Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tần Thư Nhụy từ cung Thần Hi trở về, thấy mẫu hậu đờ đẫn một ghế. Nàng tay cầm bút, thẫn thờ tờ giấy trắng tinh mặt, mãi mà chẳng đặt nổi một nét chữ.
Mặt trời ngả về tây, ráng chiều nhạt dần, thế mà trong phòng vẫn tối om, chẳng ai thắp đèn.
Cung nữ đều lui ngoài chờ lệnh, chỉ còn mẫu hậu đơn độc, nhỏ bé án thư. Lưng nàng khom xuống, toát lên vẻ mệt mỏi cùng cực.
Tần Thư Nhụy rón rén bước tới bên mẫu hậu, ngoan ngoãn tựa đầu đùi nàng.
"Ối chao." Hoàng hậu giật nảy , đ.á.n.h rơi bút, mực văng tung tóe lên mặt Công chúa.
Nàng luống cuống vội vã đưa tay quệt lấy quệt để, ai dè vô tình trét mực đen thui lên mặt con bé, lem nhem thành vệt, tệp hẳn với vết bớt ở cánh mũi, trông hệt như một con mèo mướp đang nghiêng đầu.
Hoàng hậu trấn tĩnh , đặt bút xuống, dậy : "Sao mà chẳng đ.á.n.h tiếng, mẫu hậu giật nảy cả . Để gọi thắp đèn rửa mặt cho con nhé."
Tần Thư Nhụy vội níu vạt áo mẫu hậu, kéo nàng xuống.
Hoàng hậu ngơ ngác thuận theo ý con, bế bổng cô bé đặt lòng, dịu dàng hỏi: "Sao thế? Nhụy Nhụy thơ cho mẫu hậu ?"
Tần Thư Nhụy kịp nhận tay cũng dính đầy mực, cứ thế đưa tay áp lên má mẫu hậu xoa xoa, thành thử bôi đen luôn cả mặt nàng.
Cô bé thẹn thùng nghiêng đầu, vờ như thấy, lí nhí: "Lúc nãy thấy mẫu hậu sững sờ chẳng nhúc nhích, con thấy . Mẫu hậu ơi, mệt lắm ? Ngày nào cũng dậy sớm, lo toan cho bao nhiêu . Hay là, mẫu hậu cứ ngủ kỹ vài hôm , để Nhụy Nhụy dậy sớm giúp mẫu hậu."
Hoàng hậu bật , ôm con chặt hơn: "Chấp hành cung quy, chiếu cố các phi tần, phân xử sự tình to nhỏ chốn hậu cung là bổn phận của mẫu hậu, ai là . Nhụy Nhụy thể gánh vác mẫu hậu, mà mẫu hậu cũng chẳng thể cho Nhụy Nhụy ."
Nàng trìu mến vuốt ve mái tóc tiểu công chúa, đặt nụ hôn nhẹ lên trán con bé: "Ban nãy mẫu hậu đúng là mệt rã rời, nhưng Nhụy Nhụy , mẫu hậu thấy khỏe khoắn hơn nhiều , thật đấy."
Hoàng hậu bế Công chúa xuống khỏi đùi , dặn dò: "Thôi, con cũng vất vả cả ngày, mệt . Ra ngoài chơi với Phán Nhi , chơi chán thì tắm rửa ngủ sớm nhé. Mai còn dậy sớm, Trương mẫu phi của con bảo dắt con thả diều đấy."
Tần Thư Nhụy cảm giác tâm trạng của mẫu hậu chẳng khá hơn là bao. Cô bé thêm vài lời an ủi, nhưng chẳng mở lời thế nào. Cô bé san sẻ gánh nặng với mẫu hậu, nhưng trong lòng thừa còn quá bé, chẳng phụ việc gì, cứ chôn chân ở đây chỉ tổ vướng víu thêm. Trì hoãn một lát thì mẫu hậu ngủ muộn thêm một nấc.
Thế là cô bé ngoan ngoãn nắm lấy tay Phán Nhi, cứ ba bước ngoái đầu một . Mẫu hậu xoay lưng , bấu víu khung cửa, tựa hẳn Dịch Nhạn dìu dắt, lầm lũi bước màn đêm tăm tối.
Phán Nhi xuýt xoa: "Ôi trời, mặt Công chúa lem luốc thế ? Y hệt con mèo mướp, để nô tỳ lấy nước rửa sạch cho Công chúa nhé."
Tần Thư Nhụy thắc mắc: "Phán Nhi tỷ tỷ, dậy sớm khổ lắm tỷ?"
