Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 122: Lớn lên cháu có hứng thú đi lính không

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:41
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm tỉnh dậy cơn say, Thẩm Tri Âm tràn trề sinh lực, chạy nhảy tưng bừng.

Vừa mặc đồ ngủ kéo rèm cửa sổ , một cơn gió lạnh thổi qua cô bé rùng một cái. Ngay lập tức, ký ức đêm qua ùa về rõ mồn một.

Đôi mắt tròn xoe, đáng yêu của cô bé chuyển từ vẻ mơ màng lúc mới ngủ dậy sang đờ đẫn, cuối cùng đọng là sự hổ độn thổ.

"Mình thế mà uống say!"

Lại còn bao nhiêu chuyện hổ như thế, thật là mất mặt quá .

"Tss... tss..."

Tiểu Lưu Ly trườn theo sàn nhà đến bên chân cô bé, ngẩng đầu lên .

Bốn mắt , Thẩm Tri Âm chợt nhớ đến chuyện tối qua lúc say, cô suýt chút nữa nhầm Tiểu Lưu Ly là que cay mà ăn thịt.

Cô bé đành gượng gạo, nụ mang đầy vẻ ngượng ngùng nhưng vẫn cố giữ lịch sự.

"Tiểu Lưu Ly, mi xuống đây thế hahaha..."

Thẩm Tri Âm quyết định giả ngu. Cô vẫn còn là trẻ con mà, uống chút rượu xong "đứt phim" thì gì to tát chứ?

"Tss... tss... tss..."

Tiểu Lưu Ly rít lên những tiếng oán trách đầy bất bình, chuyện tối qua nó vẫn còn ghim kỹ lắm đấy.

Thẩm Tri Âm vẻ mặt ngơ ngác, kêu "A" một tiếng.

"Ta , hôm qua uống rượu xong là đứt phim luôn mà~"

"Ây da, hôm nay nhà ăn sủi cảo , xuống lầu đây nha."

Nói xong, Thẩm Tri Âm lập tức chuồn êm. Cô xỏ dép lê lạch cạch chạy xuống nhà để cùng gói sủi cảo.

Dù họ gặng hỏi chuyện tối qua, cô quyết tâm c.ắ.n răng , đứt phim thì mà nhớ !

Thẩm Tri Âm ngờ, đứa cháu chắt của cô thâm độc đến mức hẳn một đoạn video bằng chứng.

Khi thấy cảnh trong video đang chỉ tay mắng c.h.ử.i tuyết, hừng hực khí thế lao tới tung cước nhưng tự ngã chỏng vó, đó còn ôm chân lóc t.h.ả.m thiết vì chân ngắn , thì dù da mặt dày đến , khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu của cô bé cũng lập tức đỏ bừng lên như gấc.

Cô vốn dĩ nhớ chút nào, cớ cứ kẻ sống c.h.ế.t giúp cô gợi ký ức thế .

Thẩm Mộ Dã vẫn nhận thức nguy hiểm đang cận kề: "Bà cô nhỏ, chân bao giờ dài cơ chứ hahaha... Cú đá tự ngã chỏng vó đó thực sự quá đáng yêu hahahaha..."

Thẩm Mộ Dã ôm bụng đến đau cả ruột.

Mấy xung quanh tuy cũng bật , nhưng dám trắng trợn như .

Bởi vì họ thừa , Thẩm Tri Âm luôn tự coi là bậc trưởng bối, mà trưởng bối thì vô cùng trọng sĩ diện.

, kết cục thê t.h.ả.m đến với Thẩm Mộ Dã.

Thẩm Tri Âm vớ lấy cây cán bột, rượt đ.á.n.h chạy trối c.h.ế.t.

"Thẩm Mộ Dã, cháu to gan lắm, mau đưa điện thoại đây để xóa đoạn video đó ngay!"

"Không , ! Quay thế xóa uổng lắm, với dáng vẻ lúc say của bà cô nhỏ đáng yêu xỉu luôn hahaha..."

"A! Thẩm Mộ Dã, cháu chịu c.h.ế.t !"

Thẩm Mộ Dã vội vàng cất kỹ điện thoại, lấy đà chạy nước rút như vận động viên điền kinh 100m.

Tuyết bên ngoài rơi khá dày, nhưng với đôi chân dài miên man của thì điều đó chẳng nhằm nhò gì.

Thẩm Tri Âm đuổi theo sát nút phía . Hễ đuổi kịp là cô bé phang cho một gậy m.ô.n.g hoặc đầu, khiến chạy kêu oai oái.

Tất nhiên, trong lúc chơi đùa thế cô bé hề sử dụng linh lực.

Hai một chạy một đuổi, Thẩm Mộ Dã chạy nhảy lung tung như khỉ, thậm chí còn đu bám tót lên cả bờ tường.

Vừa khéo , lúc đó nhà họ Tần và Lưu Kiến An đến chúc Tết.

Họ trơ mắt chứng kiến cái chân ngắn củn của Thẩm Tri Âm tung một cú đá bay thẳng bức tường.

Kèm theo một tiếng "ầm" rung trời, bức tường kiên cố thủng một lỗ to tướng.

Thẩm Mộ Dã run lẩy bẩy nhảy xuống khỏi bờ tường.

"Bà cô nhỏ, chơi thật đấy !"

Thẩm Tri Âm vội vàng thu cái chân ngắn của , nở một nụ rạng rỡ, ngượng ngùng và vô cùng đáng yêu.

"Thật ngại quá, lúc nãy lỡ tay dùng nhiều sức."

Thẩm Mộ Dã thì chẳng phản ứng gì lớn, vì quen với những chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-122-lon-len-chau-co-hung-thu-di-linh-khong.html.]

những vị khách đến chúc Tết, ngoại trừ Tần Trăn, tất cả đều mở to mắt kinh ngạc, há hốc mồm đ.á.n.h rơi cả quai hàm.

