Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 125: Vạch trần thân phận của Tiêu Như Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:44
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Như Nguyệt cảm nhận rõ dạo gần đây Lưu Kiến An ngày càng tỏ xa lánh .
Nhớ tới việc Lưu Gia Đống đột ngột ông đưa về quê, ả khỏi lo lắng, liệu Lưu Kiến An phát hiện chuyện gì .
"Không thể nào, thể nào ."
Tiêu Như Nguyệt căng thẳng và lo âu, cứ tới lui trong nhà.
Ả xâu chuỗi bộ chuyện, nhưng vẫn đoán Lưu Kiến An nhận điểm bất thường ở , là vấn đề ở chỗ Lưu Gia Đống.
"Mẹ ơi."
Đứa trẻ với khuôn mặt nhợt nhạt khẽ cất tiếng gọi : "Bao giờ thì hai mới về ạ?"
Thằng bé nhớ hai .
Tiêu Như Nguyệt xổm xuống, vuốt ve mái tóc con trai: "Anh hai sắp về , Gia Lạc ngoan, ngủ con."
Lưu Gia Lạc ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, khi nào hai về, nhớ gọi con dậy nhé."
Tiêu Như Nguyệt nở nụ dịu dàng, dỗ dành con trai uống t.h.u.ố.c dỗ thằng bé ngủ. Sau khi chắc chắn con ngủ say, ả mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Thế nhưng, bước khỏi cửa, nụ môi ả vụt tắt, đó là một vẻ mặt vô cùng âm trầm.
"Cho dù quả báo thì tại giáng xuống đầu , con trai là đứa trẻ vô tội cơ mà!"
Ả sầm mặt lẩm bẩm: " cóc tin quả báo. Cho dù đây thật sự là quả báo do Liễu Uẩn mang tới thì cũng bắt nó giáng xuống đầu con trai ruột của cô ."
lúc , điện thoại của Lưu Kiến An bỗng gọi tới.
Đầu dây bên truyền đến giọng lè nhè mang theo men của ông .
"A Lan, em và con ở nhà nhớ chú ý an nhé."
Tiêu Như Nguyệt vội vàng hỏi: "Anh đang ở ? Gia Đống cùng ? Em gọi điện cho bố thì ông bà bảo đón Gia Đống , hai bố con còn về nhà?"
Giọng điệu của ả vẫn dịu dàng, êm ái như khi, nhưng những ngón tay siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức trắng bệch tố cáo sự bất an trong lòng.
"Gia Đống đang ở cạnh . Anh đưa thằng bé chúc Tết, sáng mai sẽ đưa nó về. Không nữa nhé, cúp máy đây."
"Khoan , về nhà ? Gia Lạc nhớ và hai đấy."
Lưu Kiến An đáp: "Giờ muộn quá , vả cũng uống say nên đêm nay sẽ ngủ nhờ nhà em, sáng mai sẽ đưa thằng bé về nhà chúc Tết ."
Nói xong, ông dặn dò hai con ả ngủ sớm cúp máy.
Tiêu Như Nguyệt nghiến răng: "Đáng c.h.ế.t, rốt cuộc đang giở trò gì !"
Dự cảm chẳng lành ngừng dâng lên trong lòng, nhưng ả dám chắc liệu do đang suy nghĩ quá nhiều .
Đêm hôm đó, tâm trí rối bời khiến Tiêu Như Nguyệt trằn trọc mãi chợp mắt nổi.
Ở một diễn biến khác, tại nhà họ Thẩm...
Lưu Kiến An cúp máy liền gạt bỏ dáng vẻ say xỉn ban nãy: "Tiêu Như Nguyệt đang sốt ruột , chuyện thể kéo dài thêm nữa."
Ông đưa tay vuốt mặt: "Sáng mai, bất luận tình hình , cũng tống cô tù."
Tuyệt đối thể để ả tiếp tục gây họa cho con trai ông nữa.
Lúc , Lưu Gia Đống mệt nên từ lâu, nhưng Lưu Kiến An thao thức tài nào ngủ .
Sáng sớm hôm , những nhà họ Thẩm cùng theo bố con Lưu Kiến An trở về nhà họ Lưu.
Tuy trời còn khá sớm, nhưng lúc tại nhà họ Lưu ít khách khứa nườm nượp qua .
Dù thì nhà họ Lưu cũng là một gia tộc bề thế, nên lúc nào cũng những kẻ bám gót, nhờ vả tranh thủ đến chúc Tết tặng quà từ sớm.
Khi Lưu Kiến An về đến nơi, mấy họ hàng chi thứ của nhà họ Lưu cũng mặt đông đủ.
Chỉ điều, nét mặt của Tiêu Như Nguyệt khi tiếp đón bọn họ lộ rõ vẻ tiều tụy, mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-125-vach-tran-than-phan-cua-tieu-nhu-nguyet.html.]
