ngay chứ nhỉ? Ở trong cung, sẽ Trương mẫu phi dốc lòng chỉ bảo. Tự mài giũa ở phủ sánh bằng cao thủ ngày đêm kề cận huấn luyện."

Tần Thư Nhụy há miệng định đáp lời thì Cao Hoành từ ngoài rảo bước tiến bẩm báo: "Nô tài thỉnh an Bệ hạ, công chúa."

"Có chuyện gì?" Lữ Triết Chính hỏi.

Cao Hoành kính cẩn thưa: "Bẩm, phạm nhân Phán Nhi lời thỉnh cầu. Ả gặp công chúa cuối. Có một câu , ả chính miệng thưa với công chúa. Chỉ cần gặp , ả sẽ ngoan ngoãn ký giấy điểm chỉ nhận tội ngay lập tức."

Lữ Triết Chính hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Ồ? Đám quan Hình bộ ăn hại đến mức mỗi một phạm nhân cũng thẩm vấn xong ? Lại còn phiền đến gót ngọc của công chúa..."

"Được !" Tần Thư Nhụy dứt khoát ngắt lời Lữ Triết Chính: “Ta ."

Lời đang tuôn bỗng chốc nghẹn ứ nơi cổ họng, Lữ Triết Chính chỉ ngây đó, khí bỗng chốc phần gượng gạo.

"Ta cùng ." Huynh lật đật dậy định bám theo.

"Không cần ." Tần Thư Nhụy xua tay: “Muội một . Tỷ chắc chắn những lời trăng trối của ngoài thấy. Hơn nữa, mà giá lâm thì cờ xí rợp trời, tiền hô hậu ủng rầm rộ, khoa trương quá mức cần thiết."

Nói đoạn, nàng còn đưa tay đẩy nhẹ Lữ Triết Chính một cái, ý bảo cứ ở nhà chờ, đừng theo kỳ đà cản mũi.

Khương thống lĩnh ân cần dâng roi ngựa lên cho Tần Thư Nhụy: "Công chúa vẫn quyết định cưỡi ngựa ạ?"

"Ừ." Tần Thư Nhụy gật đầu: “Chỉ là một lời nhắn nhủ thôi mà, xong sẽ về ngay. Cưỡi ngựa cho nhanh."

Bản án t.ử hình dành cho Phán Nhi ấn định. Bất kể tỷ chọn cách gánh vác bộ tội danh khai Thừa tướng, thì cái kết vỡ nát cũng thể vãn hồi. Tuy nhiên, Trần đại nhân chẳng màng đến sự sống c.h.ế.t của Phán Nhi, điều ông nhắm đến là lật đổ cho bằng Thừa tướng. Chính vì lẽ đó, ông mới đồng ý thỏa hiệp, giúp Phán Nhi đưa tin đến tận công chúa phủ.

Tần Thư Nhụy hiểu rõ, cuộc gặp gỡ cuối cùng , nàng thể chối từ.

Nàng Phán Nhi chịu thêm bất cứ đòn roi tra tấn tàn khốc nào khi nhắm mắt xuôi tay. Vì thế, nàng đặc biệt căn dặn Trần đại nhân và vung tiền mua chuộc cả đám cai ngục để chiếu cố cho tỷ . nếu nàng cự tuyệt lời thỉnh cầu , Trần đại nhân sẽ lầm tưởng rằng sự sống c.h.ế.t của Phán Nhi còn chút sức nặng nào trong lòng nàng nữa. Khi , những màn tra tấn tàn khốc giáng xuống xác tỷ sẽ là điều khó tránh khỏi.

Trên đường , Tần Thư Nhụy sai rẽ tiệm bánh, mua một gói bánh ngọt nhân đậu đỏ. Nàng nhớ như in, Phán Nhi thích ăn bánh nhân đậu đỏ nhất.

Nàng xách theo gói bánh lót , bước chân trĩu nặng tiến đại lao Hình bộ u ám thêm một nữa.

