Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 149: Lấy mật ong
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:09
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Với những loại trái cây trong phòng nhỏ của Thẩm Tri Âm, một loại thị trường hiện nay thể tìm thấy.
Dù kỹ thuật trồng thì ăn cũng ngon bằng.
Đây là nhờ mộc linh khí nuôi dưỡng cho đến khi chín mọng.
Dưa hấu thì còn dễ hái, chứ nho đều treo tít trần nhà. Không gian phòng trong biệt thự rộng, mấy đàn ông cao mét tám như họ kiễng chân lên cũng với tới.
Cuối cùng đành vác một cái ghế đẩu cao tới, giẫm lên mới hái xuống .
Phần lớn dâu tây đều treo lủng lẳng ngoài cửa sổ. Tiết trời lạnh giá thế mà mấy con chim mập mạp cũng chẳng sợ lạnh, còn cố ý đập cánh bay tới mổ ăn, điệu bộ là quen mui lắm .
Thẩm Tri Âm và nhà họ Thẩm cũng xua đuổi chúng.
"Bà cô nhỏ, từ ngày đến nhà , cây cối trong sân thêm bao nhiêu là chim chóc đến tổ."
Thẩm Ngọc Trúc nhét một quả dâu tây miệng, tay cầm thêm một quả, chuyện vẫy gọi chú chim đang nhảy nhót bệ cửa sổ tới ăn.
Đừng chứ chú chim béo tròn thật sự sợ , nhảy nhót đáp luôn lên tay , cái mỏ nhọn nhỏ xíu mổ ăn đến đỏ chót.
Thẩm Ngọc Trúc vốn dĩ thích gần gũi với thiên nhiên, toát một luồng khí tức vô cùng thiện, nên mấy loài động vật nhỏ như chim chóc cũng thích nương tựa .
Thẩm Mộc Cẩn thấy cũng thử gọi một con, nhưng đám chim tuy sợ song cũng chẳng buồn để ý đến .
Sự đối xử khác biệt rành rành đó khiến bĩu môi.
Anh đây còn lâu mới thèm nhé hứ, dâu tây ngon thế giữ tự ăn cho sướng.
"Đừng là chim, ngay cây bạch quả lớn phía trang viên còn treo một cái tổ ong to bự chảng kìa."
Đám ong đó còn chui trong nhà kính để hút mật nữa cơ.
Ban công bên phòng Thẩm Tri Âm cũng thỉnh thoảng vài chú ong ghé thăm.
Mấy bông hoa nhiều mật, giữa mùa đông mà thỉnh thoảng vẫn nở rộ một đợt, khỏi lũ ong thích thú đến nhường nào.
Thẩm Tri Âm lên tiếng: "Chúng thể lấy mật ong đấy, cái tổ ong đó lớn quá ."
"Không chừng bên trong còn lẫn chút linh khí. Tuy đạt đến đẳng cấp của linh mật, nhưng chắc chắn hơn mật ong bình thường nhiều. Vừa thể dùng để ủ linh tửu."
Nhắc đến chuyện ủ rượu, đây cô bé từng ý định nhưng quên bẵng mất.
"Chừa nhiều nho một chút nhé, lấy để ủ rượu."
Lượng nho mọc trong phòng cô bé khá nhiều, thể hái đến ba giỏ lớn.
Chủ yếu là quả nho nào cũng to.
Bây giờ giàn nho sắp leo kín cả trần nhà . Cũng may đèn trong phòng là đèn chùm, nếu thì ánh sáng che khuất hết.
Tuy nhiên cô bé cũng ý định dọn dẹp đống dây leo . Có Tiểu Lưu Ly ở đây, chẳng loại sâu bọ nào dám bò phòng cả.
Thẩm Mộ Dã xán tới bóp bóp cái bờ vai nhỏ bé của Thẩm Tri Âm, giọng điệu vô cùng sốt sắng: "Bà cô nhỏ, khi nào lấy mật ong ? Cháu cũng ."
Trèo cây chọc tổ ong, mới nghĩ thôi thấy cực kỳ kích thích .
"Hái xong thì ăn sáng, ăn xong chúng sẽ ."
Số trái cây hái xuống phần lớn đều để trong nhà, những của nhà họ Thẩm cũng chia cho một ít.
Quản gia coi như nửa nhà họ Thẩm, nên ông thể ăn trái cây bất cứ lúc nào.
Ông cẩn thận dùng một chiếc giỏ mây đan xinh xắn đựng nhiều loại trái cây khác đóng gói , đó mang xe của Thẩm Khoan.
"Ông chủ, lúc nào việc mệt mỏi ngài thể ăn một chút."
Làm việc ở nhà họ Thẩm lâu, những hành động khác thường của Thẩm Tri Âm cũng giấu giếm ông, thậm chí còn cho ông thấy cả ma quỷ.
Lợi ích của những loại trái cây chính bản quản gia cũng trải nghiệm qua, nên việc mang một ít cho ông chủ dùng lúc việc là nhất.
Thẩm Khoan gật đầu .
Thẩm Mộc Cẩn cũng thu dọn xong xuôi chuẩn rời , phía đại diện gọi điện giục mấy .
"Quản gia cũng đóng gói cho một ít với nhé. Ây da... mất mấy ngày mới về ."
Anh chẳng rời chút nào. Hiện tại ở khu biệt thự cũ nhà họ Thẩm ngày nào cũng ăn đồ ngon, quan trọng nhất là đồ ăn chỉ ngon mà còn ăn bao nhiêu cũng sợ béo.
