Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 105: Quà tặng của linh quy

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:22
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có điều, linh khí ở dãy Tần Lĩnh càng sâu trong càng dày đặc.

Chẳng bộ ngọn núi rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu linh thú nữa.

Ba đang lưng linh quy, ngoài Thẩm Tri Âm thì hai còn đều tò mò ngó con rùa khổng lồ chớp mắt, hết sang trái ngó sang .

Văn Quyết dẫu cũng lớn tuổi, kiến thức rộng rãi nên hành xử trầm hơn đôi chút, chứ Thẩm Mộ Dã thì chỉ hận thể trèo ngay lên cái mai rùa khổng lồ .

"Bà cô nhỏ, hỏi giúp xem nếu cháu trèo lên đó thì nó tức giận ?"

đối diện với một con rùa to lớn nhường , trong lòng vẫn mang chút kính sợ, dám tự tiện trèo lên vì sợ nó hất văng xuống hồ.

Thẩm Tri Âm cất cao giọng thương lượng với linh quy vài câu. Linh quy tỏ vẻ chẳng bận tâm, chỉ chậm rãi gật đầu.

Với nó thì cái mai rùa cũng thế cả thôi.

Vừa đồng ý, Thẩm Mộ Dã lập tức phấn khích phóng tót lên .

Văn Quyết mà cũng nóng lòng, liền nhanh nhẹn trèo theo.

Thân thủ hai đều , chẳng mấy chốc leo đến đỉnh mai rùa.

Đến khi chiếc mai khổng lồ , họ mới thực sự cảm nhận trọn vẹn sự to lớn của con linh thú , trong lòng thêm một chấn động.

"Sướng quá mất!"

Phải chụp ảnh, nhất định chụp ảnh! Gặp chuyện hiếm khó tìm thế chụp thì phí cả đời.

mà... c.h.ế.t tiệt, điện thoại của vẫn trong túi áo để bờ mất .

May mà bây giờ họ đang bơi bờ, lát nữa chụp bù cũng .

Lúc bờ hồ, Thẩm Ngọc Trúc đang đầy lo lắng, cổ cứ vươn dài ngóng về phía mặt nước.

"Sao mãi mà thấy về thế ."

Anh sắp lo đến phát .

kịp rơi giọt nước mắt nào, thấy một sinh vật khổng lồ lù lù tiến về phía .

Thẩm Ngọc Trúc giật nấc lên một tiếng, hai mắt trừng lớn, đống quần áo đang ôm trong tay cũng rơi lả tả xuống đất.

Anh vốn tưởng con rắn canh mộ là sinh vật khổng lồ nhất , ngờ hôm nay còn tận mắt chứng kiến một thứ to lớn hơn gấp bội!

khác với sự tàn bạo, hung hãn của con rắn , con linh quy toát lên vẻ trầm và hiền hòa.

Ngay đó, thấy giọng của Thẩm Mộ Dã vang lên.

"Tam ca, Anh ba ơi, bọn em về đây hahahaha..."

"Mau lấy điện thoại chụp ảnh , nhớ canh góc nào chụp cho bổn thiếu gia ngầu nhất nhé!"

Lần theo tiếng gọi, Thẩm Ngọc Trúc mới thấy Thẩm Mộ Dã và Văn Quyết đang vắt vẻo đỉnh mai rùa.

Anh kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Dưới sự thúc giục của Thẩm Mộ Dã, vội vàng rút điện thoại bấm chụp liên tục.

Giữa mặt hồ bao la, con linh quy khổng lồ trông hệt như một chiếc thuyền lớn. Một sinh vật như thế tồn tại đời quả thực là chuyện khó tin.

Đến cả mấy giáo viên quỷ cũng lộ rõ vẻ chấn động.

"Trời đất ơi, con rùa ăn cái gì mà lớn nhường ?"

Mấy vị giáo viên tỏ vô cùng tò mò về con linh quy, cứ bay lượn lờ vòng quanh nó, ánh mắt là rực lửa đam mê.