"Tỷ lời gì dặn dò ?" Lần , Tần Thư Nhụy chọn cách xuống như .

Trái , Phán Nhi cố gắng gượng dậy. Tần Thư Nhụy tinh ý nhận đôi chân của tỷ đang run lên bần bật, vững.

"Chân tỷ thế ?" Tần Thư Nhụy xót xa hỏi.

"Không ." Phán Nhi nhàn nhạt đáp: “Ta là tội nhân mang trọng tội, chịu chút hình phạt cũng là lẽ đương nhiên."

"Rõ ràng dặn bọn họ..." Tần Thư Nhụy phẫn nộ.

"Đa tạ công chúa bận tâm." Phán Nhi cắt ngang lời nàng, giọng điệu xa cách: “Công chúa , là Nữ quan, trong tay thực quyền. Người chỉ đơn thuần là một vị công chúa Bệ hạ sủng ái mà thôi. Bệ hạ sẽ vì một câu của mà giáng tội Trần đại nhân, và Trần đại nhân cũng chẳng dại gì vì mà buông bỏ lợi ích ông hằng khao khát."

Tần Thư Nhụy vội vàng bước tới đỡ lấy cánh tay Phán Nhi, dìu tỷ xuống nghỉ ngơi.

"Không cần , vẫn còn vững, chân tàn phế hẳn ." Phán Nhi cự tuyệt, gọi khẽ: "Nhụy Nhụy."

"Dạ?" Tần Thư Nhụy hít mũi một cái, cố gượng ép bản nở một nụ thật tươi tỷ .

"Tối qua, lao đỡ nhát đao đó cho ?" Phán Nhi nghiêm giọng hỏi: “Nếu lưỡi đao đó thực sự c.h.é.m xuống, cái mạng nhỏ của giữ nổi ."

Tần Thư Nhụy cúi mặt, lúng túng đáp: "Muội... phản ứng chậm chạp, kịp né tránh. Lúc đó đầu óc trống rỗng, chỉ lao tới ôm lấy tỷ theo phản xạ thôi."

Thực tâm, nàng thừa kẻ hành thích đêm qua là phe . Nàng cũng đoán chắc hẳn kẻ đó nhận phận của nàng, nên lưỡi đao oan nghiệt sẽ đời nào thực sự giáng xuống. Khả năng vô ý ngộ thương là , nhưng vô cùng mong manh. Tần Thư Nhụy đ.á.n.h cược tính mạng , chỉ mong Phán Nhi sẽ vì hành động đó mà cảm động, mà rủ lòng thương khai kẻ chủ mưu là Thừa tướng.

Trách chỉ trách Khương thống lĩnh và Trần đại nhân ăn quá nghiệp dư, sơ hở lộ liễu, khiến Phán Nhi dễ dàng thấu vở kịch vụng về . Nếu màn kịch hảo hơn, khiến Phán Nhi tin sái cổ rằng đó là sát thủ do Thừa tướng phái tới để bịt đầu mối, thì kế hoạch thành công mỹ mãn.

Phán Nhi sâu mắt nàng: "Cảm ơn ."

"Không ." Tần Thư Nhụy gượng : “Phán Nhi tỷ tỷ gọi tới đây chỉ để hỏi chuyện thôi ?"

Phán Nhi chậm rãi thổ lộ: "Ta cho , nguyên nhân sâu xa khiến sống c.h.ế.t thi đỗ Nữ quan... là vì tiến cung gặp . Hơn nữa, cũng tìm ... ruột thịt của ."

Nói xong, tỷ vội vàng đính chính thêm: "Tuy đó là động cơ duy nhất, nhưng nó chiếm một phần vô cùng quan trọng."

"Vâng." Tần Thư Nhụy gật đầu liên lịa: “Muội hiểu, trong lòng tỷ vẫn luôn canh cánh nhớ thương . Muội đều hiểu cả."