"Dạ..." Phán Nhi đảo mắt, mang máng đoán ý Công chúa, bèn đáp: "Công chúa đang định tới Hoàng hậu nương nương đúng ạ? Theo nô tỳ thấy thì dậy sớm chẳng gì khổ sở cả, nếu ngày nào cũng dậy sớm việc thích thì còn gì vui bằng. mà, nếu dậy sớm chỉ vì một núi việc đang chờ giải quyết, thế thì thống khổ lắm. Lúc bận tối tăm mặt mũi, buồn ngủ rũ rượi cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng, vì lỡ nhắm mắt ngủ một giấc thì công việc cả ngày đổ bể mất."
Công chúa ngây thơ hỏi: "Hôm nay xong thì để mai tiếp, ?"
"Tất nhiên là ạ!" Phán Nhi lật đật đáp : “Có những việc mà trì hoãn , giống như nô tỳ đây, sáng sớm bảnh mắt dậy hầu Công chúa y phục, dùng thiện. Trưa đến Công chúa nghỉ ngơi, nô tỳ cũng túc trực. Trời nóng thì quạt mát, trời nóng cũng canh gác bên ngoài. Công chúa tỉnh dậy, nô tỳ hầu hạ chuyện sách vở chữ nghĩa. Lúc Công chúa chơi đùa với các nương nương, nô tỳ cũng hầu bên cạnh. Những việc thể gác sang ngày mai , vì ngày mai Công chúa vẫn y phục, dùng bữa, vẫn sách chữ mà."
Tần Thư Nhụy vẫn hiểu, ngẫm nghĩ một hồi mới : "Vậy thì khỏi nữa, tự mặc y phục, tự ăn cơm mà. Sau tỷ cũng khỏi quạt mát cho nữa, chẳng cần canh chừng bên ngoài, tỷ cứ về ngủ ."
Phán Nhi giải thích: " nương nương cho phép, dẫu nương nương ân chuẩn thì cũng chỉ dung túng cho mỗi nô tỳ nghỉ ngơi thôi, chẳng lẽ cho tất cả nô tỳ và thái giám trong cung ngủ sạch sành sanh . Kiểu gì vẫn tất bật ngược xuôi, thể vì nô tỳ nghỉ mà sự thống khổ biến mất ."
Nói xong, nàng vội bụm miệng, hốt hoảng: "Mấy lời nô tỳ chỉ dám hé răng với Công chúa thôi, xin Công chúa ngàn vạn đừng kể với ai nhé."
Tần Thư Nhụy im lặng một hồi lâu mới cất lời: "Phán Nhi tỷ tỷ, sẽ ai . Tỷ thể cho , tỷ thích việc gì nhất ?"
"Nô tỳ ư?" Phán Nhi ngẫm nghĩ một chốc, reo lên: “À! Nô tỳ thích sách. Nô tỳ sinh trong cảnh nghèo túng, tiền mà học chữ. Vào cung thì quy củ khắt khe cấm đoán nô tỳ sách, nô tỳ từng học nên cũng chẳng sách tuyệt diệu đến nhường nào. hai hôm nay theo Công chúa Kính phi nương nương giảng kinh luận sử, tự dưng cảm thấy... cảm thấy... ừm... như vén mây thấy mặt trời ạ!"
Tần Thư Nhụy bật khúc khích. Câu "vén mây thấy mặt trời" Kính mẫu phi tiện miệng nhắc tới mấy hôm , Tần Thư Nhụy chẳng hiểu gì sất bèn thắc mắc, thế là Kính mẫu phi diễn giải sơ qua bằng vài ba câu ngắn gọn. Vậy mà Phán Nhi tỷ tỷ thuộc lòng, chắc khi tỷ còn chăm chú hơn cả .
Cô bé nắm lấy tay Phán Nhi thủ thỉ: "Hay là thế Phán Nhi tỷ tỷ, mỗi sáng tỷ thể ghé phòng sách. Sách của tỷ cứ việc lôi xem thoải mái. Nếu bên chỗ Kính mẫu phi mẫu hậu sách nào tỷ ưng mắt thì cứ bảo, mượn giúp cho. Từ nay tự lo chuyện y phục, tự ăn cơm, tự chải tóc. Tỷ cứ xem sách đến tận giờ dùng ngọ thiện, tỷ gì khác cũng , như dậy sớm sẽ khổ nữa, đúng ?"
"Vậy, ạ?" Phán Nhi lắp bắp: “Nô tỳ nào dám."
