Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 108: Đó là... đó là cái gì, rùa sao?!!!
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:26
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhanh lên, thuyền của chúng ở ngay phía ."
"Mẹ kiếp, bọn cẩu truy đuổi chúng lâu như , đợt hàng coi như xôi hỏng bỏng ."
"Giữ mạng quan trọng hơn, còn màng gì đến hàng hóa nữa!"
Sâu trong dãy Tần Lĩnh, một nhóm năm gã lăm lăm s.ú.n.g ống trong tay đang chạy trối c.h.ế.t vô cùng t.h.ả.m hại.
Chẳng mấy chốc, bọn chúng chạy đến bờ một hồ nước lớn, hì hục lôi chiếc thuyền nhỏ giấu sẵn từ , cả năm tên lượt phóng lên thuyền.
"Hahaha... May mà ông đây chuẩn từ ! Tao bảo mà, cái hồ mùa đông bao giờ đóng băng. Hồ rộng thế , chúng cứ chạy một mạch thẳng sang bờ bên là cắt đuôi bọn chúng ngay."
Khi chiếc thuyền nhỏ rời bến chừng ba trăm mét, một nhóm quân nhân mặc quân phục rằn ri cũng rượt đuổi tới nơi.
"Khỉ thật! Bọn chúng thế mà thuyền!"
"Lính b.ắ.n tỉa, chuẩn !"
Lúc , đám thuyền tự nhiên cũng phát hiện đội truy bắt.
"Mau mở khoang thuyền, lôi khiên chống bạo động trong đó chắn ngay."
"Đệt, mày chuẩn kỹ càng vãi."
"Chứ nữa hahaha... Đợi chuyến chúng sống sót thoát ngoài, nhất định tìm cách báo thù."
"Mẹ kiếp, em của tao c.h.ế.t t.h.ả.m nhiều như thế, còn mất một đống hàng lớn. Món nợ trả, Hổ gia tao còn lăn lộn trong giang hồ thế quái nào !"
Bên bờ hồ, tiếng s.ú.n.g nổ vang dội.
"Chỉ còn cách vòng qua bờ để đuổi theo thôi."
"Không , chạy vòng thì thể nào đuổi kịp. Cái hồ quá rộng, địa hình cực kỳ hiểm trở."
"Vậy đây? Khó khăn lắm mới tóm , chẳng lẽ giờ cứ trơ mắt chúng chạy mất ?"
Thật sự quá mức cam tâm!
Một lính trong đội đột nhiên cởi phăng áo khoác, dứt khoát sải bước về phía mặt hồ.
"Cậu định gì thế!"
"Bơi đuổi theo! tin đông thế mà tóm gọn năm tên cặn bã đó!"
"Cậu c.h.ế.t ! Đang giữa mùa đông giá rét, bơi theo kịp tốc độ thuyền ? Bọn chúng s.ú.n.g trong tay, giờ mà xuống nước khác nào tự nộp mạng."
Nhóm năm tên thuyền phá lên ngạo mạn. Dù cách dần nới rộng, nhưng những tiếng chói tai của chúng vẫn nương theo chiều gió vọng rõ mồn một.
Đội cảnh sát đặc nhiệm tức giận đến đỏ ngầu cả hai mắt.
"Thông báo cho các đơn vị khác, tăng cường nhân lực núi rà soát. Bất luận thế nào, chỉ cần bọn chúng thoát khỏi dãy Tần Lĩnh, chúng vẫn còn cơ hội tóm gọn ổ ."
Để tóm đường dây buôn ma túy , bọn họ đ.á.n.h đổi bằng sinh mạng của nhiều đồng đội và trinh sát vùng. Đám buôn ma túy cực kỳ xảo quyệt, một khi để chúng tẩu thoát, chẳng đến đời nào mới thể tìm tung tích.
Ngay khoảnh khắc các cảnh sát đang định chuyển hướng đuổi theo đường vòng, mặt hồ tĩnh lặng bỗng dưng rung chuyển dữ dội.
"Khoan ."
Đội trưởng giơ tay hiệu tạm dừng, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía giữa hồ.
