Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:23:07
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Ngự thư phòng uy nghiêm, hai đang thả hồn những câu chuyện phiếm đầu cuối.

Những lời kìm nén chất chứa trong lòng bấy lâu nay, rốt cuộc Thái hậu cũng quyết định trút sạch sành sanh.

Bà ưu tư tâm sự: "Nhụy Nhi nhà từ nhỏ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, quen thói chiều chuộng. Con bé tâm tư đơn thuần, mù tịt về những mưu mô xảo quyệt chốn hậu cung. Ta thiết nghĩ, con bé thà chọn cách sống thanh cao, kiêu hãnh, chứ tuyệt đối bao giờ hạ vứt bỏ lòng tự tôn để luồn cúi, tranh sủng trong cái chốn đấu đá đẫm m.á.u . Nàng thà chọn cái c.h.ế.t, chứ bao giờ chịu thỏa hiệp với lương tâm. Nếu , giữa các vị phi tần của con và Nhụy Nhi xảy xích mích, hiểu lầm, Mẫu hậu chỉ mong con hãy luôn khắc ghi hình bóng một Nhụy Nhi thuần khiết của hiện tại. Hãy cho con bé cơ hội giải thích, và hãy trao cho con bé sự tin tưởng tuyệt đối."

Cùng lúc đó, tại Kỳ viện, học trò tấp nập kéo đến, vây kín mít xung quanh bàn cờ để chứng kiến trận so tài nảy lửa, thi cá cược sôi nổi.

Thế cờ của Tần Thư Nhụy lúc đang vây hãm tứ bề. Nếu tìm đường sống, quân trắng bắt buộc mạo hiểm phá vỡ vòng vây phòng thủ.

Một nam sinh kề tai bạn học, thì thầm: "Ta đặt cược Lưu Nhạc sẽ thắng."

"Ta cũng cược cho Lưu công tử. Vị công chúa ngông cuồng quá đáng, dám buông lời thách thức đòi sỉ nhục chiến thần bất bại của Kỳ viện chúng , còn mạnh miệng tuyên bố từng danh các vị sư phụ ở đây... Chắc nàng chập mạch !"

"Ta cũng theo Lưu công tử!"

Đám học trò thì thầm to nhỏ, nhưng ở cự ly gần như , Tần Thư Nhụy vẫn dư sức lọt chữ nào.

Bội Hoàn tháo chiếc vòng ngọc bích đeo tay, đặt mạnh xuống bàn vật cược, dõng dạc tuyên bố: "Ta đặt cược công chúa nhà sẽ thắng. Nếu công chúa thắng, sẽ tự tay tống cổ đám nhãi ranh các ngươi đường bêu riếu."

"Hắc, cái con nha đầu vắt mũi sạch , dám ăn hàm hồ..."

"Im lặng hết cho !" Trương sư phó trừng mắt quát lớn: “Tuyệt đối ồn ảnh hưởng đến kỳ thủ."

Tại Ngự thư phòng, Lữ Triết Chính chăm chú lắng từng lời của Thái hậu, rành rọt đáp : "Mẫu hậu, nhi thần e là đ.á.n.h giá sai về sự quật cường của Nhụy Nhi . Nàng dư sức tự bảo vệ bản , ngay cả vụ triệt hạ bè lũ Thừa tướng , cũng công lao nhỏ của nàng nhúng tay . Thêm nữa, đời kiếp , trái tim nhi thần chỉ chứa duy nhất một hình bóng của Nhụy Nhi, tuyệt đối dung nạp thêm bất kỳ bóng hồng nào khác. 'Vĩnh nguyện như lý kỳ, song hành phục song chỉ', nhi thần và Nhụy Nhi sẽ mãi mãi song hành đôi cặp, trọn đời trọn kiếp tin tưởng lẫn ."

Trên bàn cờ, quân trắng chần chừ lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định liều lĩnh giáng một đòn sấm sét. Một nước cờ nhảy cóc ngoạn mục, đục thủng vòng vây trùng điệp của đối phương.