Nghe câu trả lời của Thư Nhụy, Phán Nhi bỗng chốc trở nên luống cuống. Tỷ cảm thấy dường như diễn đạt hết ý, sợ Thư Nhụy hiểu lầm: "Ta điều để gánh chịu áy náy áp lực gì cả. Ta chỉ sợ... sợ sẽ nghĩ rằng là kẻ vô tình vô nghĩa, quên ân tình năm xưa. Ta luôn ghi nhớ những tháng ngày , và từ tận đáy lòng, vẫn luôn coi như ruột của ."

Tần Thư Nhụy nghẹn ngào chẳng gì hơn, chỉ nắm chặt lấy đôi bàn tay chai sạn của Phán Nhi, liên tục lặp lặp câu : "Muội mà”, “Muội đều cả".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-52.html.]

Hai cứ thế trầm ngâm một lúc lâu. Cho đến khi Phán Nhi chuẩn buông lời tiễn khách, Tần Thư Nhụy mới sực nhớ một khúc mắc quan trọng vẫn giải đáp.

Tần Thư Nhụy ngập ngừng hỏi: "Năm đó... rốt cuộc vì tỷ tạo dựng một cái c.h.ế.t giả?"

Phán Nhi chua xót đáp: "Thực , vốn dĩ định thành với Tam công t.ử nhà họ Quách."

" lớn tuổi hơn tỷ nhiều lắm mà..." Tần Thư Nhụy kinh ngạc thốt lên.

Phán Nhi cay đắng nhạt: "Lúc đó... những lời đường mật của cho mờ mắt. Ta cứ ngỡ là vị cứu tinh của đời . Hắn tỉ tê rằng xuất của quá hèn kém, nếu đường hoàng rước về , sẽ đời chê , đàm tiếu. Thế nên, tự tay nhào nặn một phận mới cho . Sự sắp xếp ân cần đó càng khiến cảm động mù quáng, một lòng một sùng bái ."

"Phi!" Tần Thư Nhụy kiềm chế sự uất hận, nàng sợ nếu mặt , Phán Nhi sẽ thấy những giọt nước mắt lăn dài : “Tỷ tỷ của ưu tú, xuất chúng như , lấy tỷ là phúc tu ba đời của mới đúng."

"Thôi, ." Phán Nhi mỉm thanh thản: “Dù chuyện cũng trôi qua cả , còn gì bận tâm nữa. Muội mau về ."

Tần Thư Nhụy rằng, nán thêm cũng chẳng thể đổi gì. Nàng lê những bước chân nặng trĩu tựa đeo chì, chầm chậm lưng bước phía cửa.

"Thực ..." Giọng Phán Nhi cất lên phía lưng.

Tần Thư Nhụy khựng ngay lập tức. Dù là lúc nào, ở , chỉ cần Phán Nhi gọi, nàng sẽ luôn dừng bước.

Phán Nhi nhẹ nhõm : "Những lời vẻ đạo đức giả, nhưng thực sự cảm thấy may mắn. May mắn vì bước lên đỉnh cao danh vọng của một Nữ quan bằng cách đạp lên xác c.h.ế.t của cả gia tộc họ Lý."

Khi Tần Thư Nhụy thất thểu trở về phủ, Lữ Triết Chính rời từ lúc nào. Sự vụ hành thích ầm ĩ đêm qua chắc chắn khiến đau đầu giải quyết đủ thứ rắc rối, bận tối tăm mặt mũi.

Tần Thư Nhụy tĩnh lặng bàn cờ, tay kẹp một quân cờ trắng hạ xuống mặt bàn, lẩm bẩm một : "Nếu một ngày nào đó... Bệ hạ thực sự lòng đổi phụ bạc , nương tựa ?"

"Dạ?" Bội Hoàn ngoài rõ lời lầm bầm của chủ tử, lật đật chạy xổm xuống bên cạnh: “Công chúa phân phó điều gì ạ?"

Tần Thư Nhụy lắc đầu, khẽ xua tay: "Không gì, đang suy nghĩ nước cờ thôi. Muội lui xuống ."

"Vâng ạ." Bội Hoàn ngoan ngoãn lui ngoài.

