Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 111: Các nhóc... muốn làm đàn em của ta sao?
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:29
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Kiều Kiều quát: "Tao là nhà họ Thẩm đấy! Dám nể mặt tao , tụi bay mau cướp cái vòng tay đó đây, dạy cho nó một bài học!"
Thẩm Tri Âm lẩm bẩm: Thiên Đạo chứng nhé, là do lũ ranh tay đấy.
Vài phút , từ khu vực trẻ em truyền đến những tiếng la vang trời.
Vài cô bảo mẫu hốt hoảng chạy tới, chỉ thấy một bé gái trông chừng ba bốn tuổi đang đè lên một thằng nhóc sắp lên mười để tẩn cho một trận. Xung quanh là la liệt những đứa trẻ khác đang sõng soài lăn lộn gào , cảnh tượng trong phút chốc cực kỳ hỗn loạn.
Ngay cả chắt gái cưng của cụ Thẩm cũng đang bệt đất, chiếc váy công chúa xộc xệch, lóc t.h.ả.m thiết.
"Mau, mau kéo con bé đó xuống."
Vài lớn xông định bắt Thẩm Tri Âm, nhưng chẳng những bắt mà còn cô bé như chong chóng.
Lúc bữa tiệc diễn quá nửa, báo tin, các phụ hớt hải chạy đến, xót xa ôm lấy con cái .
"Có chuyện gì ? Sao tự nhiên đ.á.n.h thế ?"
"Ôi trời ơi, con trai rụng cả răng ."
"Hu hu hu... quần áo của con, ơi váy của con rách hết ."
Nhìn thấy xuất hiện, Thẩm Kiều Kiều liền gào to hơn. Con bé cực kỳ thích bộ váy cơ mà.
Mẹ của Thẩm Kiều Kiều xót con đến nát ruột nát gan.
"Đứa nào đánh?"
Tất cả bọn trẻ đồng loạt chỉ tay về phía Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm đó, ánh mắt ngây thơ vô tội, như đ.á.n.h tưng bừng lúc nãy là .
"Con cái nhà ai đây?"
"Con nhà ai mà mất dạy thế , là con gái học cái gì học học thói đ.á.n.h !"
Một vài phụ tính tình nóng nảy, quen nuông chiều con cái liền mở miệng c.h.ử.i mắng xối xả.
Dù đang vui vẻ chè chén với bạn bè, Thẩm Mộ Dã vẫn luôn để mắt đến tình hình khu vui chơi.
Nghe tiếng ồn ào đ.á.n.h , vội vàng chạy tới ngay, hơn nữa trực giác còn mách bảo chuyện kiểu gì cũng liên quan đến bà cô nhỏ của .
Quả nhiên, tới nơi thấy bao nhiêu đang chĩa mũi dùi mắng mỏ bà cô nhỏ, ngọn lửa tức giận trong lập tức bùng lên.
"Nói ai vô học cơ? Các học thức mà hỏi han rõ ràng mắng c.h.ử.i một đứa trẻ , miệng ăn phân ? Bao nhiêu đứa trẻ con túm tụm mà đ.á.n.h một bé gái bốn tuổi, thế mà còn mặt mũi đây sủa nhặng lên. Đổi là thì hổ chui xuống đất , đúng là mở mang tầm mắt."
Thẩm Mộ Dã bế bổng Thẩm Tri Âm lên, một cân mười mấy cái miệng, mắng cho đám phụ tức nghẹn họng thốt nên lời.
Đương nhiên, lý do quan trọng nhất là họ nhận phận của Thẩm Mộ Dã.
Thẩm Tri Âm vui vẻ đưa tay xoa xoa đầu chắt trai nhỏ.
Thật uổng công cô cưng chiều chắt trai, lúc cô ức hiếp, chắt trai cũng chẳng màng đúng sai mà ngay về phe cô để bênh vực.
Thẩm Mộ Dã dường như hiểu đang khen ngợi, tinh thần chiến đấu càng lên cao, mắng càng thêm hăng say.
"Bà cô nhỏ nhà mới bốn tuổi, yếu đuối ngoan ngoãn thế thể đ.á.n.h bao nhiêu như ? Chắc chắn là do bọn chúng tự lục đục nội bộ. Hơn nữa, cho dù là bà cô nhỏ của đ.á.n.h thật thì mười mươi thuộc về đám , bà cô nhỏ nhà tuyệt đối bao giờ sai!"
