Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 124: Lưu Gia Đống gặp mẹ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:43
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh thậm chí còn đang do dự xem ngày mai nên tạm thời để Gia Đống ở nhà họ Thẩm, đừng đưa về nhà .

"Cậu xem, ngày mai nên để Gia Đống..."

Lời còn dứt, đầu một cái tát đ.á.n.h chao đảo.

Thẩm Khoan thấy , điềm nhiên lùi sang một bên xem kịch .

"Vợ ơi vợ ơi, em đ.á.n.h nữa ? Anh thế cũng vì cho Gia Đống mà..."

Lưu Kiến An hốt hoảng né tránh.

Trớ trêu , chỉ cảm nhận những cú đ.á.n.h giáng xuống, nhưng thể thấy vợ đang gì.

Lúc chỉ thể cầu cứu Thẩm Tri Âm thôi.

" gọi bà cô nhỏ tới đây."

Nói xong, Thẩm Khoan vội vàng chuồn êm. Xem kịch vui thì , nhưng lỡ vạ lây thì toang.

Thẩm Tri Âm đến, những khác trong nhà họ Thẩm cũng rồng rắn kéo tới hóng hớt. Thậm chí cả Lưu Gia Đống - nhóc chợp mắt hai tiếng đồng hồ - cũng lò dò bước .

Ngủ ở nhà lạ, bố bên cạnh, Lưu Gia Đống cảm thấy bất an nên tỉnh giấc lật đật tìm bố.

Vừa khéo gặp Thẩm Khoan nên dắt theo luôn.

Thẩm Tri Âm sảng khoái khai mở thiên nhãn cho Lưu Kiến An, tiện tay mở luôn cho tất cả trong nhà. Có trò vui thì cả nhà cùng xem mới xôm tụ chứ.

Hạt dưa, lạc rang chuẩn sẵn sàng.

Người nhà họ Thẩm kéo ghế xếp thành hàng ngang, ai nấy đều dán mắt chằm chằm về phía với vẻ háo hức.

Chỉ Lưu Gia Đống là ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .

Lưu Gia Đống vẫn cần đợi Liễu Uẩn quyết định xem cô xuất hiện mặt con trai .

Lúc , Liễu Uẩn đang trỏ thẳng tay mặt Lưu Kiến An mà xỉa xói: "Anh ý gì hả, ý gì? Không cho con trai những việc bỉ ổi của cô , lẽ nào Gia Đống cứ nhung nhớ, ơn con tiện nhân Tiêu Như Nguyệt đó ? Đừng hòng!

Bà đây cho , Gia Đống thể hận Tiêu Như Nguyệt, nhưng tuyệt đối phép thương nhớ ả ! Không cho nhẽ với Gia Đống, con ả đó đang ủ mưu bày kế gì nữa ? Nhỡ cô lợi dụng việc thằng bé còn thương nhớ mà giở trò đồi bại gì thì ?

Anh nghĩ Tiêu Như Nguyệt đối xử với Gia Đống thật lòng đấy ? Anh việc ả dung túng thằng bé, lén để nó đ.á.n.h , chơi điện tử, chểnh mảng học hành... đó chính là rắp tâm nuông chiều để hủy hoại nó ! Nếu còn chút lương tâm, dành thời gian quan tâm Gia Đống, thì con trai dạy dỗ thành cái thá gì !"

" cho , con trai mong manh yếu đuối như nghĩ , và thằng bé quyền sự thật! Đau một thôi, từ nay thằng bé còn nữa, nó thể mãi sống núp bóng sự bảo bọc của khác , và tuyệt đối thể để con ả đó dạy hư."

Đứng hồn ma của vợ, Lưu Kiến An rúm ró cãi : "Thì ... cũng chỉ vì lo lắng cho con thôi mà."

"Anh nghĩ lo ? chuyện tày đình thể giấu giếm thằng bé . Gia Đống cũng chẳng đứa trẻ lên ba hiểu chuyện. Kể cả thằng bé đau khổ, cũng nhân cơ hội mà uốn nắn, dạy dỗ nó, đừng để nó lớn lên mắt như mù giống , nhầm ."

Lưu Kiến An: ... Chuyện thể đổ hết lên đầu cơ chứ.

"Mọi đang gì thế ạ? Bố ơi, bố thế?"

Lưu Gia Đống tiến gần. Cậu bé thấy bố cứ lầm bầm chuyện với khí, hơn nữa... hình như bố ai đ.á.n.h thì .

Lưu Kiến An đưa mắt Thẩm Tri Âm cầu cứu, giải thích chuyện thế nào đây?

Ánh mắt Liễu Uẩn đong đầy yêu thương hướng về phía con trai, và , như đưa một quyết định hệ trọng nào đó, cô khẽ :

"Tiểu đạo trưởng, xin ngài hãy giúp Gia Đống thể thấy , chuyện cứ để tự giải thích với thằng bé."

Thẩm Tri Âm đương nhiên gật đầu đồng ý.

Cô bé tiện tay bắt quyết, điểm nhẹ lên trán Lưu Gia Đống một cái.

Lưu Gia Đống chỉ thấy trán nóng ran lên, và ... thấy một phụ nữ đang lơ lửng bên cạnh bố.

Dù đây là đầu tiên gặp mặt, nhưng hốc mắt Lưu Gia Đống lập tức hoen đỏ.

Cậu hề cảm thấy sợ hãi, mà ngược , một cảm giác ruột thịt thiêng liêng hối thúc bước gần.

