Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 102: Những người thầy đến từ địa phủ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 03:02:15
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù là thì Thẩm Mộ Dã vẫn vui sướng vô ngần.

thì thuộc tính hỏa của vốn dĩ mang sức sát thương lớn.

Không , bây giờ tranh thủ tu luyện thôi. Cậu lờ mờ cảm nhận , khi dùng cạn kiệt linh khí mới tu luyện , dường như lượng linh khí hấp thụ nhiều hơn một chút.

Đêm đến, tất cả chìm giấc ngủ trong lều. Chẳng bên ngoài đổ tuyết tự bao giờ.

Đến khi thức giấc, họ mới phát hiện những tán cây và mặt đất đều phủ một lớp tuyết trắng xóa.

Nhiệt độ trong lều ấm áp , nhưng bên ngoài thì lạnh thấu xương, đủ run rẩy.

Dẫu hỏa khí vượng như Thẩm Mộ Dã, lúc vén rèm cửa lều thò đầu cũng rụt ngay . Cậu vội vã tròng thêm áo rét, nhảy tót tìm bà cô nhỏ xin mấy lá bùa tỏa nhiệt giữ ấm.

Cậu chỉ cần xin một tấm, dán bừa lên bụng là đủ. Thẩm Ngọc Trúc thì dán tận bốn tấm lên : một ở ngực, một ở lưng, và hai tấm lòng bàn chân.

Thứ đồ chơi còn ấm hơn cả miếng dán giữ nhiệt, kéo dài thời gian sử dụng suốt một ngày, quả đúng là bảo bối thần thánh thể thiếu khi qua mùa đông.

Nếu đem thứ ngoài bán, đảm bảo mùa đông tới sẽ bao vung tiền giành giật cho xem.

Văn Quyết cũng chỉ xin một tấm dán lên thôi.

"Chỉ mới một đêm mà tuyết rơi dày quá."

Thẩm Mộ Dã lầm bầm rút điện thoại chụp cảnh tuyết và túp lều. Sau đó, đắc ý đăng khoe lên vòng bạn bè và mấy nhóm chat của hội em chí cốt.

Chẳng ngoài dự đoán, bài đăng lập tức thu về sự oán hận ngút trời từ đám học sinh đang cắm đầu sách vở. Thế mà là chuyện con ?

Thẩm Mộ Dã: [icon đắc ý].

đắc ý bao lâu thì Thẩm Mộ Dã méo mặt.

Thẩm Tri Âm , cô bé nhanh chóng liên hệ với Phán quan, nhờ ông tìm giúp vài vị giáo viên giỏi giang đến đây.

Người thời nay ngày càng ít sinh con, khiến cho suất đầu t.h.a.i cũng cạn kiệt theo. Vì thế, nhiều quỷ hồn đành chịu cảnh kẹt chốn âm ty, ngày ngày rảnh rỗi đến phát chán.

Chỉ đến dịp lễ xá tội vong nhân, bọn họ mới thả ngoài dạo chơi một ngày.

Dưới Địa phủ...

Vài lão quỷ đang đ.á.n.h bài g.i.ế.c thời gian, thi thoảng thở ngắn than dài.

"Bao giờ mới rời khỏi cái địa phủ đây? Cái chốn rách nát chẳng gì vui, ngay cả một cuốn sách cũng chẳng . Số chờ đầu t.h.a.i của còn xếp tận ba năm nữa cơ."

"Biết đủ ông tướng, mấy chúng ít còn công đức, theo diện đầu t.h.a.i đặc biệt nên mới ngày để mà mong đợi, vỏn vẹn vài năm ăn nhằm gì. Ông sang cái cổng đầu t.h.a.i thông thường bên kìa, kẻ xếp hàng đến cả trăm năm , đấy mới là xui xẻo tận mạng."

Nói qua một hồi, đám quỷ đồng loạt thở dài. Cái chốn địa phủ , nhân khẩu âm ti bùng nổ quá mức, đến chỗ ở cũng sắp chẳng còn.

