Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 116: Liễu Uẩn vừa xuất hiện đã tặng ngay một cú tát trời giáng
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:34
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Kiến An dĩ nhiên là một kẻ ngốc, ngay từ đầu, khi sự xuất hiện của Tiêu Lan vẻ quá đỗi tình cờ, ông ngấm ngầm phái điều tra lai lịch của cô .
kết quả thu chẳng gì bất thường.
"Tiêu Lan vốn là trẻ mồ côi, của tìm đến cô nhi viện theo lời cô để kiểm tra, và đúng là thông tin về cô ở đó."
Tuy nhiên, cuộc điều tra đó cũng đào sâu thêm.
Dẫu ông cũng chẳng là nhân vật cấp cao của chính phủ, cần thiết mỗi giao thiệp với ai là điều tra ngọn ngành tận gốc gác, tổ tông mười tám đời nhà để đảm bảo độ an .
"Vả , đời giống cũng là chuyện thường tình, nhất thiết nghi thần nghi quỷ như ."
Công việc của ông vốn luôn bận rộn, chỉ cần chắc chắn Tiêu Lan tệ bạc với con trai là đủ. Hơn nữa, những đường nét tương đồng với vợ cũ cô cũng khiến ông bất giác xem cô như một thế.
Chính vì , trong lòng ông ít nhiều cũng mang chút áy náy với Tiêu Lan. Cộng thêm việc cô luôn chu chăm sóc chu đáo cho cả ông và con trai trong cuộc sống hằng ngày.
Còn về mấy chuyện bùa chú bình an đổi mạng gì đó, ông thật sự mấy để tâm.
Cho dù nãy quả thực thoáng qua chút hoài nghi.
Thẩm Mộc Cẩn lên tiếng: "Bà cô nhỏ, xem lý lẽ là vô ích , tung tuyệt chiêu luôn ."
Nói lý lẽ xong thì họ cũng chẳng nao núng, bởi đằng vị bà cô nhỏ uy dũng chống lưng cơ mà.
Lưu Kiến An ngớ : "..." Gia đình họ Thẩm mấy đang diễn trò kỳ quái gì thế ?
Thẩm Tri Âm chẳng chẳng rằng, dứt khoát khai mở Thiên Nhãn cho Lưu Kiến An.
Nói đơn giản thì việc khai mở Thiên Nhãn chính là để cho sống thể thấy, tiếp xúc với linh hồn ở một chiều gian khác.
Lưu Kiến An chỉ cảm thấy mắt mờ , giây tiếp theo, gian xung quanh đổi .
Căn phòng riêng tư vốn dĩ chỉ ông và những nhà họ Thẩm, nay bỗng dưng xuất hiện thêm vài bóng '' lạ mặt.
Điều rùng rợn nhất là những '' cơ thể trong suốt và lơ lửng trung.
Lưu Kiến An theo phản xạ nhắm nghiền mắt .
"Mình đang mơ, chắc chắn là đang mơ."
"Kiến An, Kiến An..."
Đột nhiên, một giọng quen thuộc vang lên bên tai. Lưu Kiến An giật mở mắt.
Một bóng phụ nữ dịu dàng xinh đang ngay bên cạnh, khuôn mặt thanh tú vẹn nguyên nét dịu hiền thuở nào.
Đồng t.ử ông co rụt , cứng đờ như hóa đá.
"Em, em..."
Đôi mắt Liễu Uẩn ngấn lệ, cô run rẩy đưa tay lên mơn trớn khuôn mặt ông .
Lẩn khuất bên cạnh họ bao năm qua, cuối cùng thì cô cũng cơ hội chân thực chạm khuôn mặt .
"Vợ, vợ ơi."
Ánh mắt Lưu Kiến An ánh lên sự kinh ngạc, đan xen niềm vui sướng tột độ, nhưng đương nhiên cũng giấu nổi chút hoảng sợ.
Thế nhưng, khi cảm nhận bàn tay dịu dàng của vợ đang vuốt ve khuôn mặt , trái tim ông đập liên hồi. Khóe mắt ông ửng đỏ, định thốt lên điều gì đó.
Thì ngay giây tiếp theo, một cái tát trời giáng khoan nhượng in hằn mặt ông .
