Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 13: Sao miệng con lại có vị sữa thế này
Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:01:12
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Em trai của Lâm Phong Tín tên là Lâm Phong Khiếu, là một thiếu niên trẻ tuổi tính cách bốc đồng.
"Anh rể, chuyện nhất là liên quan đến em gái , nếu em sẽ tha cho cô !"
Bố Lâm Phong Tín cạnh với sắc mặt khó coi nhưng gì, rõ ràng họ cũng suy nghĩ tương tự.
Bọn họ suýt chút nữa mất cô con gái yêu quý.
Cố Hoài hít sâu một : "Anh , chuyện chắc chắn sẽ cho một câu trả lời thỏa đáng."
Đến khi việc an , Cố Hoài mới sực nhớ Thẩm Tri Âm.
" bố, chuyện chúng cảm ơn một ."
Anh Thẩm Tri Âm đang ngủ gà ngủ gật vai Tần Trăn mà khóe miệng giật giật.
"Nhờ vị... bạn nhỏ ."
Lúc ai hiểu , trong lòng phức tạp đến mức nào.
Anh để bố vợ tin rằng việc vợ gặp t.a.i n.ạ.n là nhờ đứa trẻ vẫn còn đeo bình sữa ?
Bố Lâm: "???"
"Con gì cơ?"
Đứa trẻ quan hệ gì với nhà họ Cố? Nó thể kể rõ ràng việc ?
Đừng là bố Lâm, ngay cả em trai Lâm cũng tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.
Cố Hoài đưa tay vuốt mặt.
"Con cũng tin , nhưng... quả thật là do con bé bảo con vợ con gặp chuyện."
Anh kể đại khái quá trình lúc đó, còn kéo theo cả Tần Trăn.
"Không tin thì bố hỏi Tần Trăn xem, bộ quá trình đều mặt ở đó."
Giữa vô vẻ mặt " đang đùa " của nhà họ Lâm, Tần Trăn gật đầu xác nhận.
Bọn họ: Chuyện thực sự khó tin mà.
Dù họ thế giới thể những đạo sĩ thực sự bản lĩnh tồn tại, nhưng... thể là một đứa trẻ chứ, còn là một đứa nhóc vẫn ôm bình sữa.
"Xin chào, cho hỏi đồ ăn ngoài của các vị ?" Khi khí đang phần gượng gạo, giọng của giao hàng phá vỡ sự kỳ quặc .
Tần Trăn: "Là của , mang đây ."
Thẩm Tri Âm mới chìm giấc ngủ bao lâu mùi thơm đ.á.n.h thức. Trong cơn mơ màng, cô bé mơ thấy một chiếc đùi gà lớn thơm phức, cô chẳng hề ngần ngại há miệng c.ắ.n một cái.
"Suỵt... C.h.ế.t tiệt!"
Khuôn mặt Tần Trăn trở nên méo mó, bóp chặt hai bên má của cái đầu nhỏ nào đó.
Hàm răng trắng bóc đều tăm tắp của Thẩm Tri Âm lộ .
"Đùi gà lớn của ?"
Mặt Tần Trăn đen thui: "Nhóc xem giống cái đùi gà lớn ."
Thẩm Tri Âm tỉnh táo trở , một chiếc ghế đẩu nhỏ, Tần Trăn còn mua cho cô sữa tươi nguyên chất nữa. Bình sữa đổ đầy, cô bé bèn ném một viên đan d.ư.ợ.c màu trắng ngọc trong.
Phải mau chóng luyện đan thôi, Cố Hồn Đan của cô sắp hết sạch .
Gặm một chiếc đùi gà . Cô cứ thắc mắc tự dưng mơ thấy đùi gà lớn, hóa là đùi gà thật.
Cố Hoài tò mò hỏi Thẩm Tri Âm xem sư phụ cô bé là ai.
Thẩm Tri Âm húp một ngụm sữa: "Ông... Sư phụ của tên là đạo trưởng Thanh Bần."
Khóe miệng mấy mặt giật giật, cái đạo hiệu mà nghèo khổ .
"Vậy tiểu đạo trưởng thể xem giúp vì vợ vẫn tỉnh ?"
Đã mấy tiếng trôi qua , họ đang lo lắng.
Thẩm Tri Âm vươn chiếc cổ ngắn một cái: "Bị hoảng sợ quá, hồn vẫn về thể xác thôi."
Cố Hoài và nhà họ Lâm xong liền cuống cuồng.
"Vậy bây giờ? Tiểu đạo trưởng, cô giúp với, vợ tỉnh nhà họ Cố sẽ trả cho cô một khoản thù lao hậu hĩnh."
Mắt Thẩm Tri Âm sáng rực lên, cô chuẩn khoản thu nhập mới ?
Cô ưỡn n.g.ự.c toe toét khoe cả nướu, trông ngốc nghếch nhưng cũng đáng yêu.
"Cứ giao cho , chú yên tâm ."
Thẩm Tri Âm chu môi hiệu cho Tần Trăn lau miệng giúp , dính mỡ .
Tần Trăn bực dọc : "Coi là cái gì hả."
động tác lau miệng cho cô bé chẳng hề qua loa.
