Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 103: Linh thú trong hồ
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:20
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bà cô nhỏ, hình như ngày mai là sinh nhật đúng ?"
Bên bờ một hồ nước sâu thẳm giữa dãy Tần Lĩnh, bốn đang ung dung câu cá.
Mặt hồ đóng một lớp băng mỏng. Cả bốn đều mặc áo phao lông vũ, chễm chệ mấy chiếc ghế đẩu nhỏ với dáng vẻ nhàn nhã hệt như những ông cụ non.
Tính , bọn họ tiến dãy Tần Lĩnh một tháng.
Thẩm Mộ Dã vẫn về. Thứ nhất là do tự bản về. Dù ở đây ngày nào cũng ép học hành mà lười biếng phút nào, nhưng đổi , đồ chơi và sự kiện kích thích cũng nhiều vô kể.
Ngay tối qua thôi, lúc đang ngủ họ còn rõ mồn một tiếng hổ gầm.
Nếu đổi là , chắc chắn họ hết sức cảnh giác để đảm bảo an .
bây giờ, con hổ đó e rằng còn chẳng chịu nổi một đòn của bà cô nhỏ nhà .
Thật cũng thử xem sức tới , bây giờ dư sức vật c.h.ế.t một con hổ cũng nên.
Tất nhiên, đ.á.n.h c.h.ế.t thì dám, cùng lắm là so chiêu với hổ vài hiệp thôi.
"Hình như là nhỉ?"
Bản Thẩm Tri Âm cũng chẳng chắc chắn lắm. Sinh nhật gì đó, ở kiếp vì tuổi thọ quá cao nên cô từ lâu chẳng còn nhớ đến những thứ nữa.
Kiếp cô bé mới ba tuổi, và hồi lên ba, lão đạo sĩ từng xuống làng mua một con gà về hầm súp cho cô bé uống, hương vị đó thì ôi thôi... chán chẳng buồn nhắc tới.
Đồ ngon tay lão đạo sĩ đúng là phí của giời. Một con gà ngon lành thế mà lão hầm cho tanh đắng.
Vào sinh nhật ba tuổi đó, cô bé đen mặt nín thở nốc cạn một bát súp gà to tướng.
Thẩm Mộ Dã hỏi: "Anh Văn Quyết bánh kem ? Với nguyên liệu hiện tại ở đây liệu nướng một cái ?"
Một giáo viên quỷ chợt thò mặt : " ! Tuy bây giờ tự tay nhưng thể chỉ đạo."
Bọn họ ở nhân gian suốt một tháng nay, cuộc sống đúng là sung sướng tựa tiên. Những lúc lớp, Thẩm Tri Âm cũng chẳng quản thúc nên họ tha hồ lượn lờ dạo chơi khắp nơi.
Bị nhốt địa phủ bao nhiêu năm trời, giờ đây thấy một chiếc lá rụng họ cũng ngửi mùi thơm ngát.
Thế nên, bọn họ đương nhiên cực lực nịnh bợ Thẩm Tri Âm, cốt để tranh thủ kéo dài thời gian ở dương gian lâu hơn chút nữa.
Hơn nữa, bây giờ họ cũng quanh Thẩm Tri Âm còn một bầy quỷ khác theo hầu. Đám quỷ dường như chẳng hề đầu thai, và đây đa đều là oán quỷ.
Tuy xuống địa phủ, nhưng nhờ bùa chú của Thẩm Tri Âm ban cho, ban ngày ban mặt chúng vẫn thể bay lượn tứ tung, còn thưởng thức hương hỏa nhang đèn thơm ngào ngạt, thi thoảng còn thưởng vài nén vàng mã do chính tay Thẩm Tri Âm gấp.
Cuộc sống của đám quỷ đó xem còn tư nhuận hơn cả bọn họ.
Chắc bọn họ chỉ hơn đám quỷ đó ở cái vé chờ đầu t.h.a.i thôi.
Có điều bầy quỷ cũng chả thèm khát, đơn giản là chúng chẳng buồn đầu thai.
