Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 129: Vị khách không mời

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:51:48
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự thật chứng minh, lời đe dọa của Thẩm Tri Âm vẫn cực kỳ tác dụng.

Ngôi ma bên nhanh chóng trở bình thường, thậm chí còn bày dáng vẻ đang việc công vô cùng chuyên nghiệp.

"Sau đây, là Dương Thanh Thanh xin phép tường thuật trực tiếp chiến trường báo thù của Liễu Uẩn. Như thể thấy, đây là nhà giam đang giam giữ Tiêu Như Nguyệt. Lúc đang vô cùng hoang mang và cam tâm, vẫn luôn miệng gào thét đòi Lưu Kiến An đến gặp ..."

Nghe thấy giọng của ma nữ minh tinh, Thẩm Mộc Cẩn rốt cuộc cũng hồn, vội vàng cầm điện thoại lên.

Trong màn hình video, Liễu Uẩn hình dạng linh hồn đang từ từ tiến sát gần Tiêu Như Nguyệt.

Tiêu Như Nguyệt gào lên: " gặp Lưu Kiến An, các mau gọi tới đây, còn nhiều chuyện với ..."

Tiêu Như Nguyệt lấy Lưu Gia Lạc để uy h.i.ế.p Lưu Kiến An, ép tìm luật sư cho . Cô rõ bản chắc chắn thể thoát tội, nhưng nếu giảm án thì vẫn hơn.

c.h.ế.t, càng mục xương cả đời trong cái nhà giam .

Lúc Thẩm Mộc Cẩn thu hút sự chú ý. Thật là đỉnh cao, còn thể livestream trực tiếp từ trong nhà tù cơ đấy!

"Chúng sẽ chuyển đạt yêu cầu của cô cho đương sự. Còn việc đến gặp cô , thì trong quyền hạn của chúng ."

Đợi khi quản giáo rời , Tiêu Như Nguyệt bệt xuống đất, ôm mặt nức nở.

"Tại chứ? Liễu Uẩn, tại mày c.h.ế.t vẫn thể quên mày!"

Thế nhưng, cho đến tận lúc , điều mà Tiêu Như Nguyệt hối hận vẫn là những tội ác mà gây .

Liễu Uẩn đó, vẻ mặt lạnh lùng .

" là ngoan cố chịu tỉnh ngộ. Tiêu Như Nguyệt, con tiện nhân nhà cô đúng là còn độc ác hơn cả ma quỷ!"

Giọng lạnh lẽo, âm u lọt tai Tiêu Như Nguyệt. Ngay giây tiếp theo, cô ăn trọn một cái tát nảy lửa.

Một cái tát giáng xuống cực kỳ mạnh, đ.á.n.h đến mức mặt cô lệch hẳn sang một bên.

điều khiến Tiêu Như Nguyệt cảm thấy kinh hãi hơn cả, là cô dường như kéo một gian quỷ dị nào đó. Rõ ràng phòng giam chỉ một , nhưng lúc những nữ tù nhân khác đều biến mất sạch.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ướt đẫm lưng Tiêu Như Nguyệt, cô chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, âm u đang bò dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu.

"Là ai? Mày là ai?"

Giọng của cô bắt đầu run rẩy.

Liễu Uẩn từ từ hiện mặt cô , trực tiếp đưa tay bóp chặt lấy cằm Tiêu Như Nguyệt.

"Tiêu Như Nguyệt, dùng khuôn mặt của thoải mái ?"

Đồng t.ử Tiêu Như Nguyệt co rụt , cả run lên bần bật: "Mày... Liễu... Liễu Uẩn..."

Cảnh tiếp theo là màn bạo hành đơn phương của Liễu Uẩn dành cho Tiêu Như Nguyệt. Cô thèm giở mấy trò nhát ma dọa như những con ma khác, mà so với việc dọa dẫm, cô thích trực tiếp tẩn cho cô một trận trò hơn.

"Bà đây bụng kéo cô khỏi vũng bùn lầy của thằng chồng cũ cặn bã, thế mà cô báo đáp thế nào đây? Nhân lúc m.a.n.g t.h.a.i sinh đẻ mà tay sát hại , cướp tất cả thứ của , còn rắp tâm hại c.h.ế.t con trai . nể mặt cô quá đúng ? Có tim gan phèo phổi của cô đều thối đen hết hả?"

Lúc mặt Tiêu Như Nguyệt đ.á.n.h sưng vù, còn Liễu Uẩn túm tóc lôi ngược lên.

"Đội lốt khuôn mặt của bà đây để tiếp cận chồng con , cô mỗi thấy cô, cảm thấy buồn nôn đến mức nào !"