"Không ." Tần Thư Nhụy dỗ dành: “Ta vì hầu hạ mà trở nên đau khổ. xin , cách nào cho tất cả ngủ . tỷ là tỷ tỷ của , tỷ vui vẻ hơn một chút. Sau lúc nào mệt, tỷ cứ sang phòng mà ngủ."
"Không , nô tỳ dám!" Phán Nhi sợ hãi lùi , vội vàng hành lễ: “Nô tỳ là phận ở, Công chúa phận tôn quý, nô tỳ, nô tỳ ti tiện hèn mọn."
Tần Thư Nhụy kiên định: " yêu tỷ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-9.html.]
Cô bé bước tới, một nữa nắm lấy tay Phán Nhi đỡ lên: "Tỷ tỷ, tỷ là nhà của , tỷ mấy lời buồn lắm đó. Nếu tỷ buồn, tỷ lời xin ."
Phán Nhi chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn răm rắp lời: "Công chúa, xin ngài, nô tỳ sai , xin Công chúa thứ tội." Nàng chẳng hiểu cớ xin , nhưng phận nô tỳ, chủ t.ử bắt tạ thì tạ thôi.
Công chúa chỉnh : "Không xin , là bắt tỷ xin chính cơ. Bởi vì ban nãy tỷ tự rủa ti tiện hèn mọn, tỷ bản như thế. Nếu tỷ lôi mắng xối xả thế, mẫu hậu chắc chắn cũng sẽ bắt tỷ xin cho mà xem."
Phán Nhi đưa mắt cô bé.
Tần Thư Nhụy bĩu môi, cầm tay nàng áp lên n.g.ự.c trái: "Tỷ xin ."
Phán Nhi chiều theo ý cô bé, đặt tay lên n.g.ự.c , trang trọng tự một tiếng "Xin ".
Tần Thư Nhụy bắt chước điệu bộ của Kính mẫu phi, gật gù hài lòng: "Như mới đúng chứ!"
Phán Nhi cúi gầm mặt, sống mũi cay xèực , nhưng nàng dám rơi lệ mặt Công chúa. Phục thị chủ tử, điều tối kỵ nhất là để lộ cảm xúc mặt.
Dù nàng tỏng Công chúa sẽ chẳng trách phạt, thế nhưng ngần năm sống trong khuôn khổ rập khuôn, thói quen ăn sâu m.á.u thịt khiến nàng tài nào buông lỏng .
Nàng khẽ khàng: "Mặt Công chúa vẫn còn dính lem nhem kìa, nô tỳ lấy nước cho Công chúa rửa mặt, kẻo lát nữa mực khô càng khó tẩy."
Tần Thư Nhụy sờ mặt, định bảo là nó khô rang từ thuở nào , nhưng cô bé hé miệng, Phán Nhi lật đật chạy biến mất.
Đêm đến, Dịch Nhạn cẩn thận hầu hạ Hoàng hậu chải chuốt y phục ngủ.
Hoàng hậu dặn dò: "Ngươi cũng nghỉ . Mấy hôm nay công việc ngập đầu ngập cổ, vất vả cho các ngươi thức khuya dậy sớm theo . Ngươi đến khố phòng của bổn cung lấy ít bạc vụn chia cho bọn nha đầu, thái giám cung Phụng Minh, cứ bảo là bổn cung thưởng tiền nước. Để bổn cung tính xem... thưởng luôn bổng lộc một tháng ."
Dịch Nhạn vội vàng cúi tạ ân: "Nô tỳ tuân mệnh, tạ ơn nương nương ban thưởng."
Hoàng hậu mệt mỏi rã rời, chẳng còn sức lực mà vươn tay đỡ nàng nữa, chỉ khẽ nhấc tay hiệu cho nàng bình .
Dịch Nhạn dìu Hoàng hậu nương nương lên giường, nhẹ giọng hỏi: "Nương nương, hình như hôm nay chuyện chẳng vui trong lòng?"
"Hoàng hậu giường, khẽ thở dài: “Cũng chẳng đại sự gì, chỉ vì chuyện của Lâm mỹ nhân mà sinh lòng muộn phiền."
"Lâm mỹ nhân ạ?" Dịch Nhạn nhớ chuyện hôm đường tới cung Thần Hi, vài câu qua với cung nữ phạt quỳ, sáng hôm nương nương lập tức phái điều tra gốc gác quá khứ của Lâm mỹ nhân ở Phật đường.