Đáng tiếc là bọn họ đều c.h.ế.t cả , nếu chắc chắn sẽ đè nó nghiên cứu một phen.

Linh quy bơi đến sát bờ, ba Thẩm Tri Âm lượt nhảy xuống từ mai rùa.

"Anh ba dọa sợ ? bà cô nhỏ của chúng thực sự quá đỉnh luôn!"

Được Thẩm Mộ Dã vuốt m.ô.n.g ngựa tâng bốc hết lời, Thẩm Tri Âm tự hào ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ.

Sau đó, cô bé lấy một viên Tự Linh Đan cho linh quy ăn.

Bản tính linh quy vốn chậm chạp, ăn xong viên đan d.ư.ợ.c liền tự tìm một chỗ trống để phơi nắng.

Mặc dù ánh nắng mùa đông chẳng ấm áp là bao, nhưng nó cũng hề ghét bỏ.

Thẩm Tri Âm với tay chân ngắn ngủn, khoác chiếc áo phao lông vũ bé xíu, bắt đầu chỉ huy ba đàn ông to xác xoay mòng mòng.

Người thì chuẩn nấu cơm, thì thu dọn đồ đạc.

Nhân lúc bà cô nhỏ để ý, Thẩm Mộ Dã cầm một miếng thịt rắn sấy khô to bự, hớn hở chạy đến mặt linh quy.

"Quy đại lão ơi, ngài ăn chút thịt khô ?"

Phải tranh thủ tạo quan hệ mới .

Linh quy hé mắt một cái, cuối cùng ánh mắt dừng ở miếng thịt khô tay .

Nhận đây loại thịt bình thường, nó liền chẳng hề khách sáo mà há miệng nhận lấy.

Thế là Thẩm Mộ Dã cứ mà đút cho nó liền tù tì ba miếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-105-qua-tang-cua-linh-quy.html.]

Hậu quả là phần thịt khô khẩu phần trong ngày của tiêu sạch sành sanh.

Thịt rắn khô ở nhà tuy còn nhiều, nhưng ăn mãi cũng hết, thế nên khẩu phần ăn vặt mỗi ngày của đều quy định lượng rõ ràng.

"Hết sạch ."

Linh quy ăn xong liền ngáp một cái, nó cũng chẳng tham lam đòi hỏi thêm.

Nó chỉ khẽ rùng một cái, từ mai rùa liền rụng một vật.

Đó là một mảnh vảy hình thoi, màu xám xịt, to cỡ một quả bóng rổ.

Thẩm Mộ Dã ngớ : "Cái gì thế ?"

Linh quy hình to lớn, lực phòng thủ cực mạnh, nhưng cũng nhược điểm.

Đó là khi lên bờ, hành động của nó vô cùng vụng về.

khều khều mấy cái mới đẩy mảnh vảy đến mặt Thẩm Mộ Dã.

Thẩm Mộ Dã ngẩn vài giây, một niềm vui sướng khổng lồ bất chợt ập đến.

"Cho ? Đây là ngài tặng cho đúng Quy đại lão!"

Linh quy hờ hững gật đầu, chậm chạp rụt cổ trong mai, dáng vẻ như " việc gì thì đừng phiền nữa".

Thẩm Mộ Dã cũng chẳng bận tâm, nâng niu ôm khư khư mảnh vảy rùa như ôm báu vật, hớn hở chạy tìm Thẩm Tri Âm.

"Bà cô nhỏ ơiii~~~"

Cái giọng gọi nũng nịu lả lướt đến là uốn éo.

"Bà cô nhỏ mau xem, đây là quà Quy đại lão tặng cho cháu ."

Cái dáng vẻ đắc ý khoe khoang , chỉ hận thể ôm mảnh vảy chạy quanh Văn Quyết và Thẩm Ngọc Trúc mấy vòng để chọc tức.

Thẩm Ngọc Trúc tò mò ghé sát xem.

"Cái gì thế ? Nhìn xám xịt xí quá."

Thẩm Mộ Dã đáp lời: "Nặng lắm đấy, em nhắm chừng mảnh cũng hơn 50kg."