"Ta ôm bình sữa, tay tiện cử động."
"Thế chẳng còn một tay khác ?"
Cô bé trả lời một cách hùng hồn: "Tay lúc nãy đ.á.n.h thương , nó cần nghỉ ngơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-13-sao-mieng-con-lai-co-vi-sua-the-nay.html.]
Nói xong, cô lạch bạch bước về phía mép giường bệnh.
lúc đều nghĩ cô sẽ phép gì đó thì thấy cô bé hì hục trèo lên giường, đó giơ bình sữa của lên nhét thẳng miệng Lâm Phong Tín.
Mọi : "!!!"
Lâm Phong Khiếu gào lên: "Cô nhóc cái gì thế hả!"
Thế giống chữa bệnh, rõ ràng là một đứa trẻ hư hỏng.
Bọn họ nên tin mới , đạo sĩ t.ử tế nào gọi hồn nhét bình sữa miệng .
Đầu óc Cố Hoài cuồng, toi , con nhóc đó chắc chắn là ăn may .
Tần Trăn cũng cảm thấy chột , vội vàng tiến lên định bế .
Thẩm Tri Âm bất mãn chống hai tay nhỏ xíu ngang hông.
"Đừng coi thường sữa của , đây là đồ đấy!"
Đổi là khác cô bé còn cho uống nhé.
Lâm Phong Khiếu: "Rõ ràng đó là sữa tươi nguyên chất mà, bọn tận mắt thấy cô nhóc đổ ."
Đồ cái gì chứ, thứ đó chẳng tiền là mua một đống ?
Thẩm Tri Âm phục liền cãi , xắn tay áo lên quyết chứng minh sữa của khác hẳn với sữa bình thường.
Không ai để ý giường bệnh tỉnh .
"A Hoài..."
Giọng Lâm Phong Tín vẫn còn yếu ớt, nhưng nhà họ Lâm luôn túc trực quan tâm cô nhận ngay.
"Con gái, con gái tỉnh ."
Giọng điệu của bố Lâm đầy mừng rỡ, Cố Hoài cũng vội vàng bước lên.
"Vợ , em thấy thế nào , đầu còn đau , uống nước ."
Lâm Phong Tín mấp máy môi: "Em..."
Mọi lo lắng cô.
"Sao miệng em mùi sữa thế ?"
Cố Hoài: ...
Lâm Phong Khiếu: ...
Bố Lâm: ...
Bọn họ đồng loạt về phía Thẩm Tri Âm.
Cô bạn nhỏ hất cằm lên, tay vẫn đang cầm bình sữa.
"Bây giờ thì tin chứ, sữa của là sữa bình thường nhé."
Lâm Phong Khiếu há hốc miệng, mặt đỏ bừng: "Có là viên 'kẹo đậu' lúc nãy bỏ ?"
Bọn họ thực sự cứ nghĩ đó là kẹo đậu vị sữa.
Người tỉnh nên Tần Trăn định dẫn Thẩm Tri Âm về .
Bây giờ muộn , nhóc con khi ăn no uống say ngả đầu vai ngủ gật.
chuẩn kiểu nhắm mắt là ngủ ngay tắp lự, nhà họ Cố vốn định đưa tiền cho cô nhưng giờ đành lòng gọi cô bé dậy.
"Tần Trăn, ngày mai phiền đưa cô bé đến nhà họ Cố một chuyến nhé, cảm ơn cô bé thật đàng hoàng."
Tần Trăn gật đầu, ôm theo nhóc con ngủ đến mức chảy cả dãi trở về nhà họ Tần.
Tạm thời về căn hộ của , sợ ngủ quỷ nhỏ đè lắm.
Nhà chính nhà họ Tần. Lúc là hai giờ sáng, Tần Trăn trông vô cùng mệt mỏi xách theo một đứa nhóc đang ngủ say sưa vai. Anh ngáp một cái mở cửa bước .
Mọi ngủ say nên cũng thẳng về phòng ngủ.
Anh ném luôn Thẩm Tri Âm lên giường.
Hôm , khi cả nhà họ Tần đang dùng bữa sáng thì đột nhiên thấy một cô bé xinh như búp bê chạy từ lầu xuống, tất cả đều sững sờ.
"Con nhà ai đây? Đến lúc nào ?"
Người nhà họ Tần ngơ ngác, Thẩm Tri Âm cũng ngớ .
Chuyện gì thế , đây là nhà họ Thẩm mà.
Cô bé suy nghĩ một lúc đầu chạy ngược lên.
"Tần Trăn, Tần Trăn..."
"Khụ khụ khụ... nhầm chứ, cô bé gọi tên con trai chúng đấy."
Bị sặc nước miếng, Tần chợt phấn khích hẳn lên.
Ông trời ơi, con trai họ ế chỏng ế chơ bao lâu nay, thế mà đùng một cái rước về một cô con dâu "siêu to khổng lồ", cháu gái nội của bà lớn chừng !
Hai ông bà nhà họ Tần lo lắng đến bạc đầu vì chuyện hôn nhân đại sự của con trai. Chỉ cần đưa một cô gái nào đó về cho họ mặt thì cũng chẳng đến nông nỗi .