Cung nữ phái ngóng bẩm báo rằng, chẳng vụ việc gì to tát, rặt là mấy trận cãi vã xích mích cỏn con. Sống ở chốn thâm cung luật lệ nghiêm ngặt, gây chuyện tày trời cũng khó như lên trời.
Hoàng hậu nương nương cặn kẽ dò hỏi xem rốt cuộc là nguyên cớ gì.
Cung nữ bèn kể lể: "Nương nương thứ tội, ngọn ngành chi tiết nô tỳ cũng lơ mơ chẳng rõ. Nô tỳ gặng hỏi mãi thì đám cung nhân ở Phật đường đều úp mở chịu , chỉ bâng quơ là dăm ba cái chuyện lông gà vỏ tỏi. Lâm mỹ nhân nhan sắc kiều diễm, từ hồi nô tỳ thích điệu đà ăn diện, nay thêu hoa ở ống tay áo, mai đổi màu dây buộc tóc lóa cả mắt. Bọn họ lén lút rỉ tai , đồn đoán Lâm mỹ nhân lăng nhăng móc ngoặc với tên thị vệ quèn nào đó. Ngoài mấy lời đồn đại ong tiếng ve đó , bọn họ hùa tẩy chay, tẩy chay luôn. Tết Đoan ngọ đám cung nữ rủ trao đổi vải vóc thêu túi thơm cũng mặc kệ nàng . Cũng chẳng gì hơn thế nữa."
Lúc bấy giờ xong Hoàng hậu nương nương sầu não cả ruột gan, nhưng cũng chẳng thêm lời nào, chỉ dặn dò đám cung nhân giữ kín miệng lưỡi, tiết lộ nửa lời, phái tới Phật đường răn đe vài cung nữ, lệnh chuyện dừng ở đây, nghiêm cấm bàn tán lung tung.
Chuyện cứ chất chứa trong lòng Hoàng hậu hồi lâu, nàng trút bầu tâm sự nhưng chẳng tỏ cùng ai. Nay Dịch Nhạn mở lời thắc mắc, nàng đành buột miệng tâm sự mỏng.
Nàng thở dài thườn thượt: "Bổn cung cũng giải quyết thế nào cho lẽ. Đồn thổi thị phi trong cung là đại kỵ, nhất là mấy lời vu khống ác hiểm chuyện cung nhân tư thông. Nếu lời đồn chọc thủng, kẻ tung tin tự gánh chịu hậu quả thì còn đỡ, nhưng nếu cứ để mặc cho đàm tiếu vô tội vạ, lỡ đến tai Bệ hạ, Bệ hạ chắc sâu điều tra tường tận. Lâm mỹ nhân kiểu gì cũng chịu vạ lây chẳng ít thì nhiều, trong khi cùng lắm thì nàng chỉ là một tiểu cô nương thích chải chuốt điệu đà mà thôi."
Dịch Nhạn vốn dĩ vụng về khoản an ủi khác, nàng ăn lóng ngóng, cả đời từng học qua chiêu bài lấy lòng ai, chỉ rặt một bài hầu hạ. Nàng mím môi, lựa lời khuyên can: "Chốn thâm cung thiếu gì chuyện thị phi mệt mỏi như . Ngày lúc nô tỳ cất nhắc đại cung nữ cũng từng xì xào bàn tán đó thôi. Bệ hạ chắc lọt tai, mà dù lọt thì đó cũng lầm do nương nương gây , nương nương cớ tự khổ ."
Hoàng hậu mấy lời đó ruột gan càng quặn thắt, nàng Dịch Nhạn, vươn tay níu lấy tay nàng .
Hoàng hậu đau xót : "Chuyện lẽ nên xảy . bổn cung cũng rối bời chẳng . Bổn cung định bụng tìm Lâm mỹ nhân tâm tình, chẳng mở miệng thế nào. Muốn phạt đám cung nhân , nhưng lấy cớ gì phạt đây? Lỡ mạnh tay quá Bệ hạ truy vấn thì bổn cung giải thích kiểu gì? Nhỡ Bệ hạ đích sai dò hỏi, thấy mấy lời ong tiếng ve ? Có sinh lòng nghi kỵ ..."
Nàng hắt một thở dài não nuột, mệt mỏi chán chường tận mạng.
Thế nhưng .
Dù nàng tình nguyện , trách nhiệm cai quản hậu cung đè nặng trĩu đôi vai nàng.
Nàng mà ngã xuống, chốn hậu cung sẽ càng thêm thê lương thống khổ. Đây là một trọng trách gánh lên thì chẳng thể nào buông bỏ .