Tần Thư Nhụy nhón thêm một quân cờ đen đặt xuống bàn, ánh mắt vô định: "Đến lúc đó, lẽ Mẫu hậu, Trương mẫu phi, Thẩm mẫu phi, cả Kính mẫu phi, Ngọc mẫu phi, Nguyệt mẫu phi... tất cả bọn họ sẽ tiếc hy sinh mạng sống để đổi lấy cho tấm vé xuất cung, dù c.h.ế.t cũng trải sẵn cho một con đường lui êm ."

Nàng thò tay thẩu đựng cờ tìm quân trắng, nhưng những ngón tay run rẩy trơn trượt bốc trượt mấy liền: “Nếu bi kịch đó thực sự xảy , thà tự vẫn quách cho xong."

Các vị mẫu dùng cả thanh xuân để che chở cho nàng. Lẽ nào đến cuối đời, vì một lựa chọn sai lầm của nàng mà đ.á.n.h cược cả tính mạng ?

Không ! Bằng giá, nàng chen chân bằng Kỳ viện ! Nàng đường hoàng, quang minh chính đại giành lấy chiếc ghế Viện trưởng. Cho dù cái danh vị Hoàng hậu vuột khỏi tầm tay, nàng cũng quan tâm. Nàng bắt buộc tự mở cho một con đường lui vững chãi, một lối thoát để liên lụy đến những dốc lòng yêu thương nàng.

Đó chính là lá bài tẩy duy nhất giúp nàng đủ tư cách và vốn liếng để đàm phán sòng phẳng với Bệ hạ.

Nàng dứt khoát hạ thêm một quân đen xuống bàn cờ, gõ một tiếng đanh thép: "Tình yêu của Bệ hạ, liệu đủ bao la vững chãi để bảo chứng cho tương lai của ?"

"Biết đấy... một ngày nào đó ngài sẽ nuốt lời thì ?"

Quân cờ cuối cùng rơi xuống mặt bàn. Cờ trắng thắng.

Nàng ngửa cổ ngước bầu trời cao thăm thẳm. Đường đời mịt mù, chuyện tương lai nào ai thể dám chắc điều gì. Cho dù các vị mẫu bất chấp mạng sống để dọn đường cho nàng, thì liệu nắm chắc phần thắng trong tay? Sống chốn thâm cung hiểm ác, bước nào mà chẳng mang bóng dáng của một ván cược sinh tử?

Ài, đột nhiên nàng thèm ăn bánh bí đỏ ghê gớm. Chuyện ăn uống thì trong tầm tay, cần mang cá cược.

"Bội Hoàn ơi." Luyện cờ một hồi lâu khiến nàng thấy oải cả .

Bội Hoàn nhanh nhảu bước : "Dạ, công chúa."

"Ta thèm ăn bánh bí đỏ." Tần Thư Nhụy dặn dò.

Bội Hoàn lời: "Dạ, nô tỳ sai xuống bếp ngay đây ạ."

"Nhân tiện.” Tần Thư Nhụy thêm: “Muội dặn dò hạ nhân chuẩn đồ đạc, ngày mai chúng hồi cung một chuyến." Việc hồi cung cũng là một quyết định chắc nịch, chẳng cần tung đồng xu cược may rủi gì.

"Nô tỳ tuân lệnh." Bội Hoàn đáp.

Thế nhưng, đời như là mơ. Sự thật chứng minh: Trên đời đôi khi vẫn phó mặc cho phận. Bởi vì ngay sáng hôm , trời đổ mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu xối xả trút xuống thương tiếc. Với thời tiết dở dở ương ương thế mà lôi đường thì đảm bảo ướt sũng từ đầu đến chân.

Thôi bỏ ! Tần Thư Nhụy quyết định buông xuôi. Nàng chẳng việc gì đối đầu với ông trời chỉ vì nôn nóng gặp một . Đợi trời quang mây tạnh đủng đỉnh cung gặp Trương mẫu phi cũng chẳng muộn màng gì.