Mà bọn họ thể rời khỏi địa phủ. Nếu lén lút bỏ phát hiện, thứ tự đầu t.h.a.i khó khăn lắm mới giành sẽ tước bỏ ngay lập tức.

Hơn nữa, nếu sự cho phép của quỷ sai mà tự ý bỏ trốn, lỡ gặp nguy hiểm bên ngoài thì địa phủ cũng mặc kệ thèm quản. Đã thế, lúc bắt về còn "trải nghiệm miễn phí" mười tám tầng địa ngục nữa chứ.

Quá khổ, quá vô vị !

lúc đó, một tên quỷ sai tiến về phía bọn họ.

"Cấp nhiệm vụ, cần vài vị giáo viên lên nhân gian dạy kèm cho một học sinh. Ở đây ai ?"

Mọi thứ khác cứ gác sang một bên, riêng cái điều kiện hấp dẫn " nhân gian" ngay lập tức biến mấy lão quỷ vốn đang hòa thuận bỗng lao tẩn túi bụi.

"Để ! là giáo sư của Đại học XX đây, việc dạy dỗ học sinh là rành nhất."

"Nực , như ai giáo sư . là giáo sư toán học của Đại học XX. Quỷ sai đại nhân, ngài cứ hỏi thăm mà xem, học sinh của đứa nào cũng thành tích cực kỳ xuất sắc..."

"Quỷ sai đại nhân cho ! Mấy cái lão già lẩm cẩm dạy bằng ..."

Vì giành giật suất lên nhân gian, mấy con quỷ đúng là bất chấp liều mạng, chê bai dẫm đạp lên đủ, còn xúm túm tóc nữa.

Hậu quả là đám tóc lưa thưa đỉnh đầu của một con quỷ bứt sạch.

Tiếp theo đó là một trận quỷ sói gào vang lên.

"Đứa nào bứt tóc ông, ông liều mạng với nó!"

Những con quỷ ngang qua thấy bầy trí thức đang lao tẩn thành một đống thì vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn hả hê.

"Chuyện gì mà đ.á.n.h hăng thế? Bình thường là một đám quỷ m.á.u mặt, giờ đ.á.n.h trông khác gì mấy mụ bần nông đanh đá cơ chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-102-nhung-nguoi-thay-den-tu-dia-phu.html.]

Một con quỷ ngoài chen đ.á.n.h , chỉ lóc giàn giụa: "Nếu thì cũng đánh, dẫu thì đó là suất lên nhân gian cơ mà."

Với , khi chẳng chỉ một ngày , dạy học một ngày thì bõ bèn gì.

Nghe đến đây, đám quỷ qua đường im lặng mất hai giây, nhào tới túm lấy bả vai con quỷ sức lắc.

"Điều kiện gì? Yêu cầu thế nào?"

"Lên nhân gian dạy kèm cho một học sinh. Chắc nhà đứa bé đó 'ô dù' quen địa phủ."

Quỷ qua đường cạn lời: C.h.ế.t tiệt! Không ngờ dân trí thức xuống địa phủ vẫn săn đón như thế!!!

Sau một hồi sàng lọc khắt khe, cuối cùng địa phủ cũng chọn chín vị giáo viên phụ trách các môn học trọng điểm cấp ba. Tất cả bọn họ đều là nhân vật xuất chúng trong bộ môn của .

Đính kèm thêm là một lão quỷ dạy vẽ, loại đặc biệt xuất sắc trong mảng Quốc họa.

Ngay trong ngày hôm đó, mười con quỷ ánh mắt ghen tị đỏ rực của bầy quỷ xung quanh, hớn hở ôm theo giấy thông hành rời khỏi âm ty.

Giấy thông hành giúp họ dù ánh nắng mặt trời rực rỡ ban ngày cũng sẽ thiêu rụi.

Lúc , Thẩm Mộ Dã đang hăng say chơi game. Chuyện tu luyện cũng cần vội, kết hợp việc và nghỉ ngơi chứ.

Đột nhiên, hắt xì liền mấy cái, mí mắt giật liên hồi.

Luôn cảm giác sắp chuyện chẳng lành ập tới.