Quỷ trẻ tuổi bây giờ , lượng lười đầu t.h.a.i đúng là ngày một nhiều.
Đối với sinh nhật của Thẩm Tri Âm, chính chủ thì thờ ơ chẳng thèm để tâm, nhưng những khác hừng hực khí thế xúm bàn bạc xem nên tổ chức thế nào.
Làm bánh kem.
Đến khi thấy mấy tấm ảnh bánh sinh nhật, Thẩm Tri Âm ngay lập tức thu hút.
"Nguyên liệu bánh đủ ? Không đủ thì sai đám quỷ kiếm thêm."
"Trái cây ban công nhà họ Thẩm vẫn còn đấy, để về hái một ít."
"Ta cái bánh kem vị dâu tây thật to cơ."
"Dâu tây với việt quất thì ban công nhà trồng đủ cả."
Cô bé một tay cầm khư khư cần câu, vui vẻ hớn hở gia nhập cuộc thảo luận, gì còn cái dáng vẻ thờ ơ bất cần lúc nãy nữa.
Giữa lúc cả đám đang hăng say lựa chọn mẫu bánh, một lực kéo khổng lồ bất ngờ truyền đến từ phía cần câu, giật phăng cả cơ thể nhỏ bé của Thẩm Tri Âm văng xa mấy bước chân.
Mọi : "???"
Chuyện gì thế ?
"Bà cô nhỏ, ..."
Thẩm Mộ Dã còn kịp dứt lời, thấy vị bà cô nhỏ của hai tay ôm chặt cần câu, gót chân ghì sát đất phanh mà vẫn lôi xềnh xệch chừng nửa mét.
Cần câu cong vút đến mức biến dạng, tình hình e là chẳng chịu nổi sức kéo bao lâu nữa sẽ gãy gập mất.
Mọi : "!!!"
Bọn họ thừa sức mạnh của Thẩm Tri Âm kinh khủng cỡ nào. Thứ thể kéo lê cô bé thì nước rốt cuộc là con quái vật to lớn đến nhường nào chứ!
Đây là hồ nước ngọt mà ? Bọn họ đang câu cá voi giữa biển khơi cơ chứ!
Cả đám toan nhào tới giúp, nhưng Thẩm Tri Âm lớn tiếng ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-103-linh-thu-trong-ho.html.]
"Khoan, đừng động đậy!"
Ánh mắt cô bé chằm chằm ghim chặt xuống mặt hồ. Mọi cũng nương theo ánh mắt , đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Cái bóng đen nước đó mà còn lớn hơn cả một con thuyền cỡ trung.
Dẫu cái hồ rộng, nhưng cũng chẳng đến mức thể nuôi một sinh vật thủy sinh vĩ đại thế chứ!
Bóng đen hiện to dài, do vẫn còn lặn sâu nước nên ai rõ rốt cuộc nó là sinh vật gì.
"Bà cô nhỏ, còn ôm khư khư cái cần câu gì nữa, vứt mau !"
Thẩm Tri Âm: Còn lâu mới vứt!
Có điều, chiếc cần câu đang nguy cơ gãy vụn vì chịu nổi sức kéo bạo liệt, Thẩm Tri Âm dứt khoát cởi phăng áo khoác, phóng ùm xuống nước.
"Ta xem thử thế nào, đừng theo!"
Thẩm Tri Âm lờ mờ đoán thứ đó chắc chắn là một linh thú. Ở nơi thể nuôi dưỡng một linh thú khổng lồ thế , khẳng định ẩn giấu một bí cảnh nhỏ ngập tràn linh khí!
Đây chẳng là nơi cô bé vẫn cất công tìm kiếm ?
Đang rầu rĩ vì chẳng tìm , ai dè kẻ tự vác xác đến dẫn đường.
Thẩm Tri Âm nhảy xuống hồ, túm chặt cần câu, để mặc con quái vật lôi tuột vùng nước sâu.