Hình ảnh vợ hiền thục, dịu dàng trong nháy mắt biến thành một Thánh Đấu Sĩ hung tợn. Vừa giáng cho một cái tát điếng đủ, cô còn bồi thêm một cú đá ông .
"Mẹ kiếp thằng chả Lưu Kiến An nhà , mù ? Con tiện nhân Tiêu Như Nguyệt đó mà cũng nuốt trôi ? Lại còn bảo ả chăm sóc con trai chu đáo? Ả đang nhăm nhe lấy mạng thằng bé kìa, cái đồ mù lòa, đồ ngu xuẩn nhà ..."
Liễu Uẩn đ.á.n.h c.h.ử.i xối xả, ấn Lưu Kiến An xuống đất mà thụi liên tiếp thương tiếc.
"Không , khoan , em Tiêu Như Nguyệt nào cơ? Cô tên là Tiêu Lan mà?"
Vừa khốn đốn tránh né những cú đòn hiểm hóc, Lưu Kiến An gấp gáp thanh minh. Ôi ơi, vợ dịu dàng hiền thục ngày nào của ông giờ biến thành cọp cái thế .
"Mẹ kiếp, ả tiện nhân đó là ai chẳng lẽ bà đây rõ? Ả chính là con đàn bà độc ác, tâm địa rắn rết Tiêu Như Nguyệt chứ ai! Chạy trời cũng khỏi nắng, chính ả tay hãm hại lúc đang sinh, khiến băng huyết mà c.h.ế.t. Đã ả còn đê tiện phẫu thuật thẩm mỹ cho giống để tiếp cận và con.
Chuyện suy cho cùng cũng là tại cái thói trăng hoa của gã đàn ông thúi nhà ! Già khú đế mà vẫn còn để gái nó tăm tia! Bằng thì bà đây chẳng chịu cảnh thê thảm, con trai cũng con độc phụ mưu mô tính kế! Ả đang tráo mạng con cho thằng con bệnh tật của ả kìa. Bố khỉ... Sớm muộn gì bà đây cũng xé xác ả tiện nhân đó..."
Gia đình họ Thẩm: "..."
Bọn họ thực sự ngờ Liễu Uẩn xuất hiện động thủ bạo lực đến thế, kịch bản giống như bàn cơ chứ!
mà... màn cuốn thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-116-lieu-uan-vua-xuat-hien-da-tang-ngay-mot-cu-tat-troi-giang.html.]
Đặc biệt là Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm, hai họ đang mải mê theo dõi vở diễn với vẻ mặt vô cùng khoái chí.
Thẩm Tri Âm thậm chí còn tiện tay lôi một nắm hạt hướng dương từ lúc nào .
Thẩm Mộc Cẩn lân la gần, xòe tay : "Bà cô nhỏ, cho cháu một nắm với."
Thẩm Mộ Dã chịu thua kém: "Bà cô nhỏ, cháu cũng ."
Thẩm Ngọc Trúc nhẹ nhàng gọi: "Bà cô nhỏ~"
Thẩm Tri Âm hào phóng chia cho mỗi một nắm, đó sang hai đàn ông còn .
"Cháu trai cả, chắt trai cả, hai c.ắ.n thử ?"
Hai vị tinh chốn thương trường đồng thanh: "... Muốn!"
Thế là, hòa lẫn với tiếng la hét thất thanh của Lưu Kiến An và những tràng mắng mỏ đanh đá của Liễu Uẩn, mấy nhà họ Thẩm ung dung xếp hàng c.ắ.n hạt dưa, cảnh tượng quả thực là vô cùng thú vị.
Nữ quỷ minh tinh cùng vài thầy giáo ma cũng bỏ lỡ cơ hội, hóng chuyện hít hà mùi nhang.
"Ôi dào, cái giống đàn ông á, ba ngày đ.á.n.h là y như rằng leo lên nóc nhà dỡ ngói. Ngày ngày chỉ cắm mặt kiếm tiền, chẳng màng ngó ngàng việc nhà, để xem bù lu bù loa thế nào."
"Còn , thử tưởng tượng xem thằng bé Lưu Gia Đống ả hãm hại đến c.h.ế.t, con ả ngang nhiên chiếm đoạt tất cả những gì vốn thuộc về Liễu Uẩn. Nhớ tới thôi là uất đến mức bốc khói ."