Đám họ hàng vốn dĩ chỉ đến để nịnh nọt Lưu Kiến An, nên trong thâm tâm, bọn họ cũng chẳng mấy coi trọng Tiêu Như Nguyệt.
Thậm chí, vài trưởng bối lớn tuổi còn cố tình oai, hạch sách ả.
Tất nhiên, bọn họ chỉ dám lúc Lưu Kiến An vắng nhà mà thôi.
Bởi thế, sắc mặt của Tiêu Như Nguyệt lúc càng thêm khó coi.
Mãi cho đến khi Lưu Kiến An bước , đám đó mới ùa tới, xun xoe hỏi han ân cần.
Hôm nay Lưu Kiến An tâm trạng để ứng phó với bọn họ, nhưng ông cũng hề lệnh đuổi khách.
Chuyện của Tiêu Như Nguyệt chắc chắn sẽ rùm beng lên, thể nào giấu , mà ông cũng chẳng ý định che giấu.
"Kiến An, về . Anh ăn sáng , để em lấy chút đồ ăn cho nhé."
Vừa thấy Lưu Kiến An, Tiêu Như Nguyệt liền tỏ vẻ mừng rỡ, ân cần quan tâm.
Đương nhiên, ả cũng quên buông vài câu hỏi han Lưu Gia Đống.
Thế nhưng, Lưu Gia Đống cúi gằm mặt, tỏ nhiệt tình ỷ ả như khi.
Phản ứng càng khiến trái tim Tiêu Như Nguyệt đ.á.n.h thót một cái.
"Gia Đống, con ?"
Nụ mặt ả thoáng cứng đờ, nhưng nhanh ả che giấu bằng một vẻ mặt lo lắng.
Lưu Gia Đống ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe chằm chằm ả: "Sao bà dám dùng khuôn mặt của !"
Dù thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ, những cảm xúc mãnh liệt trong lòng vốn chẳng thể nào giấu giếm .
Ngay lập tức, Lưu Kiến An hiệu cho giúp việc bế Lưu Gia Lạc lên lầu .
Tiêu Như Nguyệt bắt đầu hoảng loạn: "Gia Đống, con đang bậy bạ gì ."
Ả tiến tới định ôm lấy Lưu Gia Đống như thường lệ, nhưng thằng bé mạnh bạo đẩy ả .
Lưu Gia Đống chất vấn: "Bà là đồ ác độc! Bà hại c.h.ế.t còn dám dùng khuôn mặt của để tiếp cận và bố. Sao bà thể độc ác như !"
Cứ nghĩ đến việc chính kẻ mặt là hung thủ hại c.h.ế.t yêu dấu của , Lưu Gia Đống hận thể ăn tươi nuốt sống ả.
Đám họ hàng chi thứ của nhà họ Lưu: "!!!"
Bọn họ một tin tức kinh thiên động địa gì thế !
Giờ khắc , ngoại trừ hai bố con Lưu Kiến An, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Như Nguyệt như thiêu như đốt.
đời nào Tiêu Như Nguyệt dễ dàng thừa nhận.
"Ai bậy bạ với con thế hả? Khuôn mặt của vốn dĩ trông như thế mà."
Lưu Kiến An ném thẳng một xấp tài liệu mặt ả: "Tiêu Lan, , nên gọi cô là Tiêu Như Nguyệt mới đúng. Thủ đoạn của cô đúng là thâm độc đến mức khiến rợn đấy."
Tiêu Như Nguyệt trân trân những tài liệu rơi lả tả sàn nhà. Đó là ảnh chụp ả khi phẫu thuật thẩm mỹ, hồ sơ y án từ bệnh viện thẩm mỹ, và cả những hình ảnh khi ả đại tu nhan sắc.
Ả hoảng hốt quỳ sụp xuống nhặt nhạnh mớ tài liệu lên.
Tại bí mật phanh phui cơ chứ.
Tuy nhiên, với tố chất tâm lý vững vàng, Tiêu Như Nguyệt nhanh lấy bình tĩnh và chuyển sang một kịch bản khác.
Ả giàn giụa nước mắt, ngước lên Lưu Kiến An bằng ánh mắt thâm tình.
"Kiến An, Kiến An, em giải thích . Em cũng , nhưng tất cả chỉ vì em quá yêu ."
Ả ôm mặt nức nở: " với phận thấp kém khi đó, em xứng với . Hơn nữa, em cũng quá thương nhớ Liễu Uẩn, thế nên em mới... mới phẫu thuật cho giống cô . Ban đầu em vốn định về nước .
vì kìm nén nỗi nhớ nhung, em quyết định về gặp , dù chỉ là lén một cái thôi cũng đủ . Nào ngờ em tình cờ gặp Gia Đống. Nhìn thằng bé đáng thương như , là núm ruột duy nhất của Liễu Uẩn, em đành lòng rời . Hơn nữa... nơi còn mà."