Mọi : "..."
Thẩm Tri Âm: "..."
Nhắm mắt bênh vực mù quáng đến độ thì cũng lố.
đương nhiên Thẩm Tri Âm thể phá đám cháu , bèn gật đầu vô cùng lý trực khí tráng.
" , là ở tụi nó!"
Chẳng qua là cô bé bây giờ hình quá nhỏ bé, giọng đủ lớn, nhiều một chút là thở hồng hộc. Nếu thì cô bé tự cãi từ lâu .
Một lớn một nhỏ đồng loạt hếch cằm với cùng một góc độ, dùng nửa con mắt liếc đám đông xung quanh.
Đám lớn và trẻ con xung quanh: "..." Rốt cuộc là ai mới đang giở thói ngang ngược vô lý ở đây?
"Bà cô nhỏ, mau kể cho bọn họ xem rốt cuộc chuyện là như thế nào!"
Trong khoảnh khắc , khí thế của Thẩm Mộ Dã tỏa mạnh mẽ như cao hai mét tám.
Thẩm Tri Âm bế tay, hai tay chống nạnh, giọng non nớt cũng vô thức cất cao lên.
"Nhỏ dẫn theo một đám loi choi đến cướp 'vòng tay' của , cho thì định lao đánh. Đứa nào đứa nấy đều lớn tuổi hơn mà còn ỷ đông h.i.ế.p yếu, đ.á.n.h liền lăn lóc, đúng là mất mặt!"
Nói xong, cô bé còn quăng một ánh mắt đầy khinh bỉ lướt qua đám nhóc .
Lũ trẻ đ.á.n.h uất ức òa nức nở hơn.
Vài phụ hiểu chuyện bèn vỗ mấy cái m.ô.n.g con .
"Khóc cái gì mà ? Người đúng đấy, con lớn nhường mà đ.á.n.h một cô bé thì còn mặt mũi nào mà lóc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-111-cac-nhoc-muon-lam-dan-em-cua-ta-sao.html.]
Thẩm Mộ Dã lườm họ một cái: "Các cảm tạ bà cô nhỏ nhà vì nương tay đấy, nếu thì giờ cũng chẳng ."
Cái trò thêm dầu lửa , là rành nhất.
"Thẩm Mộ Dã, cháu ăn với lớn cái kiểu gì hả?"
Sắc mặt của Thẩm Kiều Kiều trở nên cực kỳ khó coi, bà ngờ Thẩm Mộ Dã bênh vực một đứa con gái từ chui mà c.h.ử.i bới bọn họ.
Thằng oắt con ăn cây táo rào cây sung, rõ ràng nếu so với Thẩm Tri Âm - cái đứa họ hàng b.ắ.n đại bác tới - thì gia đình bà với gia đình Thẩm Khoan mới là thiết nhất cơ mà.
Thẩm Mộ Dã nhếch mép liếc sang: "Thím nhỉ, chuyện với bà cô nhỏ của t.ử tế đàng hoàng. Người lớn thì cũng dáng lớn chứ, cả đám các cậy lớn ức h.i.ế.p một đứa trẻ thì ho lắm ? Chuyện để ai cũng thấy vô lý hết. Thẩm Kiều Kiều nhà thím bộ từng thấy vòng tay bao giờ mà còn kéo theo một đám đến cướp đồ của bà cô nhỏ nhà thế."
Mà khoan, bà cô nhỏ của đeo vòng tay ?
"Bà cô nhỏ, hồi nãy nhỏ đó cướp cái gì cơ?"
Thẩm Tri Âm vươn cánh tay nhỏ bé lên lắc lắc, chiếc vòng tay hình con rắn tuyệt lấp lánh chói mắt ánh đèn.
Thẩm Mộ Dã: "... Không chứ thím, Thẩm Kiều Kiều nhà thím cũng to gan thật đấy, cái thứ mà cũng dám cướp ?"
Mẹ của Thẩm Kiều Kiều tức đến hộc máu, cái món đồ rách nát gì đó nhà bà thèm mà lấy!