Bấm ngón tay tính toán thử... tính .

Kệ , đ.á.n.h game tiếp .

Giây tiếp theo, vị bà cô nhỏ của bước .

"Cháu chắt đây một chút nào." Thẩm Tri Âm vô cùng ngây thơ và vô hại.

Thẩm Mộ Dã chẳng chút đề phòng, lon ton chạy tới. Thẩm Tri Âm vươn tay gõ nhẹ lên trán một cái.

Thiên nhãn của lập tức mở , và ngay đó, thấy chín con quỷ đang xếp hàng lưng Thẩm Tri Âm.

Hoàn khác biệt với những vong hồn từng gặp đây, chín con quỷ đa phần đều đeo kính, dù biến thành quỷ nhưng khí chất vẫn toát lên vẻ nho nhã và mang đậm phong thái của những học giả uyên bác.

Dự cảm bất an của Thẩm Mộ Dã càng thêm mãnh liệt, nụ môi dần tắt lịm.

Nụ của Thẩm Tri Âm càng tươi hơn: "Cháu chắt vui ? Đây là quà dành cho cháu đấy. Bọn họ đều là giáo viên sẽ kèm cặp cháu nhé~"

Thẩm Mộ Dã khan: Vui, vui c.h.ế.t .

Mấy vị giáo viên quỷ lơ lửng trôi tới, nở nụ 'hiền từ': "Trò chính là học sinh của chúng đúng ? Nào nào nào, bây giờ chúng cùng lên thời gian biểu học tập một chút nhé."

Mấy vị giáo viên giờ đây chỉ trông chờ học sinh để nhân gian lâu thêm một chút, nên tất nhiên họ sẽ dốc lực, dùng đủ phương pháp để nhồi nhét kiến thức cho Thẩm Mộ Dã.

Và cũng bắt đầu từ đêm hôm đó, chuỗi ngày sống trong nước sôi lửa bỏng của Thẩm Mộ Dã chính thức bắt đầu.

Vị giáo viên dạy Quốc họa thì Thẩm Tri Âm đưa sang chỗ Thẩm Ngọc Trúc.

Trái ngược hẳn với sự kháng cự và chán ghét học hành của Thẩm Mộ Dã, Thẩm Ngọc Trúc đàm đạo vô cùng tâm đầu ý hợp với vị thầy .

Nếu nhờ Thẩm Tri Âm lên tiếng nhắc nhở, khi còn định chong đèn chuyện suốt đêm cũng nên.

Một một quỷ quả thực hận thể gặp sớm hơn.

Sáng hôm tỉnh dậy, hai em, thì ủ rũ rã rời, thì tinh thần phấn chấn.

Thẩm Tri Âm cũng tiện tay mở thiên nhãn cho Văn Quyết, dẫu thì cũng cho hai nhóc đang gì, chứ suốt ngày đối thoại với khí cứ như thần kinh .

Văn Quyết liếc Thẩm Mộ Dã đang chín con quỷ vây kín mít, sang Thẩm Ngọc Trúc đang say sưa đàm đạo với một con quỷ khác, gương mặt trở nên đờ đẫn.

Khoảng thời gian đầy một tháng đồng hành cùng vị bà cô nhỏ nhà họ Thẩm , những sự kiện kích thích mà trải qua khi còn nhiều hơn cả nửa đời cộng .

Càng tiến sâu bên trong dãy Tần Lĩnh, cây cối càng thêm rậm rạp, địa thế càng lúc càng hiểm trở.

Cả nhóm hề vội vã cắm mặt đường, mà thong thả tiến trong với tâm thế như đang du ngoạn.

Mới học chừng ba bốn ngày, Thẩm Mộ Dã cuồng hoa mắt.

Chín vị giáo viên, mỗi ngày học đủ năm tiếng đồng hồ. Dù thì các thầy cũng tự thương lượng lịch dạy với .

Nếu nhờ vẫn còn thời gian nghỉ ngơi tu luyện, thực sự khăn gói bỏ về cho rảnh nợ.

Tình yêu thương nặng nề ... thật sự gánh nổi QAQ.

Loading...