"Công chúa." Bội Hoàn đẩy cửa bước .

"Chuyện gì thế?" Tần Thư Nhụy hỏi.

Bội Hoàn hớt hải thông báo: "Bệ hạ giá lâm ạ! Bệ hạ dặn hôm nay vi hành mang theo nhiều tùy tùng, chỉ dẫn theo vài tên ám vệ hộ giá. Ngài mưa tạt ướt sũng , mộc d.ụ.c . Bệ hạ truyền lời giục mau mau tìm cho ngài một bộ y phục sạch sẽ để ạ."

"… bệnh mà." Tần Thư Nhụy lầm bầm mắng yêu, khóe môi bất giác cong lên một nụ rạng rỡ. Nàng hậm hực dậy, ngoan ngoãn lục lọi tủ đồ tìm quần áo cho .

Vừa lục, nàng phụng phịu cằn nhằn: " là đồ tinh ranh, chắc chắn là tính ngày nên mới lén lút tuồn sẵn một mớ nam trang gửi đây."

Ngày bé thì cặm cụi chọn y phục cho Mẫu hậu, lớn lên còng lưng lựa quần áo cho trưởng. Bọn họ... ai cũng sẵn sàng vì nàng mà đối đầu với cả ông trời.

Nàng giơ một bộ y phục lên ướm thử: "Lấy bộ màu xanh hồ thủy . À đúng , dặn nhà bếp nấu một bát canh gừng nóng hổi mang lên đây nhé. Đi đường dầm mưa như thế, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn thì khổ."

"Nô tỳ ngay." Bội Hoàn lùi bước.

Khoảng chừng một tuần , Lữ Triết Chính với bộ y phục sạch sẽ, khô ráo xuất hiện mặt Tần Thư Nhụy. Huynh thò tay ống tay áo rộng thùng thình, lấy một cuộn giấy gấp vuông vức, cẩn thận đưa cho nàng: "Đây là kỳ phổ do đích Trương mẫu phi tỉ mỉ vẽ để truyền thụ bí kíp cho đấy. Vốn dĩ định sai mang tới, nhưng nghĩ ... đây là cơ hội tuyệt vời để lấy cớ gặp , nên quyết định tự xách ô giao hàng."

"Trời đang mưa to gió lớn, hành xác thế gì." Tần Thư Nhụy miệng thì trách móc, nhưng niềm vui sướng thì tràn trề giấu nổi nét mặt: “Ngày mai trời tạnh ráo mang qua cũng giống cả thôi mà."

Lữ Triết Chính nàng đắm đuối: "Ta chỉ sợ sẽ tủi , nghĩ rằng trong lòng , quan trọng bằng một cơn mưa rào."

"Nói nhăng cuội gì thế." Tần Thư Nhụy lấy phong thư che nửa khuôn mặt, e lệ ngoảnh mặt bẽn lẽn.

Cười chán chê, nàng mới chịu điều chỉnh sắc thái, nghiêm nghị nhắc nhở: "Nói nghiêm túc đấy, đừng tự hành hạ bản như nữa. Huynh chạy lăng xăng mưa, đám ám vệ cũng đội mưa chạy theo bảo vệ. Huynh ướt như chuột lột, họ cũng chẳng khô ráo gì hơn ."

Lữ Triết Chính ngoan ngoãn gật đầu hứa hẹn: "Được , nhớ , cứ chọn ngày nắng ráo mới đến. Vậy thì cũng tranh thủ dọn sớm cung ở , đừng bắt ngày nào cũng chạy chạy vất vả thế nữa."

Tần Thư Nhụy chợt loé lên một câu hỏi: "Nếu thực sự trở thành Hoàng hậu, liệu còn tự do Kỳ viện nữa ?"

Lữ Triết Chính bắt chước y hệt cái điệu bộ nhõng nhẽo của nàng, đáp trả: "Tất nhiên là . Muội thì , gì thì . Ta sẽ luôn luôn ở nhà, chờ về."

 

Loading...