Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 10: Cháu thấy việc nghĩa hăng hái làm

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:53:48
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tố chất thể của tu sĩ kỳ Luyện Khí vốn dĩ mạnh hơn thường nhiều. Dẫu cho cô bé chỉ là một đứa trẻ mồm còn ngậm bình sữa chăng nữa, thì đối phó với đám túi cơm giá áo vẫn dư sức.

Kèm theo việc từng kẻ một đ.á.n.h văng ngoài gào thét t.h.ả.m thiết, những còn trong phòng bao cũng dần tỉnh táo.

Nhận thấy tình hình liền cắp m.ô.n.g chạy trốn, ngặt nỗi cửa Thẩm Tri Âm chặn kín.

tên nào định nhân lúc hỗn loạn lỉnh ngoài cũng đều bàn tay nhỏ xíu tóm gáy quăng ngược trở .

Thẩm Tri Âm: Hôm nay ở đây, tuyệt đối để lọt lưới bất kỳ một phần t.ử phạm tội nào!

Trải qua hơn một năm lão đạo sĩ dạy dỗ, cô bé cũng hiểu chút ít về pháp luật.

mà dường như... hiểu cũng chẳng bao nhiêu.

Lúc cảnh sát đến nơi, Thẩm Tri Âm đang vắt đôi chân ngắn ngủn chễm chệ cánh cửa đạp đổ, hai tay ôm ngực, đôi mắt đen nhánh chằm chằm chớp đám bên trong phòng.

Quản lý quán bar cùng đội bảo vệ ôm run lẩy bẩy bên ngoài cánh cửa, chẳng dám tiến gần Thẩm Tri Âm.

Đơn giản vì khi họ vội vã chạy đến thì thấy trọn vẹn cảnh cô nhóc đại sát tứ phương.

Tiểu quái vật ở chui thế , họ gan gần cơ chứ!

"Ai gọi điện báo cảnh sát ?"

"Cháu, là cháu ạ."

Nghe thấy tiếng gọi, Thẩm Tri Âm nghển cổ chỉ tay chính . Đặc biệt khi thấy trong đó quen mặt, đôi mắt to tròn của cô bé càng sáng ngời lên lấp lánh.

Tần Trăn: "..."

Vị bà cô nhỏ của nhà họ Thẩm tài giỏi quá đấy, vài hôm mới ngoài thả về, hôm nay ...

"Tất cả theo chúng một chuyến."

Đám trong phòng bao vẫn đang ngừng la liệt t.h.ả.m thiết, khi thấy bóng dáng cảnh sát liền gào long trời lở đất, hệt như mới tìm thấy đấng cứu thế của đời .

Con nhóc ôm bình sữa đó , là ác quỷ, là ác quỷ đó!

Tại đồn cảnh sát...

Sau khi điều tra chuyện, băng nhóm của vui vẻ nhận phần quà là bộ vòng tay bạc sáng loáng.

Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn khoanh tay ngay ngắn ghế đẩu, trông bộ dạng thể nào hiền lành và vô hại hơn nữa.

"Cháu coi chỗ như nhà đấy hả, mới mấy ngày mà ghé thăm tận hai ."

Tần Trăn nửa đùa nửa thật trêu chọc: "Mới tí tuổi đầu chạy quán bar ? Sữa còn cai hẳn nữa kìa."

"Cháu chỗ đó trẻ em . Thấy bọn họ lôi kéo một chị gái đang cùng, Âm Âm chỉ là thấy việc nghĩa hăng hái thôi mà."

Cô bé ăn lanh lẹ rõ ràng đấy, logic đấy, hơn nữa xem qua camera giám sát thì chuyện quả đúng như lời cô bé tường thuật.

Tần Trăn hỏi tiếp: "Vậy cháu cô gái tình nguyện theo bọn họ?"

Thẩm Tri Âm nghiêng đầu: "Thì chứ . Chị hạ t.h.u.ố.c , còn vương đầy xui xẻo u ám nữa."

Tần Trăn: "..."

Sao đang chuyện phàm mà cháu đá ngang sang cả thế giới tâm linh thần học thế .

"Đội trưởng Tần."

Một viên cảnh sát bước , đưa đôi mắt với ánh cực kỳ quái dị liếc sang phía Thẩm Tri Âm.