Thẩm Kiều Kiều tuy tuổi còn nhỏ, nhưng ở độ tuổi sĩ diện cao.
Bị họ kháy như , con bé tủi hổ, òa lên .
"Khụ... cũng chỉ là trẻ con đ.á.n.h thôi mà, việc gì to tát ."
" thế đúng thế, trẻ con chơi với khó tránh khỏi va chạm, bỏ qua ."
Thực trong lòng các phụ cũng chút oán trách, nhưng đối tượng là Thẩm Tri Âm mà là Thẩm Kiều Kiều.
Việc Thẩm Kiều Kiều xúi giục đám bạn bè bắt nạt khác để cướp đồ cũng chẳng đầu.
Lần bao nhiêu đứa trẻ hùa đ.á.n.h một bé gái mới bốn tuổi, chuyện mà truyền ngoài thì đúng là còn chỗ nào giấu mặt.
Sự việc cuối cùng cứ thế cho qua. Còn về phần thằng nhóc Thẩm Tri Âm đ.á.n.h rụng răng, thật là chiếc răng đó vốn dĩ lung lay từ , chỉ là chút m.á.u dính miệng khiến cảnh tượng trông vẻ dọa mà thôi.
Lúc , bố của Thẩm Kiều Kiều mới tất tả chạy tới.
"Em cái gì ở đây , bố đang tìm em kìa."
Mẹ của Thẩm Kiều Kiều miễn cưỡng đáp một tiếng .
Bà giao con gái cho chồng: "Anh đưa Kiều Kiều bộ quần áo khác , nhớ trông chừng cẩn thận đừng để con bé bắt nạt nữa đấy."
Hiện tại bà chỉ mỗi mụn con gái bảo bối , đương nhiên là cưng chiều hết mực.
Lúc trong lòng bà vẫn vô cùng khó chịu, càng thêm bất mãn với thái độ của Thẩm Mộ Dã.
Sau khi Thẩm Kiều Kiều đưa , phụ của những đứa trẻ khác dẫn con rời khỏi khu vui chơi.
Họ chỉ dặn dò bọn trẻ đ.á.n.h nữa.
Thẩm Mộ Dã dụ dỗ: "Bà cô nhỏ, là cháu chơi cùng nhé."
Chẳng qua là lát nữa định cùng đám bạn uống chút rượu, sợ nhỡ để mắt tới, bà cô nhỏ nhà ôm bình rượu nốc tì tì thì toi.
Thẩm Tri Âm xua xua tay nhỏ: "Không cần , chỗ đồ ăn vặt cháu còn ăn xong mà."
Ở đây chỉ nhiều đồ ăn vặt, mà còn vô loại nước trái cây ngon.
Vô cùng hợp khẩu vị của cô bé.
Chút chuyện đ.á.n.h còn lâu mới ảnh hưởng đến sự thèm ăn của cô bé.
Khóe miệng Thẩm Mộ Dã giật giật: "Vậy cũng , nếu ức h.i.ế.p thì nhớ gọi điện cho nhé."
Thẩm Tri Âm liếc xéo : "Xem thường ai đấy hả?"
Ai bắt nạt ai thì còn chắc .
Sau khi Thẩm Mộ Dã rời , Thẩm Tri Âm ôm đống đồ ăn vặt yêu thích, nhóp nhép nhai lôi điện thoại chơi mấy trò game nhỏ.
Ngay cả khi đứa trẻ nào bắt chuyện, cô bé cũng chẳng thèm bận tâm.
Thế nhưng, cô bé ngờ đám nhóc cho ăn đòn lúc nãy chủ động mon men sáp gần.
Đặc biệt là bọn con trai.
Thấy bọn chúng tay cầm kẹo bước tới, Thẩm Tri Âm còn tưởng lũ ranh cứng đầu hẹn kèo đ.á.n.h thêm trận nữa.
Ngờ chúng nó cầm kẹo tới là để bái bến đò xin nhận cả.
Khi lũ nhóc đàn em của , vẻ mặt kiêu ngạo khuôn mặt bầu bĩnh tinh xảo của Thẩm Tri Âm suýt chút nữa thì nứt toác.
"Các nhóc... đàn em của ?"