Tuy Tiêu Như Nguyệt lúc vẫn đang khiếp sợ, nhưng cô bỗng nhiên phá lên một cách điên dại.

"Buồn nôn ? Mày đúng là nên thấy buồn nôn."

"Tao thì gì sai chứ? Tao chỉ một cuộc sống hơn thôi, dựa cái gì... dựa cái gì mày luôn sống tỏa sáng rực rỡ ánh mặt trời, còn tao chỉ thể núp trong góc tối tăm mà ngước mày? Làm bạn với mày đúng là một điều bi ai. Bọn họ lúc nào cũng mang tao để so sánh với mày. Mày là công chúa cao quý, là nữ hoàng, còn tao... tao chỉ là con hề, là cái đuôi bám theo mày trong mắt bọn họ. Dựa cái gì chứ!"

thực sự cam tâm.

Liễu Uẩn vô cùng xinh và dịu dàng, còn cô thì chỉ ở mức thanh tú dễ .

Hai cạnh , khó tránh khỏi việc đời mang so sánh.

Từ nhan sắc, gia thế, vóc dáng, cho đến thành tích học tập...

Không một điểm nào cô sánh bằng. Cô luôn sống lay lắt cái bóng quá đỗi rực rỡ của Liễu Uẩn.

Thế nên, khi gặp gã đàn ông cặn bã , ân cần hỏi han, thủ thỉ rằng trong mắt xinh và xuất sắc nhất, cô lao yêu một cách mù quáng, màng đến hậu quả.

ngờ, thứ nhận chỉ là một cú lừa ngoạn mục.

Khi bản đang chìm sâu vũng bùn lầy, ngước lên một Liễu Uẩn cao cao tại thượng, sự đối lập gay gắt giữa thiên đường và địa ngục khiến sự đố kỵ tích tụ bấy lâu nay trong lòng cô bóp méo.

Liễu Uẩn lập tức giáng thêm hai cái tát nổ đom đóm mắt. Tiếng tát vang dội đến mức dẫu chỉ qua màn hình, Thẩm Mộc Cẩn cũng rụt cổ .

Ái chà, phụ nữ đ.á.n.h thích tát mặt thế nhỉ, đến lúc thành ma mà cái nết vẫn đổi.

cũng , sướng tay thật. Dù với những chuyện dơ bẩn mà Tiêu Như Nguyệt , đổi thì cũng vả cho cô vài bạt tai.

"Đã ghen tị như thế, tại cô còn cố sống cố c.h.ế.t đòi bạn của , tại còn cố sán gần ? chuyện gì với cô ? Dựa cái gì chỉ vì lòng đố kỵ của cô mà c.h.ế.t chứ?

Đã thích thì đừng bạn với nữa! Một mặt thì thản nhiên hưởng thụ sự bụng của , mặt khác hận thù . Tâm tư đen tối nham hiểm, còn trách khác ánh mặt trời !"

Liễu Uẩn kẻ đang bò lê bò lết t.h.ả.m hại đất, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo.

"Tiêu Như Nguyệt, con sống đời, luôn trả giá cho những việc ."

Đánh xong thấy hả , Liễu Uẩn cũng chẳng dây dưa thêm với cô nữa, liền trực tiếp biến mất.

Đến khi Tiêu Như Nguyệt tỉnh táo , cô mới bàng hoàng nhận bản đang vài đè nghiến xuống sàn.

Mấy nữ tù nhân cùng phòng và cả cảnh sát đều đang bằng ánh mắt cực kỳ kỳ quái.

Tiêu Như Nguyệt hoảng loạn hét lên: "Ma! Có ma!"

"Bị thần kinh , thấy ai tự tát mặt xuống tay ác như cô bao giờ."

"Đỉnh thật đấy, mấy lời cô lẩm bẩm ban nãy xem, rõ ràng là hại c.h.ế.t mà vẫn hối cải. Đã thế hại còn là bạn của cô nữa chứ."

"Chậc chậc... Vớ hạng bạn độc ác thế thì đúng là xui xẻo tám đời."

" thấy là cô tật giật thì ! Cảnh sát ơi, tâm thần , thể đổi cô sang phòng khác ? Lỡ một ngày nào đó cô lên cơn điên lao đ.á.n.h chúng thì ?"

Hóa , cảnh tượng lúc nãy góc của những khác là Tiêu Như Nguyệt đang tự tát mặt liên tục, điên điên khùng khùng chẳng khác nào một kẻ thần kinh.

Nghe thấy những lời mỉa mai lọt tai, đôi mắt Tiêu Như Nguyệt bỗng sáng rực lên.