Liễu Uẩn nhẹ nhàng lướt đến bên con trai, khóe mắt rưng rưng lệ. Cô đưa tay , khẽ khàng và run rẩy vuốt ve khuôn mặt bé.

"Gia Đống, đây."

Chỉ vài từ ngắn ngủi nghẹn trong tiếng nấc, nhưng khiến Lưu Gia Đống bật nức nở.

Mẹ - một vị trí vô cùng quan trọng luôn khuyết thiếu trong suốt tuổi thơ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-124-luu-gia-dong-gap-me.html.]

Lưu Gia Đống cất giữ nhiều bức ảnh của . Ảnh khi còn thiếu nữ, ảnh và bố trong ngày cưới, cả những bức ảnh m.a.n.g t.h.a.i .

Từ khi bắt đầu nhận thức chuyện, mỗi khi nhớ , lén lấy những bức ảnh đó ngắm, một chui góc thầm.

Cũng chính vì , khi gặp một nét hao hao giống , yêu quý.

Sau trở thành kế của , và Lưu Gia Đống cũng vô cùng ỷ .

Bởi lẽ, đó là sự bù đắp cho trống vắng thiếu tình thương mà luôn khao khát từ thuở lọt lòng.

Lưu Gia Đống bao giờ dám mơ rằng sẽ ngày gặp khuất.

Cậu ôm chặt lấy Liễu Uẩn, nức nở một hồi lâu.

Những chứng kiến cảnh tượng ai nấy đều bùi ngùi xúc động.

Đặc biệt là Thẩm Mộ Dã, hốc mắt cũng đỏ hoe.

Bởi cũng giống như Lưu Gia Đống, từ nhỏ mất tình yêu thương và sự đồng hành của .

Trước đây, Thẩm Mộ Dã từng lén hỏi bà cô nhỏ xem linh hồn của còn tồn tại .

bà cô nhỏ cho , khi còn sống, nhiều việc thiện, đóng góp cho vô tổ chức từ thiện, nên qua lối đầu t.h.a.i đặc biệt và luân hồi chuyển kiếp từ hai năm .

Điều đó khiến hụt hẫng vui mừng.

Hụt hẫng vì chung quy vẫn thể gặp mặt một , dẫu chỉ là ở hình hài một bóng ma.

Còn vui mừng là vì thừa hiểu suất đầu t.h.a.i địa phủ quý giá đến mức nào, chứng tỏ là một vĩ đại.

Thẩm Ngọc Trúc chẳng từ lúc nào bước đến bên cạnh em trai, vỗ nhẹ lên vai an ủi.

Bên , khi Lưu Gia Đống đến mệt lả, Liễu Uẩn cuối cùng cũng chậm rãi kể cho con trai bộ sự thật về Tiêu Như Nguyệt.

Lưu Gia Đống .

Đã học và nhận thức nhiều điều, hiểu tính chất nghiêm trọng của sự việc.

Cậu ngước đôi mắt đẫm lệ bố, khi nhận cái gật đầu xác nhận, rối rít xin .

"Con xin ... Mẹ ơi, con xin , con hề ..."

Cậu hề dì Tiêu chính là hung thủ tay sát hại . Bà phẫu thuật thẩm mỹ để gương mặt giống hòng tiếp cận và bố. Và cả... cả tấm bùa hoán mệnh nữa, hóa bấy lâu nay tình cảm bà dành cho chỉ là một màn kịch dối trá.

Lúc đây, Lưu Gia Đống còn gọi Tiêu Như Nguyệt là nữa, thể mở miệng gọi tiếng đó cơ chứ.

"Chuyện của con, lúc đó con còn bé xíu thì cái gì, trách là trách con tiệ... Tiêu Như Nguyệt ngụy trang quá hảo."

Trước mặt trẻ con, nhất nên văng tục c.h.ử.i thề.

Lưu Kiến An xót xa bước tới ôm chầm lấy con trai để dỗ dành.

"Ngoan nào, ngày mai bố sẽ bắt cô trả giá đắt cho những gì gây ."

Lưu Gia Đống nức nở từng cơn: "Vậy... còn em trai thì ạ?"

Em trai còn quá nhỏ, chẳng gì cả. Hằng ngày, thằng bé luôn chạy lẽo đẽo theo gọi tiếng , quấn quýt vô cùng.

Lưu Gia Đống yêu thương thương hại em trai . Trong khi thể tung tăng chạy nhảy bên ngoài, thì em trai chỉ thể nhà theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Trong lòng lúc thực sự rối bời. Cậu hận Tiêu Như Nguyệt vì cướp sinh mạng của .

thế giới của trẻ thơ đỗi hồn nhiên, thể nào ghét bỏ em trai .

Dẫu lớn lên sẽ , nhưng ít nhất lúc , thực sự thương đứa em trai bé bỏng đó.

Lưu Kiến An xoa đầu con: "Chuyện đó cứ để lớn chúng giải quyết."

Sau đó, nhà họ Thẩm đều ý tứ rút lui, nhường gian riêng tư cho gia đình ba họ đoàn tụ.

Liễu Uẩn nhiều điều chất chứa trong lòng tâm sự cùng con trai.

Qua lời kể của , Lưu Gia Đống cũng hiểu rằng, từng bỏ rơi , là đứa trẻ mồ côi , chỉ là bấy lâu nay thể thấy mà thôi.

Lưu Gia Đống hề sợ hãi dù là ma, bởi đó chính là yêu quý mà ngày đêm mong mỏi gặp .

 

Loading...