"Nói cũng , lúc kết giao bạn bè cũng mở to mắt mà . Xét cho cùng Liễu Uẩn cũng phần sai, cái rành rành là rước hổ nhà ."
"Sự đời nào ai thấu hết lòng . Nửa đời của Tiêu Như Nguyệt do chính ả tự chuốc họa , Liễu Uẩn bao dung kéo ả khỏi vũng lầy. Con mụ hiểm độc đó ơn thì chớ, còn dám tòm tem chồng và gia sản của bạn . Chuyện vốn dĩ là do nhân phẩm của ả quá suy đồi."
"Chỉ trách Liễu Uẩn quá xui xẻo vớ thứ quả tạ đó."
Lưu Kiến An ăn no đòn của vợ, những lời đàm tiếu của các bóng ma lơ lửng xung quanh đương nhiên cũng chẳng lọt qua tai.
Lúc đây, ông bàng hoàng chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.
Những lời gia đình họ Thẩm đều là sự thật, thứ đó thực sự là bùa đổi mạng.
Tiêu Lan chính là Tiêu Như Nguyệt, cô bạn lụy tình ngu năm xưa của Liễu Uẩn.
Ả mưu sát vợ ông , đó dùng d.a.o kéo để khuôn mặt giống y đúc vợ ông tìm cách tiếp cận và kết hôn với ông . Chẳng những thế, bây giờ ả còn đang lên kế hoạch tước đoạt sinh mạng của con trai ông .
Khi xâu chuỗi mảnh ghép với , Lưu Kiến An tức giận đến mức tưởng chừng nôn máu.
"Khoan , chuyện thể đổ cho , em cũng phần trách nhiệm trong đó cơ mà."
Lưu Kiến An lên tiếng phản bác, trừng mắt Liễu Uẩn: "Là ai dẫn ả về nhà? Là ai tạo cơ hội cho ả tiếp cận và Gia Đống? Và là ai tạo kẽ hở để ả giở trò mờ ám lúc em sinh?"
Nghe , Liễu Uẩn chột khựng đôi chút.
là, chính sự bất cẩn của cô tạo cơ hội cho con tiện nhân Tiêu Như Nguyệt đó tìm hiểu cặn kẽ thói quen, sở thích của chồng, và tạo điều kiện để ả rắp tâm hãm hại cô trong lúc sinh.
Và cũng chính cô để ả nắm rõ từng cử chỉ, thói quen sinh hoạt của , từ đó giúp ả cơ hội tiếp cận con trai.
Thế nhưng...
Chát...
Liễu Uẩn nể nang giáng thêm một cái tát mặt Lưu Gia Đống.
", là do , nhưng cũng vô can! Hừ... lấy một khuôn mặt giống hệt , rốt cuộc kinh tởm ai hả?"
" hỏi , giả sử c.h.ế.t , tìm một gã đàn ông ngoại hình, tính cách giống đến năm sáu phần, xem thấy tởm lợm ."
Lưu Kiến An thử đặt vị trí đó, ừ thì, đúng là kinh tởm thật, thậm chí còn biến thái nữa.
"Thôi , sai ."
Trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t thổi bay nỗi khiếp sợ ma quỷ trong lòng Lưu Kiến An.
Thẫn thờ phịch xuống ghế, mất một lúc lâu tiếng c.ắ.n hạt dưa rào rạo từ phía đối diện, ông mới thể tiêu hóa sự thật rằng tận mắt thấy ma.
Hóa hồn ma của vợ ông vẫn luôn âm thầm lẩn khuất quanh đây.
Vậy thì những lúc ông mặn nồng với Tiêu Lan... , là với Tiêu Như Nguyệt, chẳng lẽ...
Nghĩ đến đó, sắc mặt Lưu Kiến An bỗng chốc biến đổi khôn lường, lúc trắng bệch, lúc xanh mét.
Chỉ cần liếc qua là Liễu Uẩn tòng tọc trong đầu ông đang chứa đựng những suy nghĩ gì. Cô đảo mắt khinh bỉnh, khoanh tay n.g.ự.c khẩy.
"Anh tưởng bà đây rảnh xem mấy trò dơ bẩn đó chắc, ban đêm bận rộn canh chừng con trai ."
Lưu Kiến An gượng gạo gượng .