Thái hậu chầm chậm tiếp: "Chính nhi lấy gì đảm bảo, tình cảm mặn nồng mà con dành cho Nhụy Nhi hiện tại sẽ dễ dàng tàn phai như đôi hài cũ, 'Huống kinh mai vũ lai, sắc ám hoa thảo tử'. Chừng nào con hoàng t.ử nối dõi, lập Đông cung Thái tử, tiến hành tuyển tú nữ, thì đám quan viên triều sẽ còn rả thúc ép con ngày qua tháng nọ. Bọn chúng thúc ép một ngày, con sẽ thêm phần bực dọc một ngày. Tuổi trẻ tài cao, Nhụy Nhi đang độ xuân thì phơi phới, mỗi thấy nàng, con sẽ tạm gác những phiền não từ triều chính. thử tưởng tượng xem, đến một lúc nào đó, khi dung nhan Nhụy Nhi phai tàn, sức khỏe cạn kiệt còn sức bầu bạn giải khuây, thêm nỗi muộn phiền vì mãi sinh hạ hoàng t.ử nối dõi... liệu con còn đủ kiên cường để chống sức ép của cả thiên hạ vì nàng nữa ?"

Một nước cờ chẹn của quân đen tung , dường như khóa chặt lối thoát của quân trắng, khiến cú nhảy ngoạn mục trở thành một sự vùng vẫy vô vọng khi giãy c.h.ế.t. Quân đen hề khoan nhượng, tiếp tục tấn công dồn dập, ép quân trắng đường cùng.

Thái hậu điềm tĩnh phân tích tiếp: "Nghe đồn mấy ngày , Phù Quốc cử sứ giả mang theo cống phẩm dâng lên Bệ hạ, trong đó một lượng lớn lễ vật dành riêng cho Nhụy Nhi, và con sai chuyển hết đến công chúa phủ ? Chuyện thật ?"

Lữ Triết Chính khẽ gật đầu xác nhận.

Thái hậu trầm ngâm: "Quốc vương Phù Quốc đột ngột băng hà, ấu chúa lên ngôi, Thái hậu buông rèm nhiếp chính – đó ai khác chính là mẫu ruột thịt của Nhụy Nhi. Nếu Bệ hạ đủ dũng khí để bảo vệ Nhụy Nhi trọn đời trọn kiếp, Mẫu hậu mạn phép đề xuất, chúng thể cân nhắc việc đưa Nhụy Nhi hồi hương. Hiện tại, Quốc mẫu Phù Quốc đang nắm giữ uy quyền tối cao, bà dư sức che chở cho Nhụy Nhi..."

"Mẫu hậu, Nhụy Nhi xa quê cha đất tổ mười tám năm ròng rã ." Lữ Triết Chính nhíu mày ngắt lời: “Nơi cố quốc xa xôi , nàng chẳng lấy một quen. Dẫu cùng chung dòng máu, liệu tình cảm ruột thịt còn sót bao nhiêu? Hơn nữa, xa xôi cách trở ngàn trùng, nếu Quốc mẫu Phù Quốc đám tỷ trở mặt bạc đãi nàng, chúng nào . Bị dồn chân tường, nàng bấu víu , chạy để cầu cứu?"

"Dù thì bà cũng là mẫu của Nhụy Nhi." Thái hậu cũng xót xa trăm bề, nhưng bà vẫn đinh ninh đó là lối thoát vẹn nhất cho Nhụy Nhi khi bà trăm tuổi.

Lữ Triết Chính phân tích cặn kẽ: "Có vẻ Mẫu hậu nắm rõ nội tình. Tình hình chính trị tại Phù Quốc hiện đang vô cùng rối ren. Thái hậu Phù Quốc vì e ngại phản, bắt giam các cháu ruột đưa cung con tin. Nhụy Nhi mà về Phù Quốc lúc , khác nào tự biến thành nội gián của Thần Quốc. Chắc chắn nàng sẽ theo dõi, giam lỏng nghiêm ngặt suốt ngày đêm. Chuyện bà đau lòng xót xa cho Nhụy Nhi, sợ con gái thiếu thốn nên mới lặn lội gửi lắm cống phẩm sang đây là sự thật. ở thời điểm hiện tại, bà tiên sắm vai một nữ cường nhân cai trị đất nước, đó mới tính đến chuyện , chị, . Nhụy Nhi về đó chắc chắn sẽ hạnh phúc. Thái hậu Phù Quốc tuyệt đối sẽ đời nào cho phép Nhụy Nhi tự do tự tại lựa chọn ý trung nhân, bà sẽ tự tay chỉ định một vương tôn công t.ử đáng tin cậy, dung mạo tạm để gả bán Nhụy Nhi. Bằng cách đó, bà ngăn chặn nguy cơ Nhụy Nhi thông đồng với Thần Quốc, tự huyễn hoặc bản tròn đạo mẫu ."