Thần kinh! , thần kinh thì sẽ tù nữa.

Tiêu Như Nguyệt lập tức gào thét loạn lên: ", bệnh! bệnh tâm thần! yêu cầu giám định y khoa!"

Liễu Uẩn vốn rời hẳn, chỉ trong bóng tối lạnh lùng Tiêu Như Nguyệt vẫn đang cố giãy giụa tìm đường sống.

"Đã rời khỏi đây đến thế, thì sẽ toại nguyện cho cô, Tiêu Như Nguyệt ạ."

Rồi cô sẽ nhận , chính sự lựa chọn sẽ tự tay đẩy cô xuống vực sâu muôn trượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-129-vi-khach-khong-moi.html.]

Livestream kết thúc, Thẩm Mộc Cẩn cảm giác mới xem xong một bộ phim điện ảnh b.o.m tấn.

Khá là kịch tính đấy, nhưng ánh mắt của Liễu Uẩn lúc cuối, chắc chắn chuyện vẫn dừng ở đây .

Anh lập tức gọi điện thoại cho đại diện: " về thành phố A, ngay ngày mai sẽ về!"

Được hóng biến ngay tại hiện trường chắc chắn sẽ giúp ích nhiều cho kỹ năng diễn xuất của .

Tại nhà họ Thẩm...

Lúc cúp máy thì trời cũng khuya. Hai em nhà họ Lưu tắm rửa xong xuôi thì đều lăn ngủ say sưa, liền bế sang phòng dành cho khách.

Đây là giấc ngủ bình yên và sâu giấc nhất của Lưu Gia Lạc từ đến nay.

Giữa chừng hề tỉnh giấc vì cơn ớn lạnh, cũng còn ho khan khó thở nữa.

Cậu bé đ.á.n.h một giấc thẳng cẳng đến tận gần mười giờ sáng hôm mới chịu tỉnh dậy.

Tinh thần của Lưu Gia Lạc trông tuyệt. Cậu bé vui vẻ, háo hức chia sẻ cảm giác khỏe khoắn trong với trai, thậm chí còn nằng nặc đòi gọi điện thoại cho bố .

Lưu Gia Đống bèn : "Để gọi điện thoại cho bố."

Trong phòng khách, khi chuyện điện thoại với Lưu Kiến An xong, nhóc tỳ Lưu Gia Lạc vẫn còn gọi điện thoại cho nữa.

nhanh chóng, nhóm Thẩm Tri Âm đ.á.n.h lạc hướng sang chuyện khác.

Miệng bé lập tức nhét đầy ụ đủ các loại đồ ăn vặt.

…………

Thẩm Mộc Cẩn mơ cũng ngờ tới, bản vắt chân lên cổ chạy về nhà để hóng biến nhà , thế mà drama đầu tiên hít chính là biến của nhà .

Mọi chuyện bắt nguồn từ một buổi sáng vốn dĩ đỗi bình thường, nhà họ Thẩm bất ngờ đón tiếp hai vị khách mời mà đến.

Lại còn là cái loại khách hống hách, kiêu ngạo đến mức vểnh mặt lên tận trời xanh.

Hai thản nhiên xông thẳng nhà họ Thẩm, xuất hiện tay đ.á.n.h gục bộ vệ sĩ trong nhà, một chút phong thái nào của đến khách.

Người nhà họ Thẩm cũng kinh động, tất cả đều ùa ngoài xem xét tình hình.

"Thẩm Tri Âm, Thẩm Mộ Dã và Thẩm Ngọc Trúc đúng ? Đi theo bọn một chuyến ."

Kẻ tới là một nam một nữ. Tên con trai vắt vẻo bờ tường cợt nhả, ánh mắt nhà họ Thẩm ngập tràn sự coi thường, giống như đang một đám kiến hôi.

Còn ả đàn bà cùng thì toát lên vẻ thanh cao, kiêu ngạo, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt bọn họ lấy một cái.

Thẩm Khoan lướt qua những vệ sĩ đang rên rỉ đất, sắc mặt lập tức lạnh tanh: "Các là ai?"

Tên đàn ông tặc lưỡi một cái: "Nói nhảm nhiều thế gì. Các chỉ cần bọn là những mà đám phàm nhân các thể trêu . Bọn cần hỏi ba xướng tên vài chuyện, phiền các phối hợp một chút. Bằng , lát nữa xảy chuyện gì thì cũng dám đảm bảo nhé."

Ngoài miệng thì là "phiền", nhưng thái độ của bọn chúng thực tế chẳng chút gì gọi là nể nang lịch sự.

Đây rõ ràng là một lời đe dọa trắng trợn!