"Cái, cái, cái ... Tường nhà họ Thẩm chất lượng kém thế ?"

Phải mất một lúc lâu, Tần mới lấy giọng , lắp bắp hỏi.

Ánh mắt Lưu Kiến An Thẩm Tri Âm bắt đầu trở nên hoảng sợ, mơ hồ.

Bố Tần, ông Tần Quốc Anh, lén lút nhặt một mảnh gạch vụn lên bóp thử. Tss... là vật liệu thật, thép thật.

Nghĩ cũng đúng, nhà họ Thẩm thể cho phép việc xây dựng nhà bằng loại công trình đậu hũ bã .

dù công trình đậu hũ bã chăng nữa, cũng đến mức để một đứa trẻ con đá vỡ tan nát chứ!

Thẩm Mộ Dã sang họ, : "Bác Tần, bác gái, chú Lưu đến ạ, mau nhà , chúng cháu đang trêu đùa chút thôi hehe..."

Lưu Kiến An gượng, đưa tay quệt mồ hôi hột trán. Đột nhiên ông cảm thấy, mấy cái tát của vợ ngày xưa quả thật vẫn còn nhẹ tay chán.

Nếu đổi là vị tiểu tổ tông nhà họ Thẩm tay, chắc xương cốt ông gãy vụn hết mất.

Hai bên chào hỏi qua loa cùng đạp tuyết bước nhà họ Thẩm.

Tần Quốc Anh tiến gần Thẩm Tri Âm.

"Cú đá ban nãy, cháu chỉ dùng sức lực bản thôi sử dụng năng lực đặc biệt nào khác ?"

Ý ông hỏi là kiểu như nội công trong truyền thuyết chẳng hạn.

Thẩm Tri Âm lắc đầu: "Không ạ, bộ là sức lực của ."

Mắt Tần Quốc Anh sáng rực lên: "Lớn lên cháu hứng thú lính ?"

Đây quả là một hạt giống vô cùng xuất sắc cho quân đội!

Phải sức mạnh kinh khủng nhường nào mới thể đá thủng một lỗ to tướng bức tường kiên cố như .

Có bản lĩnh như thế mà tận dụng thì thật phí phạm. Đây đúng là ông trời đuổi theo đút cơm cho ăn, lính thì tiếc quá.

Thẩm Tri Âm nghiêng đầu: "Đi lính ạ?"

Chuyện cô bé đúng là từng nghĩ tới.

Cô định lớn lên sẽ gầm cầu vượt hành nghề xem bói cơ mà.

Tần Quốc Anh gật đầu, dùng giọng điệu trầm , nghiêm túc để giảng giải cho cô lợi ích của việc gia nhập quân đội.

Thẩm Tri Âm dẫu vẻ ngoài mới chỉ bốn tuổi, linh hồn dẫu phong ấn một phần nhưng chung quy vẫn là trưởng thành. Nói thẳng , hiện tại cô cảm giác gắn bó thuộc về quốc gia cho lắm.

, cô cũng hứng thú gì với việc lính.

Tần Quốc Anh cũng tinh ý nhận điều đó, nhưng ông vội.

Ông chủ động kết bạn mạng xã hội với Thẩm Tri Âm , dự định khi về sẽ tìm vài bộ phim cách mạng yêu nước, những tài liệu về lịch sử nước Hạ oai hùng cùng các video duyệt binh hoành tráng trong ngày Quốc khánh để gửi cho cô bé xem.

Ông niềm tin quốc gia của . Đất nước của ông tuyệt đối là nơi tràn đầy sức hút. Dù cô bé vẫn còn nhỏ, tiếp xúc nhiều chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm với nước Hạ.

Vừa trò chuyện, bước trong nhà.

Mấy đàn ông nhà họ Thẩm, sự hỗ trợ của quản gia và đầu bếp, cũng gói xong sủi cảo.

Khi thấy Thẩm Khoan và Thẩm Tu Nhiên đang đeo tạp dề, biểu cảm mặt Lưu Kiến An đổi liên tục.

"Không ngờ đấy, Thẩm Khoan, đường đường là thừa kế mà ở nhà là một nam t.ử hán nội trợ đích thực."

Thẩm Khoan liếc ông một cái: "Chuyện của giải quyết xong xuôi ? Sao rảnh rỗi sinh nông nổi lo chuyện bao đồng thế."

Nói trắng là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.

Lưu Kiến An: ... Cậu đúng là giỏi chọc chỗ đau của khác.

Ông đành thả cho Lưu Gia Đống tự ngoài chơi.

Thực Lưu Gia Đống từ sớm tìm Thẩm Tri Âm chơi, nhưng thấy bên cạnh cô bé một ông bác trông hung dữ nên dám bén mảng gần.

Bây giờ thấy ông bác đó đang chuyện với chú nhà họ Thẩm, bé liền lon ton chạy đến bên Thẩm Tri Âm.

"Thẩm Tri Âm, tớ kể cho chuyện nhé, lúc ở nhà ông bà nội tớ ..."

Lưu Gia Đống hăng say chia sẻ với Thẩm Tri Âm về thời gian rong chơi tự do tự tại ở quê.

Được nghỉ học thì vui thật đấy, nhưng cũng nhớ bố lắm.

"Mẹ bảo em trai ốm nặng , tình hình , nên bố đến đón tớ về. mà bọn tớ về nhà , bố bảo qua nhà chúc Tết mới về."

Lưu Gia Đống đến nhà họ Thẩm, một phần là để chúc Tết, một phần khác là nhờ Thẩm Tri Âm giúp đỡ một việc.

 

Loading...