Sau đó, tất cả kinh hãi phát hiện ngay tại hướng chạy trốn của đám tội phạm, một vùng nước xoáy khổng lồ bất thình lình xuất hiện.
Ngay lúc , đám buôn ma túy thuyền cũng bắt đầu hoảng loạn tột độ.
"Có chuyện quái gì thế !"
"Không , mau tăng tốc rời khỏi đây ngay."
"Đó... đó là cái gì ..."
Một tên buôn ma túy ngó xuống mặt nước thì lập tức dọa cho hồn xiêu phách lạc. Hắn run rẩy chỉ tay một bóng đen khổng lồ lòng hồ, giọng lạc vì sợ hãi.
Bóng đen càng lúc càng phình to, và dường như nó đang lao thẳng lên mặt nước.
"Nhanh lên, tăng tốc tối đa !"
Thái độ ngông cuồng, hống hách ban nãy của bọn chúng bay sạch sành sanh. Hiện tại, tên nào tên nấy mặt mũi tái mét, hai chân đ.á.n.h bò cạp run lẩy bẩy.
Tên đang cầm vô lăng lái thuyền thậm chí còn hoảng loạn đến mức hai tay run bần bật.
Các cảnh sát bờ tuy cách khá xa, nhưng vẫn thể rõ bóng đen mang cảm giác áp bách khổng lồ lòng hồ.
Họ trừng lớn đôi mắt dám tin: "Kia là thứ gì ?"
Chẳng ai câu trả lời.
"Ào ào ào..."
So với con linh quy khổng lồ, chiếc thuyền cỏn con của đám tội phạm chẳng khác nào một hạt cát. Ngay khi linh quy trồi lên khỏi mặt nước, đợt sóng khổng lồ mà nó tạo ngay lập tức hất tung chiếc thuyền úp sấp xuống.
Đội cảnh sát bờ cũng kịp thấy sinh vật trồi lên, nhưng nó thực sự quá đồ sộ, cứ như một hòn đảo nhỏ bất ngờ mọc lên từ đáy hồ .
"Quay phim bộ, lập tức truyền hình ảnh về trụ sở ngay."
"Tất cả tản tìm chỗ ẩn nấp cảnh giới!"
Đội cảnh sát nhanh chóng tản tìm chỗ nấp, âm thầm theo dõi sát sự xuất hiện của sinh vật bí ẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-108-do-la-do-la-cai-gi-rua-sao.html.]
Viên kỹ thuật viên trong đội lập tức điều khiển một chiếc flycam bay . Chỉ khi tiếp cận ở cự ly gần, họ mới thể thu thập thêm dữ liệu về con quái vật .
Vì linh quy chỉ để lộ phần mai khổng lồ mặt nước, bộ cơ thể vẫn chìm bên nên họ thấy, cũng chẳng ai nhận khối khổng lồ là một con rùa.
Nhóm Thẩm Tri Âm lúc trồi lên từ nước, ai nấy đều hối hả hớp lấy hớp để từng ngụm khí trong lành.
Nhờ tu vi của Thẩm Tri Âm thăng cấp, lượng oxy chuyển hóa từ linh khí dồi dào hơn nên sức chịu đựng nước của họ cũng cải thiện đáng kể. Lần lặn ai còn rơi tình cảnh suýt c.h.ế.t ngộp như .
"Bà cô nhỏ, hình như lúc nãy nước chúng thấy bóng thì ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Ta rõ lắm, lặn xuống xem thử ?"
Nói gì thì đó vẫn là mạng . Văn Quyết và Thẩm Mộ Dã quyết định lặn xuống tìm thử xem .
Tất nhiên, cũng những kẻ chẳng cần họ tốn công tìm mà tự ngoi lên mặt nước.
Hai trong đám buôn ma túy điên cuồng quẫy đạp bơi lội, gào thét "Quái vật!" t.h.ả.m thiết.
Ba tên còn thì đen đủi hơn, thuyền va trúng nên ngất xỉu.
Thẩm Mộ Dã và Văn Quyết hì hục vớt ba tên ngất xỉu lên ném phịch xuống mai rùa.
Thẩm Tri Âm cũng trèo lên tới nơi, chợt thấy tiếng vo ve rè rè liền ngẩng đầu lên.