Thẩm Tri Âm liếc mắt qua: "Đây là lớp vảy rụng xuống từ mai của linh quy, là loại vật liệu luyện khí phòng ngự thượng hạng đấy."

Cô bé ngậm kẹo mút phổ cập kiến thức cho ba : "Linh thú họ rùa nổi tiếng nhất chính là sức phòng ngự. Mấy loại s.ú.n.g ống tên lửa hiện đại của các b.ắ.n trúng nó cũng chẳng gãi ngứa ."

Thẩm Mộ Dã và Thẩm Ngọc Trúc lẽ hình dung sức mạnh đó, nhưng trong mắt Văn Quyết - một từng trải qua quân ngũ - lóe lên tia sáng kinh ngạc.

"Mảnh vảy thể luyện chế thành Hộ tâm kính, hoặc đúc thành áo giáp để tăng cường phòng ngự."

Văn Quyết hỏi: "So với áo chống đạn thì thế nào?"

Thẩm Tri Âm từng thấy áo chống đạn nên cô bé .

Có điều...

Thẩm Tri Âm tiện tay ném một tấm Bùa Viêm Bạo.

Cùng với một tiếng nổ đinh tai nhức óc, giọng sữa của Thẩm Tri Âm bình thản vang lên: "Phòng ngự đòn tấn công cỡ thì dư sức."

Đồng t.ử của Văn Quyết đột ngột co rút.

Uy lực của tấm bùa thể sánh ngang với một quả lựu đạn!

Trước đây chỉ mới Thẩm Mộ Dã kể về Bùa Viêm Bạo chứ từng tận mắt chứng kiến.

Sở hữu thủ đoạn nhường , ngoài Thẩm Tri Âm , quốc gia liệu còn tồn tại nhân vật nào khủng bố như nữa ?

Văn Quyết mất một lúc lâu mới bình tĩnh : " mà mảnh vảy bét nhất cũng hơn một trăm cân."

Thẩm Tri Âm cất giọng mềm mại, từ tốn giải thích: "Mảnh vẫn còn nhiều tạp chất mà. Khi dùng lửa nung để loại bỏ tạp chất, trọng lượng sẽ giảm đáng kể, hơn nữa càng thêm bền chắc. Quá trình luyện chế còn thể khắc thêm bùa Khinh . Loại phù văn khắc trực tiếp lên pháp khí thế còn gọi là minh văn."

So với việc vẽ bùa bằng bút sa, dùng thần thức và linh khí để khắc minh văn lên pháp khí khó hơn nhiều.

Giải thích một tràng dài, cuối cùng Thẩm Tri Âm sang với Thẩm Mộ Dã:

"Cháu chắt thể học cách luyện khí đấy, hỏa linh căn của cháu sinh là để dành cho việc luyện khí mà."

Còn việc thiên phú thì cứ đợi bắt tay thử mới .

Thực cô bé cũng chẳng am hiểu sâu về mảng luyện khí cho lắm, ở nhà vẫn còn cả đống xương rắn với vảy rắn chất đống xử lý kìa.

Ánh mắt Thẩm Mộ Dã rực sáng ngọn lửa hưng phấn: "Vâng, đợi cháu cách khống chế linh khí là cháu sẽ học ngay!"

Cậu cưng nựng mảnh vảy rùa như bảo bối, nhưng rắc rối là chẳng chỗ nào để cất cả.

Thế là cuối cùng đành nhờ đến bà cô nhỏ giúp đỡ.

Thẩm Tri Âm tạm thời thu nó gian giúp .

Lúc , mùi cá nướng của Văn Quyết tỏa thơm phức, hấp dẫn đến mức con linh quy đang rụt cổ ngủ khì trong mai cũng mò dậy tìm đến.

Mỗi bước nó di chuyển mặt đất quả thực ngoa khi dùng từ "rung trời chuyển đất" để miêu tả.

Từ xa , bóng dáng nó thật sự hệt như một ngọn đồi đang từ từ lăn tới.

 

Loading...