Thấy Mẫu hậu cúi đầu im lặng lời nào, Lữ Triết Chính mới tiết lộ thêm: "Trưởng t.ử của Tứ năm nay tròn năm tuổi. Trẫm từng trò chuyện với thằng bé, tư chất cũng lanh lợi sáng sủa lắm. Mới tí tuổi đầu mà làu làu cả trăm bài thơ, ắt hẳn sẽ là một rường cột nước nhà."

Thái hậu ngơ ngác hiểu ngụ ý của câu , ngước mắt lên Lữ Triết Chính đầy khó hiểu.

Lữ Triết Chính rành mạch tuyên bố: "Giả sử Nhụy Nhi thể hạ sinh hoàng nam, thì đứa bé đó sẽ là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Thái tử."

Không hiểu , quân trắng bỗng nhiên lật ngược thế cờ. Chỉ với ba nước thần tốc, quân trắng x.é to.ạc thế trận tấn công phòng thủ của quân đen, mở một đường sinh mệnh m.á.u lửa.

Lưu Nhạc lau vội giọt mồ hôi vã trán, tay cầm quân cờ lơ lửng giữa trung, hồi lâu vẫn dám hạ xuống.

Tiếng xì xào bàn tán ồn ào lúc nãy bỗng chốc im bặt. Tất cả đều nín thở, tập trung cao độ ván cờ giằng co quyết liệt.

Thái hậu trợn trừng mắt, trân trân Lữ Triết Chính. Khuôn mặt bà hằn rõ sự bàng hoàng và kinh ngạc tột độ. Bàn tay đang nắm chặt gậy buông thõng, chiếc gậy gỗ trượt dọc theo ống quần, rơi xuống sàn nhà một cách vô thanh.

Thái hậu run rẩy hỏi: "Bệ hạ... Bệ hạ bằng lòng nhường giang sơn cho con trai của kẻ khác ?"

Lữ Triết Chính điềm đạm đáp: "Đều là cốt nhục của dòng họ Lữ chúng cả. Kẻ nào tài đức vẹn , kẻ đó xứng đáng truyền ngôi. Đám quan viên triều chỉ nơm nớp lo sợ giang sơn tắc mạch, kế vị, chứ nào ai rảnh rỗi xía mũi chuyện chăn gối của Trẫm. Chỉ cần giải quyết thỏa vấn đề kế vị, đám quần thần sẽ tự động câm miệng. Trẫm cũng sẽ đẩy thế đối đầu với cả thiên hạ chỉ vì bảo vệ Nhụy Nhi. 'Mưa dầm tạnh , thì sắc sẽ tàn, hoa cỏ sẽ c.h.ế.t.'"

Thái hậu vẫn cố vớt vát thêm một khả năng: "Nếu con bé cứ khăng khăng đòi Kỳ viện đ.á.n.h cờ thì ? Hoặc giả, con bé nhúng tay việc triều chính?"

Lữ Triết Chính thản nhiên: "Thì cứ để nàng . Nhi thần thể bản lĩnh san phẳng ranh giới nam nữ thế gian, cũng thể thể thuyết phục quần thần chấp thuận cho nàng thiết triều. chỉ cần nàng nắm bắt chuyện quốc gia đại sự, nhi thần sẽ đích giảng giải cho nàng tường tận. Nàng bày tỏ quan điểm, nhi thần tuyệt đối cấm cản. Nếu một ngày, nàng bằng thực lực đỗ đạt Nữ quan, quang minh chính đại triều đình, nhi thần cũng sẽ một lòng ủng hộ."

Đến nước , Thái hậu thực sự còn lý lẽ nào để phản bác.

Lữ Triết Chính nhấp một ngụm nguội lạnh bàn, : "Tuy nhiên, nhi thần đoán chắc Nhụy Nhi thích thú với việc vùi đầu ở Kỳ viện hơn. So với chiếc ghế Thừa tướng, lẽ vị trí Viện trưởng Kỳ viện mới là ước mơ cháy bỏng của nàng."

"Ừ." Thái hậu khẽ gật đầu, nở một nụ mãn nguyện: “Nếu Bệ hạ thể hy sinh vì con bé đến nhường , thì Ai gia cũng chẳng còn gì để nghi ngờ nữa. Ai gia tin tưởng tuyệt đối tấm chân tình của Bệ hạ. Từ giây phút trở , Ai gia an tâm giao phó Nhụy Nhi cho con."

Khi quân đen dần rơi thế hạ phong, quân trắng cuối cùng cũng chiếm lĩnh một vùng đất phòng ngự vững chắc.

Trương sư phó bước tới mặt , tỉ mỉ đếm và kiểm tra lượng kỳ tử.

Trương sư phó dõng dạc tuyên bố: "Quân trắng thắng nửa mục!"