Lại còn lũ ma quỷ kể đủ thứ chuyện hóng hớt mà hề nữa chứ.
Cuộc sống trôi qua đặc sắc như , khiến chẳng buồn về căn biệt thự do chính tay mua.
"Bà cô nhỏ, rượu ủ nhất định chừa cho cháu đấy nhé."
Thẩm Tri Âm giơ bàn tay nhỏ nhắn lên dấu OK với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-149-lay-mat-ong.html.]
"Biết mà~"
Thẩm Mộc Cẩn xách theo giỏ trái cây, mang vẻ mặt lưu luyến nỡ rời , lúc lên xe còn cố diễn sâu một màn.
Khung cảnh cho sến súa hệt như sinh ly t.ử biệt.
Thẩm Mộ Dã ngứa mắt quá, nhịn mà tung luôn một cước đá văng .
"Muốn thì biến mau, bớt trò con bò !"
Thẩm Mộc Cẩn xù lông: "Tiểu Ngũ, tao là mày đấy! Sao mày dám đá tao hả."
"Em ngứa mắt, cút nhanh ."
"Em trai, em còn thương nữa , em tim tan nát quá."
Diễn xuất khoa trương khiến Thẩm Mộ Dã nhịn mà giả vờ nôn ọe một cái.
"Hahaha... Cho buồn nôn c.h.ế.t ."
Thẩm Mộc Cẩn mặt quỷ trêu tức, khi em trai ruột kịp lao tới đánh, lanh lẹ trèo lên xe, đóng sập cửa chỉ trong một nốt nhạc.
"Lái xe mau!"
Thẩm Mộ Dã c.h.ử.i rủa ném một nắm tuyết đập thẳng xe.
nhanh, nhóc nhảy nhót tưng bừng trèo cây chọc tổ ong với Thẩm Tri Âm.
Trong lúc đó, họ còn phát hiện mấy cái tổ chim cây.
Thấy họ trèo lên, mấy con chim béo tròn chẳng những sợ hãi mà còn bay tới ríu rít chào hỏi Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm tiện tay bốc vài quả ném cho chúng.
"Cây bạch quả là do bố cháu bỏ tiền lớn để mua về đấy. Hồi bé cháu trèo lên đây ngã bệnh viện, từ đó cả nhà lệnh cấm tiệt cháu trèo lên cây nữa."
Đã nhiều năm trèo , Thẩm Mộ Dã bỗng cảm thấy chút hoài niệm.
Hồi bé chính là kiểu tiểu bá vương điển hình, cây lớn cây bé trong nhà gần như đều trèo lên phá phách.
Dù ngã gãy xương bệnh viện, mắng mỏ thì ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn lời, nhưng hễ lớn là tiếp tục chứng nào tật nấy.
Thời kỳ nổi loạn của bắt đầu ngay từ lúc mới chạy nhảy, chủ trương sống luôn là: "Không ai khuyên bảo hết".
"Cảm giác cây cao lên nhiều."
Lên cấp hai thì còn trèo cây nữa, phần lớn thời gian đều dành để chơi bóng rổ, trượt ván với bạn bè, lớn thêm chút nữa thì chuyển sang đam mê đua xe.
Thẩm Tri Âm cành cây, chống nạnh : "Cháu trèo còn nhanh bằng kìa."
Thẩm Mộ Dã cam tâm chịu thua: "Vậy bây giờ chúng thi xem ai nhanh hơn."
Một lớn một nhỏ động tác cực kỳ lanh lẹ, thoăn thoắt trèo lên cao hệt như hai con khỉ.
Thẩm Ngọc Trúc gốc cây mà sợ mất mật, nhưng dám la lớn vì sợ họ phân tâm, lỡ trượt chân ngã xuống thì nguy.
Cuối cùng, hai kẻ cũng tiếp cận vị trí tổ ong.
Thẩm Mộ Dã thở hồng hộc: "Chúng ... đến cùng lúc."
Thẩm Tri Âm rút một con d.a.o nhỏ : "Xem bình thường cháu cũng chăm chỉ rèn luyện lắm nhỉ, tồi tồi."
Cậu thiếu niên sắp bước kỳ thi đại học một cô nhóc tì khen ngợi, bất giác cảm thấy chút ngượng ngùng.
Thẩm Mộ Dã tươi rói, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Lúc , trông bớt mấy phần ngỗ ngược bất cần, đó là sự rạng rỡ, đầy sức sống của tuổi trẻ.
"Nhanh nhanh nhanh, đưa đồ đựng đây, thương lượng với chúng , chỉ lấy một phần ba mật thôi."
Đám ong xung quanh tổ bay vo ve ngớt, nhưng tuyệt nhiên hề đốt họ.
Cái tổ ong lớn, dù lấy một phần ba lượng mật thì còn vẫn dư dả cho chúng sống qua mùa đông .
Một phần ba tổ ong nhét chiếc xô lớn mà họ mang lên, qua quả là một chiến lợi phẩm đồ sộ.
Sau khi lấy mật xong, Thẩm Tri Âm con ong chúa từ trong tổ bay , bất chợt thốt lên một tiếng ngạc nhiên đầy mừng rỡ.
"Ngươi đang lột xác ."
Cô bé tựa cây, bàn tay nhỏ nhắn vươn , con ong chúa đậu ngay ngắn trong lòng bàn tay trắng ngần.
Ong chúa lớn hơn hẳn những con ong thợ khác, to bằng nửa bàn tay của Thẩm Tri Âm. Quan trọng nhất là đôi cánh của nó xuất hiện những đốm màu vàng đỏ rực rỡ.