"Đã hỏi rõ ràng . Tất cả bọn họ đều khai nhận chính cô bé tay đ.á.n.h ."

Nếu chỉ một, hai tên khai như thì họ còn thể cho rằng đám nghiện ngập hút chích quá liều sinh ảo giác.

đằng tất cả , bao gồm cả quản lý quán bar lẫn nhân viên an ninh đều chứng xác nhận. Vậy thì chắc chắn thể sai .

"Cháu là đ.á.n.h bọn chúng thật ?"

Bản Tần Trăn cũng cảm thấy chuyện quá đỗi hoang đường. Con bé mới cao một khúc thế , thử hỏi nhảy lên thì đập đến vai ?

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa hút chùn chụt mấy ngụm, liếc lượng sữa còn thừa mà nỡ uống tiếp.

"Cháu đ.á.n.h là phạm pháp ạ?"

Tần Trăn đáp: "Đánh quả thực là phạm pháp."

Thẩm Tri Âm lập tức lắc đầu lia lịa chối phắt: "Thế thì cháu đ.á.n.h . Cháu nhỏ bé thế , còn bọn họ to xác như thế còn đông như nữa mà!"

Ánh mắt cô bé hết sức vô tội kém phần kiên định.

Tần Trăn giật giật khóe miệng. Nếu sự việc quả thật quá mức phi lý thì cũng chẳng tin một đứa trẻ vắt mũi sạch như Thẩm Tri Âm khả năng đ.á.n.h gục ngần trưởng thành, mà còn là giống đực nữa chứ.

Cho dù đây cô bé từng lập chiến tích huy hoàng là đả bại một con ch.ó dữ chăng nữa.

Đừng , mà bất cứ ai thấy chuyện cũng đều cảm thấy thể tin nổi.

" đây là tình huống đặc biệt. Bọn chúng những tụ tập hút chích mà còn hạ t.h.u.ố.c khác, hành động của cháu tính là thấy việc nghĩa hăng hái . Hơn nữa camera giám sát cho thấy bọn chúng tay đ.á.n.h cháu nên cháu xếp diện tự vệ chính đáng. Bởi dẫu là cháu đ.á.n.h thì cũng chịu trách nhiệm pháp luật ."

Viên cảnh sát cạnh cũng bồi thêm: "Ngoài , vì cháu gọi điện trình báo và hỗ trợ cảnh sát tóm gọn đường dây hút chích nên sẽ còn nhận thưởng nữa đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-10-chau-thay-viec-nghia-hang-hai-lam.html.]

Giọng điệu của Thẩm Tri Âm lập tức xoay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Cô bé ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ xíu lên tự hào tuyên bố: "Không sai, là cháu đ.á.n.h đó. Cháu thấy việc nghĩa hăng hái mà!"

Cả Tần Trăn lẫn viên cảnh sát đều á khẩu hình. Trở mặt tùy theo chiều gió nhanh như thì cũng ạ luôn, chẳng hiểu nhà ai dạy dỗ con tiểu quỷ lanh lợi như .

Đợi đến lúc công việc thẩm vấn tất, Tần Trăn định đưa cô bé về nhà.

"Chú ơi, chú chỗ nào bán lò luyện đan ạ?"

Tần Trăn ngạc nhiên: "Lò luyện đan?"

"Ý cháu là cái loại ấm sắc t.h.u.ố.c bằng đất nung đó hả?"

Cô bé khẽ lắc đầu: "Là loại đỉnh lò dùng để luyện đan cơ chú."

Tần Trăn đơ một lúc: "Chắc dạo cháu xem tivi nhiều quá đúng ? Trẻ con thì bớt xem mấy bộ phim tiên hiệp nhé."

"Nhà họ Thẩm bây giờ chẳng ai ở nhà, cháu về . Chú dẫn cháu mua một cái lò luyện đan mà, cháu việc cần dùng thật đó."

Tần Trăn cô bé mè nheo dây dưa đến mức đành c.ắ.n răng đồng ý.

Hai rẽ một con phố đồ cổ.

Vừa bước chân đầu phố, Thẩm Tri Âm ngẩn kinh ngạc, hóa đời vẫn còn những nơi như thế .

Cảm nhận bầu sinh khí lẩn khuất luẩn quẩn bao trùm quanh đây, khóe mắt cô bé cong cong thành một đường. Xem ngày hôm nay cô bé cơ hội tìm lò luyện đan cho .

