Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 14: Ai cướp là ta chọc người đó

Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:01:13
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên nhóc từ lúc học trường quân đội cho đến khi nhập ngũ huấn luyện, cuối cùng cảnh sát, bây giờ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ngấp nghé ba mươi mà chẳng hề lấy một mảnh tình vắt vai.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện một đứa bé khả năng là cháu nội, bảo họ kích động cho ?

Khi Tần Trăn dẫn Thẩm Tri Âm từ lầu xuống, thứ họ đối mặt chính là ánh mắt nóng bỏng cháy rực của ba .

Anh chỉ thấy da đầu tê dại.

"Ba, ."

Mẹ Tần đẩy luôn con trai ruột , vươn tay bế Thẩm Tri Âm lên.

Thẩm Tri Âm: Mình sức hấp dẫn vạn mê đến ?

"Bé con xinh xắn quá, cháu ?"

Trán Tần Trăn đầy vạch đen: "Mẹ đang cái gì , nhóc nhà họ Thẩm đấy."

Mẹ Tần: "Nhà họ Thẩm? Nhà họ Thẩm nào?"

Ba ruột cau mày: "Nhà Thẩm Khoan á? Sao ba nhớ nhà họ con gái nhỉ?"

Tần Trăn điệu bộ của họ là ngay họ hiểu lầm tai hại .

"Đây là bà cô của Thẩm Tu Nam, ngay cả bác Thẩm cũng gọi nhóc là cô, đừng đoán mò nữa."

Mẹ Tần lập tức xìu xuống, hóa là mừng hụt một phen.

Bà ôm Thẩm Tri Âm, tiện tay cầm chiếc gối ôm ném thẳng con trai.

"Ăn với chả uống, tìm con dâu về cho mà mày còn mặt mũi ăn cơm . Con cái nhà bằng tuổi mày mua nước tương , khi nào mày mới sinh cho ông bà một đứa cháu gái dễ thương như bé con đây thì mơ tao cũng bật tỉnh giấc."

Lúc Thẩm Tri Âm cũng hiểu vấn đề, hóa là nhầm thành cháu gái.

Tần Trăn vội né đòn tấn công vật lý của , bế Thẩm Tri Âm lên chuồn thẳng ngoài.

"Con việc bận, ba cứ ăn , bọn con đây."

"Thằng ranh con , để đứa bé , mày mang trẻ con theo cái quái gì!"

Bà còn kịp ôm cho cơ mà. Gương mặt ngoan ngoãn bao, bao giờ bà mới phúc phần bồng bế một đứa cháu nội như thế chứ!

"Thật là đáng thương, đến bữa sáng cũng ăn mà đuổi khỏi nhà."

Trong một quán hoành thánh, cái miệng nhỏ của Thẩm Tri Âm nhóp nhép vài cái chén sạch một chiếc hoành thánh, quên móc mỉa Tần Trăn.

Tần Trăn lườm cô nhóc cháy máy.

"Nói như nhóc ăn gì ."

Thẩm Tri Âm đung đưa đôi chân ngắn củn, miệng đầy ắp thức ăn cũng ngăn cô bé tiếp tục liến thoắng.

"Ta với chú giống . Dì Tần thích còn định giữ đấy."

Tức c.h.ế.t chú , hihi.

Tần Trăn: Ăn bữa sáng mua mà còn dám mỉa mai , nhóc thấy chấp nhận hả?

Bên sở cảnh sát vẫn đang bận rộn với vụ đứa trẻ ma. Dù vụ cũng dính líu đến nhà họ Cố nên Tần Trăn dứt khoát lấy cớ công tác để đưa Thẩm Tri Âm đến đó.

thì cũng vài việc thực sự cần nhà họ Cố giải quyết.

Nhà họ Cố đón Lâm Phong Tín về nhà từ sáng sớm, thuê bác sĩ gia đình và y tá chăm sóc.

Người nhà họ Lâm để tiện chăm sóc con gái cũng tạm thời chuyển đến sống ở nhà họ Cố. Thấy hai đến, họ nhiệt tình mời .

"Chuyện hôm qua thật sự cảm ơn tiểu đạo trưởng. Vậy đưa thù lao cho cô nhé?"

Thẩm Tri Âm thích nhất là những việc sòng phẳng.

Tuy nhiên...

Cô bé thẻ ngân hàng!

Tiền lẻ chuyển khoản cũng chẳng thể chứa tiền lớn như thế.

Thẩm Tri Âm vung bàn tay nhỏ, trực tiếp lôi chiếc ba lô của .

"Đưa cho một túi tiền mặt !"

Giọng non nớt cất lên đầy khí phách.

Khóe miệng Tần Trăn giật giật: "Nhóc con cầm nhiều tiền mặt trong như thế sợ cướp ."

Thẩm Tri Âm rút thanh kiếm gỗ nhỏ : "Ai cướp là chọc đó."

Dám cướp tiền của hả, đ.á.n.h cho nhừ tử.

Nhà họ Cố sẵn tiền mặt bèn nhét chiếc ba lô nhỏ của Thẩm Tri Âm 5 xấp, tổng cộng hai mươi lăm nghìn tệ, đó ba lô đầy nhét thêm nữa.

Thù lao Cố Hoài trả còn nhiều hơn thế. Số còn cho sẽ bàn bạc với Thẩm Khoan chuyển thẻ của chú , đến lúc đó Thẩm Khoan sẽ chuyển trực tiếp cho cô.

Thẩm Tri Âm ôm túi tiền tít mắt, lão đạo sĩ mà thấy chắc chắn sẽ ghen tị c.h.ế.t .

Ai bảo ông vướng Ngũ Tệ Tam Khuyết, thiếu tiền, cả đời tiền tiết kiệm, một kẻ bần cùng suốt kiếp.