Ả đàn bà tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Mau mang , sư phụ đang giục kìa."

"Được , sư tỷ, ."

"Nói cuối, tự giác ngoan ngoãn theo bọn , hoặc là để đích 'mời' các ."

Thẩm Mộ Dã sôi máu, chộp ngay lấy cái đôn đá đất ném thẳng về phía .

"Mẹ kiếp, mày tưởng mày là cái thá gì chứ!"

Tên đàn ông vốn chẳng thèm để mắt đến chút đòn tấn công ruồi muỗi của Thẩm Mộ Dã, nhưng đến lúc đưa tay đón lấy cái đôn đá, lực chấn động ép lùi về hai bước.

Sắc mặt lập tức tối sầm . Hắn ngờ một tên phàm sức lực trâu bò đến thế, trong lòng bỗng nảy sinh sự thẹn quá hóa giận.

" là rượu mời uống uống rượu phạt."

Nói xong, tung lao thẳng về phía Thẩm Mộ Dã. Tốc độ của cực nhanh, vượt xa giới hạn của bình thường.

Thẩm Tri Âm nhún mũi chân, nhảy vọt lên trung tung một cước đạp thẳng n.g.ự.c .

Cú đá uy lực đến mức đá văng bay ngược trở , va sầm tường tạo thành một cái hố to tướng.

Nếu là bình thường thì chắc chắn ngất xỉu từ lâu, nhưng chỉ phun một ngụm m.á.u ngoan cường dậy, trừng mắt cô nhóc mới mấy tuổi đầu bằng vẻ mặt thể tin nổi.

"Mày..."

"Cũng chút bản lĩnh đấy."

Lúc , ả đàn bà mới chịu thẳng Thẩm Tri Âm bằng ánh mắt săm soi, mang theo thái độ kẻ cả bề .

"Sư phụ thể tìm thấy Toàn quy tuyệt đối là kẻ tầm thường. Trước đó còn tin, giờ xem đúng là trong đạo. Nhóc con, ngươi thuộc môn phái nào?"

Thẩm Tri Âm xụ khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, trừng mắt bọn họ: "Ta thuộc phái nào mượn các lo. hai các , lát nữa sẽ trở thành của phái Địa Ngục đấy."

Sáng sớm ngày đang vui vẻ thì phá đám, Thẩm Tri Âm cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Tiểu cháu chắt, cháu xử lý thằng cha , mụ cứ để ."

Thẩm Mộ Dã trực tiếp móc cả xấp bùa: "Rõ thưa bà cô nhỏ! Ông đây ngứa mắt thằng cháu chắt từ lâu !"

Hôm nay nhất định đập c.h.ế.t cái thằng ranh con thích vẻ mới !

đ.á.n.h bằng sức, cũng dùng trang đập tiền mà hao tổn c.h.ế.t thằng rùa rụt cổ đó.

"Cuồng vọng tự đại."

Ả đàn bà để một đứa vắt mũi sạch như Thẩm Tri Âm mắt, ả vung tay phóng một dải lụa trắng cuốn thẳng về phía cô bé.

Chỉ trong nháy mắt, Thẩm Tri Âm cuốn chặt như một cái kén tằm.

Vân Linh hất cằm kiêu ngạo: "Bọn là những tu hành của phái Nam Sơn. Các bất quá cũng chỉ là lũ phàm mắt thịt. Ở chốn hồng trần , các thể chút tiền tài quyền thế, nhưng bước thế giới của bọn , các chẳng là cái thá gì cả."

dứt lời, dải lụa trắng đang quấn chặt Thẩm Tri Âm bỗng chốc vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ.

Thẩm Tri Âm lao vút tới, tung luôn một cước mặt ả .

"Cô sủa cái ch.ó má gì thế hả!"

Tiếp theo đó là một cơn mưa nấm đ.ấ.m liên . Những nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn, trắng trẻo trông rõ là mềm mại, nhưng mang theo sức mạnh thể đ.ấ.m xuyên cả tường xi măng.

Vân Linh ăn một cước mặt, kịp tức giận thì những cú đ.ấ.m như bão táp giáng xuống khiến ả chỉ còn kêu la t.h.ả.m thiết.

Làm gì còn cái dáng vẻ thanh cao, kiêu ngạo thể với tới như lúc nãy nữa.

"Dừng tay... Mau dừng tay !!!"

Giây lớn tiếng c.h.é.m gió, giây vả mặt đôm đốp với tốc độ ánh sáng. Vân Linh sống đến từng tuổi, bao giờ nếm trải sự nhục nhã ê chề đến mức .

 

Loading...