Lúc , Tần Thư Nhụy chỉ ngả ghế thở phào nhẹ nhõm một tiếng, nhưng nàng tự nhủ, đây là lúc để xả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-54.html.]

Nàng nhướng mày, tỏ vẻ đắc thắng: "Lưu công tử."

"Tại hạ thua, cam tâm tình nguyện chịu phạt." Lưu Nhạc cúi đầu nhận tội.

"Công chúa điện hạ..." Đám học trò trong Kỳ viện xúm , thi cầu xin Tần Thư Nhụy nương tay.

Trương sư phó cũng lên tiếng cầu tình: "Công chúa, nếu ngài thật, tiền đồ của Lưu công t.ử coi như tan thành mây khói, thể diện của Lưu gia cũng quét sạch sành sanh. Xin công chúa mở lượng hải hà. Hay là... bắt tên hậu viện quỳ gối nguyên một ngày để xả cục tức cho công chúa, ngài thấy ?"

Tần Thư Nhụy lạnh lùng đáp: "Đã gọi là đ.á.n.h cược thì thể dễ dàng xóa bỏ ."

Lưu Nhạc phẫn uất phắt dậy, lớn tiếng: "Trương sư phó, cần van xin nàng ! Cùng lắm thì lấy cái mạng bồi thường là xong!" Nói đoạn, lao đầu định đ.â.m tường tự vẫn, may mà vài tên bạn học nhanh tay vật ngã xuống đất giữ .

"Thôi ." Tần Thư Nhụy miễn cưỡng nhượng bộ: “Muốn bổn cung tha cho cũng thôi."

"Đa tạ công chúa, đa tạ công chúa đại ân đại đức!" Trương sư phó rối rít tạ ơn: “Lưu Nhạc! Còn mau dập đầu cảm tạ công chúa!"

Lưu Nhạc vẫn bướng bỉnh im bất động.

Tần Thư Nhụy đủng đỉnh : "Ta còn hết . Bổn cung là Bồ Tát sống, điều kiện trao đổi chứ."

"Điều kiện gì ạ?" Trương sư phó hồi hộp hỏi dồn.

Tần Thư Nhụy rành rọt từng tiếng: "Đặc cách thu nhận Kỳ viện, phong cho chức danh sư phó dạy cờ."

Trương sư phó sững sờ, Lưu Nhạc cũng hình. Trái , đám học trò xun xoe cạnh thi gật đầu đồng ý rần rần, chỉ sợ công chúa đổi ý thì rước họa .

Đến lúc , Trương sư phó mới vỡ lẽ trúng kế điệu hổ ly sơn. Vị công chúa ắt hẳn nhắm nhe chức vị từ lâu .

Bây giờ mà lật lọng thì e là khó. Nhìn cái điệu bộ ngang ngược, ngang tàng của nàng , nếu ông gật đầu cái rụp, nàng dư sức thực thi lời thề lột sạch quần áo của Lưu Nhạc quăng đường ngay tắp lự.

Trương sư phó đành ngậm bồ hòn ngọt: "Được! Vi thần sẽ chinh tâu với Viện trưởng."

"Trương sư phó quả là hiểu chuyện." Tần Thư Nhụy đủng đỉnh dậy, liếc mắt sang đám đặt cược: “Nếu Bội Hoàn thắng cược, thì nên tự giác trả chiếc vòng ngọc bích cho nàng nhỉ?"

Vài tên học trò nhanh trí vội vã chạy tìm một chiếc túi vải tơ tằm, gom hết thảy vàng bạc châu báu bàn cược cho túi, khúm núm dâng lên cho Bội Hoàn. Tên cầm đầu nịnh bợ: "Công chúa uy vũ, Bội Hoàn cô nương thắng cược, đống bảo vật đương nhiên thuộc về cô nương ."

"Oa chao." Bội Hoàn cũng ngờ theo hầu công chúa dạo Kỳ viện một vòng vớ bở một mẻ lớn thế . Nàng tỉnh bơ cuỗm trọn túi báu vật, híp mắt: "Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh."

Tần Thư Nhụy sang Lưu Nhạc, khẽ gật đầu hành lễ: "Đa tạ nhường nhịn, Lưu công tử."

Lưu Nhạc như ma xui quỷ khiến, cung kính đáp lễ: "Kỳ nghệ của công chúa quả thực thâm hậu."

Tần Thư Nhụy đắc ý mỉm : "Tất cả là nhờ công ơn dạy dỗ của Trương mẫu phi. Hôm nào rảnh rỗi, sẽ đích thỉnh Trương mẫu phi đến đây để hầu cờ các vị."