Nghĩ đến lúc cô bé đưa , lão đạo sĩ đó khuyên nhủ hết lời, bảo cô cố gắng kiếm tiền mua một căn biệt thự to để ông dưỡng lão. Bóc lột sức lao động trẻ em vô lương tâm!

"Gâu gâu gâu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-14-ai-cuop-la-ta-choc-nguoi-do.html.]

Trong lúc Tần Trăn và Cố Hoài đang chuyện về đứa trẻ ma, Thẩm Tri Âm thấy buồn chán nên ngoài chơi.

Sau đó, cô phát hiện một chú ch.ó ngáo vẻ ngoài vô cùng trai và sáng sủa nhưng ánh mắt ngốc nghếch hết sức.

"Chụt chụt chụt, cún cưng đây."

Thẩm Tri Âm vẫy tay. Chú ch.ó ngáo ngậm quả bóng chạy , đuôi ngoáy tít mù đến mức m.ô.n.g uốn lượn liên tục.

"Gâu gâu gâu..."

Một một ch.ó bậc thềm trong khu vườn nhỏ bắt đầu tán gẫu rôm rả như chút rào cản ngôn ngữ nào.

Dì bảo mẫu nhà họ Cố thấy cảnh cũng lắc đầu.

Đứa bé gái mặt mày trông lanh lợi, ngoan ngoãn thế vẻ thần kinh bình thường cho lắm.

"Thật á thật á? Thảo nào dì Cố thương nặng như nhà họ Cố ai đến thăm cả."

"Gâu gâu..."

"Sao cô như thế, mi đáng yêu thế mà cô còn đ.á.n.h mi, xa quá."

"Gâu gâu."

Chú ch.ó ngáo gật đầu lia lịa suýt rụng cả cổ.

Tám chuyện xong, Thẩm Tri Âm bắt đầu chơi đùa điên cuồng với chú ch.ó ngáo.

Vì cô bé nhỏ , trèo lên lưng ch.ó ngáo đôi chân ngắn ngủn cũng chạm tới đất. Hai tay cô bé bám chặt tai ch.ó hét lớn.

"Tiến lên!"

"Auuuuu, gâu gâu gâu!"

Chó ngáo cong đuôi chạy như điên. Vườn hoa nhà họ Cố đủ lớn, dẫu thì cũng dư dả cho một chú ch.ó và một đứa nhóc nghịch ngợm chạy loạn xạ.

Nghe thấy tiếng sủa hưng phấn của chú ch.ó nhà , sợ nó sẽ Thẩm Tri Âm hoảng sợ, Cố Hoài vội chạy xem. Và đập mắt là khung cảnh "ấm áp" .

Anh: "..."

Cảnh cũng thấy bình thường cho lắm.

Kể ai tin đây là một tiểu đạo sĩ lợi hại cơ chứ.

Chú ch.ó ngáo chở Thẩm Tri Âm phanh gấp ngay mặt Cố Hoài, nhưng hệ thống phanh vẻ hỏng nên tông thẳng .

Cố Hoài húc văng: "Đại Ngốc!"

Thẩm Tri Âm giơ hai bàn tay nhỏ lên vội vàng rũ sạch trách nhiệm.

"Không liên quan đến , đều do ch.ó ngáo tự ý quyết định đấy. Chú mắng nó thì mắng nữa nhé."

Ánh mắt vô cùng chân thành và vô tội.

Ánh mắt của chú ch.ó ngáo cũng cực kỳ vô tội và đầy kích động.

Cố Hoài: Muốn c.h.ử.i mà thốt nên lời.

"Chó nhà chú to thế, hóa nó tên là Đại Ngốc ."

Hờ... cái tên thông minh lắm .

Cúi xuống chú ch.ó Husky thè lưỡi mang theo vẻ ngốc nghếch tột độ, Thẩm Tri Âm xoa xoa đầu nó.

" cái tên , hợp với mi thật đấy Husky."

Cố Hoài: "..."

Hôm nay cạn lời quá nhiều .

Nhà họ Cố giữ họ dùng bữa. Thẩm Tri Âm gặp Lâm Phong Tín.

Trên đầu cô vẫn còn quấn băng gạc nhưng vẻ hồi phục khá .

Lâm Phong Khiếu lén lút hỏi Thẩm Tri Âm: "Hôm qua nhóc cho chị uống... sữa, rốt cuộc trong đó cho thêm cái gì thế?"

Tai của Cố Hoài và Tần Trăn lập tức vểnh lên.

"Đương nhiên là t.h.u.ố.c ."

Thẩm Tri Âm dùng ánh mắt "chú ngốc thật đấy" để .

Cố Hoài nghẹn lời, tất nhiên cũng đó là t.h.u.ố.c nhưng vấn đề là t.h.u.ố.c gì mới .

Nguyên nhân chính là uống ngụm sữa đó xong, vợ những tỉnh mà còn hồi phục nhanh. Bác sĩ kiểm tra xong cũng cảm thấy vô cùng kỳ diệu.

"Đó là t.h.u.ố.c giúp củng cố thần hồn, đương nhiên cũng tác dụng phục hồi đôi chút."

Tuy nhiều nhưng dùng cho bình thường thì đủ.

Lâm Phong Khiếu mắt sáng rực: "Xin hỏi tiểu đạo trưởng, t.h.u.ố.c đó còn ?"

Nghe cứ như linh đan diệu d.ư.ợ.c trong truyện tu tiên , thực sự tò mò.

Thẩm Tri Âm lắc đầu: "Hết , hôm qua cho uống hết ."

Hôm nay cô bé cũng chẳng còn viên nào để dùng.

 

Loading...