Văng vẳng bên tai vẫn thấy tiếng mấy bờ gọi với theo .
đó cô phát cho mỗi vài tấm bùa hộ , chắc cũng chẳng vấn đề gì to tát .
Trong khi đó, ba bờ trơ mắt cái bóng đen lặn mất tăm, lòng nóng như lửa đốt. Thẩm Mộ Dã cuống cuồng định cởi áo nhảy xuống theo.
May mà Văn Quyết vẫn còn giữ chút lý trí, kịp thời kéo giật .
"Buông !"
Thẩm Ngọc Trúc gắt: "Tiểu ngũ, em bình tĩnh cho ! Em nhảy xuống đó chỉ chuốc thêm phiền phức cho bà cô nhỏ thôi!"
Thẩm Mộ Dã miễn cưỡng nuốt cục tức, cố tỏ trấn tĩnh: "Bà cô nhỏ bơi ?"
Thẩm Ngọc Trúc đáp: "Đừng thấy bà cô nhỏ tuổi còn nhỏ, cách việc của chững chạc hơn em nhiều. Hơn nữa, từng tận mắt chứng kiến c.h.é.m c.h.ế.t một con rắn khổng lồ, thứ đồ nước chắc chắn là đối thủ của ."
Nói thì , nhưng những lời để an ủi Thẩm Mộ Dã, cũng là để tự trấn an chính .
Nghe , Thẩm Mộ Dã cũng sực nhớ đống xác rắn khổng lồ chất cao như núi trong nhà lúc .
"Vậy chúng cứ đợi ở đây ."
Chẳng cứu , mà chủ yếu là nhận bản xuống cũng chỉ vướng chân vướng tay mà thôi.
Lúc , khát khao trở nên cường đại trong lòng Thẩm Mộ Dã bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nếu , chẳng lẽ mỗi gặp sự cố, chỉ bất lực bà cô nhỏ lao phía bảo vệ ?
Trong khi đó, tình cảnh của Thẩm Tri Âm kỳ thực chẳng thoải mái như họ tưởng tượng.
Dù cô bé sợ hãi và bơi rành rọt, nhưng ngặt nỗi cô mang theo kĩ năng hô hấp nước.
Mà trong tay cũng chẳng loại bùa chú nào hỗ trợ việc đó cả.
Thẩm Tri Âm đành nương theo những lúc con quái vật bơi ngoi lên gần mặt nước để trồi đầu lên hút một dưỡng khí.
Sau đó, cô nín thở lặn xuống tiếp. Lần , đôi chân ngắn ngủn của cô bé quẫy đạp liên hồi, cách với con linh thú ngày một thu hẹp.
Tới lúc , cô bé rốt cuộc cũng rõ hình thù của thứ đó.
Hóa là một con rùa khổng lồ.
Đây là loại rùa nước ngọt với bốn chân vô cùng thô to. Chiếc mai của nó dày nặng hệt như một ngọn núi nhỏ. Tốc độ bơi thật khá chậm, điều vì vóc dáng quá lớn nên nó chỉ cần tùy ý huơ chân một cái là lao một quãng xa.
Thẩm Tri Âm bám chặt lấy mai rùa, lạch cạch gian nan trèo lên .
Dường như con linh thú hề đến sự tồn tại của cô bé, hoặc vốn dĩ nó chẳng thèm bận tâm, cứ lững thững thong dong bơi tiếp.
Không , sắp hết nữa .
Thẩm Tri Âm lập tức ngoi lên mặt nước.
Vừa nhô đầu lên, cô bé liền tham lam hít một thật sâu.
Lần , cô lặn xuống bơi theo con linh quy nữa.
Thay đó, cô bé lôi một chiếc bình nhỏ đựng Tự Linh Đan mở nắp.
Ban nãy, phần mồi câu dính lưỡi câu nó c.ắ.n mất cô bí mật nhét thêm một viên Tự Linh Đan .
Nghĩ thì, con linh quy chắc chắn là ngửi thấy mùi vị đặc biệt đó nên mới mò tới.