"Cái cục là gì thế?"
Mọi nương theo ngón tay cô bé lên trời.
Văn Quyết chau mày: "Hình như là... flycam quân dụng?"
Cùng lúc đó, các cảnh sát phòng chống ma túy bờ cũng kinh hạc đến rớt cằm.
"Sao đó ?!"
Bọn họ chằm chằm màn hình điều khiển flycam một lúc lâu, để chắc chắn rằng đó thực sự là vài bóng bằng xương bằng thịt.
"Dùng loa phát thanh gọi họ ." Đội trưởng quyết đoán lệnh.
"Rõ!"
Thẩm Tri Âm rút thanh kiếm gỗ nhỏ định chọc cho cái cục bay bay một phát thì đột nhiên âm thanh phát từ nó.
"Chào các vị."
Thẩm Tri Âm giật thót , tay run lên suýt thì vứt luôn cả thanh kiếm gỗ.
Cô bé đúng là từng thấy cái thứ đồ chơi bao giờ!
Lúc Văn Quyết chắc chắn đây là flycam của quân đội. Theo bản năng của một quân nhân, lập tức nghiêm, đưa tay giơ chào theo điều lệnh.
Nhìn thấy động tác chuyên nghiệp đó, đội cảnh sát bờ mừng rỡ khôn xiết.
"Xin chào đồng chí, chúng là cảnh sát phòng chống ma túy thuộc lực lượng XX, hiện đang tiến hành truy bắt năm tên tội phạm bỏ trốn. Xin hỏi các vị là?"
Thẩm Mộ Dã bồi thêm một cước tên đang ngất: "Vãi đạn, hóa mấy tên là bọn buôn ma túy ?"
Thẩm Ngọc Trúc chỉ tay xa: "Bên vẫn còn hai tên đang cố bơi trốn kìa."
"Bà cô nhỏ, mau mau đuổi theo..."
Thẩm Tri Âm luôn chiều chuộng hai cháu chắt. Cô bé oai vệ cao, giơ thanh kiếm gỗ chĩa thẳng về hướng hai tên tội phạm đang lóp ngóp bơi.
"Linh quy đầu, đuổi theo chúng cho ~"
Một cô nhóc bé xíu nhưng khí thế bừng bừng hệt như tướng quân trận.
Văn Quyết xem ba bà cháu đang hưng phấn tột độ mà khóe miệng giật giật liên hồi.
" là một quân nhân xuất ngũ. Bọn đến đây, ừm... để du lịch."
Toàn thể đội cảnh sát chống ma túy: "..."
Du lịch???
sốc hơn cả là... nương theo giọng trong trẻo ngây thơ đó, cái khối khổng lồ to như ngọn núi mà thực sự ngoặt đầu, lao vút về phía hai tên tội phạm.
Đến lúc , họ mới rõ bộ phần đầu trồi lên của con linh quy, tất cả đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
"Đó là... đó là cái gì, RÙA SAO?!!!"
Văn Quyết chép miệng: Cái tình huống ... cũng chẳng giải thích thế nào cho ngầu nữa.
Có điều Thẩm Tri Âm đang mải mê dẫn theo hai đứa cháu chắt chơi trò truy bắt tội phạm, chẳng mảy may bận tâm đến mớ phiền não .
Rất nhanh, họ đuổi kịp hai tên tội phạm đang chạy trốn.
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác tự tay bắt tội phạm, mà còn là trùm ma túy, cả Thẩm Mộ Dã và Thẩm Ngọc Trúc đều kích động đến run .
Thẩm Mộ Dã vung thanh kiếm gỗ đào lên, phang thẳng một nhát một tên trong đó.
"Trúng trúng , nhưng giờ vớt nó lên kiểu gì?"
Thẩm Ngọc Trúc cũng ngứa ngáy nóng lòng thử: "Tên còn để đó cho ."
Thẩm Mộ Dã lườm : "Không em coi thường , nhưng Anh ba , đấy?"
Thẩm Ngọc Trúc hừ mũi: Dám khinh thường ai hả? Dù gì đây cũng là từng trải qua bao sóng gió nhé!