"Loại đỉnh lò mà cháu chắc chỗ đấy. Trong khu phố chuyên bán đồ cổ, nhưng mà phần lớn là hàng rởm thôi."

"Vâng, ạ."

Thẩm Tri Âm gật đầu lấy lệ, lòng nóng như lửa đốt kéo tay Tần Trăn thẳng bên trong.

Giới đồ cổ quả đúng là ngập tràn những món đồ vàng thau lẫn lộn. Nếu chút mắt , chỉ sơ sẩy chút xíu là sẽ lừa cho sấp mặt ngay. Số lượng mua bán cũng tấp nập khá đông.

Thẩm Tri Âm đảo đôi mắt đầy tò mò quét dọc ngang khắp các quầy hàng xung quanh.

"Cái bán thế nào ạ?"

Thẩm Tri Âm xổm một sạp hàng, đưa tay chỉ một chiếc đỉnh nhỏ đúc bằng đồng xanh.

Ông chủ sạp đon đả vồn vã: "Cô bé con mắt tinh đời ghê. Cái là đỉnh đồng xanh thời nhà Tần đó nhé, thời nhà Tần cách đây bao nhiêu năm thì cháu đấy..."

thao thao bất tuyệt một tràng dài, giới thiệu rôm rả vô cùng hùng hồn, rốt cuộc mới chịu nhả cái giá cắt cổ.

"Nể tình cháu là một cô bé dễ thương, hôm nay chú sẽ chịu lỗ bán cho cháu. Chỉ cần năm mươi vạn thôi!"

Tần Trăn phía ngứa cả tai, bực chen ngang.

" ông , cái món đồ của ông còn to bằng cái móng chân sư t.ử mà cái mồm ông dám há to hơn cả mõm sư t.ử đấy. Cái thứ rác rưởi mà ông dám hét giá năm mươi vạn ? Cho năm trăm đồng còn chê đắt nhé."

"Trông mới tinh thế , bán đồ rởm thì ít nhất cũng một chút mới lừa chứ. Tuy mua ba cái đồ vớ vẩn cũng coi là đ.á.n.h thuế IQ , nhưng hàng nhái chí ít cũng tâm chút đỉnh chứ. Cái đỉnh của ông chắc đồ đào lên từ thời nhà Tần mà là mới khỏi lò nung đúng ."

Ông chủ sạp giật giật khóe môi. Người đàn ông huỵch toẹt mớ sự thật cay đắng gì cơ chứ.

Sơ suất quá, ngờ theo con bé là một vị phụ ăn đáo để chát chúa thế .

Đó là do ông cho nó trông cũ kỹ chút ? cái đỉnh quái quỷ mặc kệ ông bôi tro trét trấu thế nào chăng nữa thì nó vẫn cứ bóng loáng như mới, chẳng hiểu đúc bằng vật liệu quái quỷ gì nữa.

"Đi thôi, chúng sang chỗ khác xem thử."

Tần Trăn nắm lấy tay Thẩm Tri Âm định bước rời .

Ông chủ sạp vội vàng gọi giật : "Khoan , khoan , giá cả thì thể thương lượng tiếp mà. Tuy rằng... cái đỉnh mua về trưng trong nhà cảnh thôi cũng mà đúng ."

xoa hai tay bày nụ lấy lòng xu nịnh.

"Hay là giá , hợp lý thì sẽ bán."

Thẩm Tri Âm dán mắt cái đỉnh đồng thèm thuồng c.h.ế.t, cô bé khẽ đưa tay kéo kéo góc áo Tần Trăn.

Tần Trăn cúi đầu xuống, ánh mắt im lặng dò xét: Cháu mua thật đấy ?

Thẩm Tri Âm gật đầu.

Rất mua luôn!

Tần Trăn phán một câu xanh rờn: "Năm chục."

Ông chủ sạp: "..."

Người em , đây để lôi trò tiêu khiển đấy phỏng.

"Năm chục thì thể nào, dù đây đồ thời nhà Tần nhưng chỉ riêng tay nghề điêu khắc cùng với chất liệu đúc nên nó thừa sức vượt qua con năm mươi . Ít nhất cũng năm trăm!"

"Một trăm."

"Bốn trăm rưỡi."

"..."

 

 

Loading...