Tần Thư Nhụy nở một nụ rạng rỡ, vịn tay Bội Hoàn, hiên ngang bước khỏi Kỳ viện. Nàng thong dong tản bộ khắp hang cùng ngõ hẻm mua sắm lụa là gấm vóc, trâm cài ngọc bội, tiện tay vung tiền mua luôn cho Bội Hoàn một đống đồ trang sức. Hai chủ tớ mãi mê mua sắm đến tận khi trời nhá nhem tối mới chịu hồi cung.

Nàng sai cung nữ đem chia chiến lợi phẩm cho các vị mẫu phi. Còn bản thì ôm khư khư một bọc lớn đựng bánh trái, nghênh ngang xông thẳng tẩm cung của Bệ hạ.

"Nếm thử xem." Tần Thư Nhụy đưa một chiếc bánh lên tận miệng Lữ Triết Chính: “Bánh nhân táo đỏ đấy, lớp vỏ bên ngoài giòn rụm ngon cực kỳ, cẩn thận nếm thử ."

Lữ Triết Chính tươi rói, há miệng ngoạm một miếng to: "Ừm ừm, ngon tuyệt cú mèo. Vụ đ.á.n.h cờ của ?"

Tần Thư Nhụy sung sướng nhảy cẫng lên, túm nhẹ một lọn tóc của , reo lên: "Thắng ! Muội hạ gục tên học trò xuất sắc nhất Kỳ viện! Bọn họ đồng ý kết nạp sư phụ dạy cờ ! Muội cừ khôi ?"

"Quá cừ khôi luôn." Lữ Triết Chính cũng đáp lễ bằng cách véo nhẹ một lọn tóc của nàng: “Ta cũng một tin lành báo cho đây. Mẫu hậu chính thức hạ lệnh ủng hộ chúng đến với , sẽ còn rào cản nào nữa."

"Thật ?" Tần Thư Nhụy vui sướng ôm chầm lấy cổ , đẩy ngã xuống giường.

"Ấy , ." Lữ Triết Chính vội vàng lật , nắm chặt lấy hai cổ tay nàng: “Mấy chuyện động trời đợi đến đêm tân hôn mới ... từ từ . Muội đừng manh động. Ngày mai Trẫm sẽ hạ chiếu chỉ, đại điển sắc phong Hoàng hậu sẽ cử hành ... mùa xuân năm ."

"Tuyệt quá!" Tần Thư Nhụy hồ hởi: “Chúng đừng trùm khăn voan đỏ ? Muội cài mấy cây trâm thật lộng lẫy cơ. Hồi thấy Mẫu hậu đội một bộ trang sức đính trân châu, chuỗi ngọc rủ xuống dài tận ngực. Muội cũng đội một bộ y chang như thế."

"Được , sẽ sai thợ mộc tài ba nhất chạm trổ cho một bộ." Lữ Triết Chính cưng chiều đáp: “À đúng, thứ đang miêu tả là Phượng quan truyền thống của triều đại , Hoàng hậu nào cũng ban tặng, cần nhọc công đặt riêng. Đợi đến ngày đại hôn sẽ thỏa ước nguyện. Những viên trân châu, đá quý đính đó sẽ rủ xuống dài, chỉ cần chạy tung tăng một cái là chúng sẽ bay phấp phới lên tận trời xanh."

"Xê ." Tần Thư Nhụy huých vai Lữ Triết Chính một cái: “Trọng đại như , chạy gì."

"Được , thế thì sẽ chạy." Lữ Triết Chính vuốt ve mái tóc nàng, thủ thỉ: “Đến lúc đó, sẽ chạy băng băng xuống thềm để đón ."

Tần Thư Nhụy khanh khách: "Thế thì cũng sẽ cắm đầu chạy theo."

Lữ Triết Chính trêu chọc: "Cái đồ bắt chước."

"Huynh mới là đồ bắt chước ." Tần Thư Nhụy tung cước đá một cái.

Hắn khẽ véo mũi nàng, mỉm dịu dàng: " , là đồ bắt chước đây. Ta sẽ bắt chước , bám theo cả một đời."

Tần Thư Nhụy dựa đầu vai , ôm chặt cánh tay ấm áp: "Chúng sẽ mãi mãi hạnh phúc thế chứ?"

"Nhất định sẽ như thế." Lữ Triết Chính khẳng định chắc nịch: “Ta sẽ mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi... yêu ."

...Toàn văn ...

Loading...