Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 153: Gặp gỡ Quân Uyên
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:13
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, Thẩm Tri Âm cần cái sự phô trương đó.
"Mọi cứ cho địa chỉ , cháu tự đến ."
Cô bé lượn lờ bên ngoài một vòng xem món gì ngon .
Gia đình cái gì cũng , chỉ là lối sống quá chú trọng quy củ, lúc nào cũng ăn uống đúng bữa đàng hoàng, ít khi ngó ngàng đến mấy món ăn vặt đồ nướng lề đường.
Ăn mãi mấy món thì Thẩm Tri Âm cũng chẳng thiết tha gì, nhưng thỉnh thoảng đổi vị vài bữa thấy thèm lạ thường.
Cô bé tính sẵn cả , ngày mai ăn tôm hùm đất, thêm cả đậu phụ thối nữa!
Sáng hôm , Thẩm Tri Âm dậy sớm diện một bộ đồ màu đỏ rực rỡ đầy khí lễ hội, chiếc áo khoác ngoài giống như một bộ váy liền.
Phần cổ áo và gấu váy còn viền một lớp lông tơ trắng muốt, còn đeo thêm một chiếc túi nhỏ hình chuột hamster đáng yêu vô cùng.
Bên phối cùng chiếc quần tất màu đen, đôi giày tuyết, đội một chiếc mũ len hình đầu rồng ngộ nghĩnh, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn càng thêm phần trẻ con, môi hồng răng trắng trông chẳng khác nào tiểu tiên đồng tọa hạ bên các vị thần tiên.
Trên lỉnh kỉnh hai cái túi đeo chéo, n.g.ự.c tòng teng một bình sữa, Thẩm Tri Âm ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu xuất phát.
Mấy Thẩm Mộ Dã định theo nhưng cô bé dứt khoát cho.
"Lát nữa còn đến Cục Quản lý Đặc biệt, mấy theo gì."
Cô bé liếc xéo Thẩm Mộ Dã một cái: "Đừng tưởng đang trốn học, ngoan ngoãn học với mấy thầy giáo ."
Mấy vị thầy ma đó vẫn còn ở đây. Hồi Tết họ cũng nghỉ lễ xuống địa phủ dạo một vòng, cái bộ dạng đắc ý của họ suýt chút nữa khiến đám ma quỷ khác đó hùa đ.á.n.h hội đồng.
Ăn Tết xong họ về, bảo là chê địa phủ lạnh lẽo u ám chẳng tí khí Tết nào.
đến chuyện dạy dỗ Thẩm Mộ Dã thì họ tuyệt đối bao giờ chểnh mảng.
Bây giờ Thẩm Mộ Dã đến trường bài kiểm tra, thành tích chắc chắn thể bay vút như tên lửa từ nhóm bét bảng lên lọt top 50 trường.
Cố gắng thêm một học kỳ nữa thì đậu trường Thanh Hoa Bắc Đại cũng còn là giấc mơ.
Sau khi tạm biệt nam sinh trung học đang ủ ê, Thẩm Tri Âm nhàn nhã thong dong bước .
Đôi chân ngắn lon ton bước khá nhanh, chẳng bao lâu đến khu thương mại.
Việc đầu tiên cô bé là chạy mua một ly sữa siêu to khổng lồ, gọi thêm đủ các loại topping thơm phức.
Sau đó đổ hết bình sữa của để nhấm nháp dần.
Cái ly sữa to hơn bình sữa của cô bé nhiều, thế mà lúc đổ đầy bình.
Cảnh tượng khiến cạnh tròn mắt suýt rớt tròng.
Đáy ly của tiệm sữa ăn bớt nhiều đến thế cơ ?
Thế là uy tín của tiệm sữa tổn hại nghiêm trọng.
Thẩm Tri Âm mua thêm một ly lớn nữa, đổ thấy cũngòm tòm mới ôm bình sữa sung sướng hút chùn chụt.
Hương vị ấm áp ngọt ngào , mùa đông mà một ngụm thì tuyệt bao.
Tiếp theo, cô bé tung tăng đến tiệm chuyên bán tôm hùm đất cay, một đứa bé tí xíu gọi hẳn một phần cực lớn.
Thân hình nhỏ bé cao qua khỏi quầy thu ngân, cộng thêm cái giọng trẻ con non nớt khi gọi món thu hút sự chú ý của ít .
Nhân viên thu ngân suýt nữa thì thấy cô bé.
"Ở đây, ở đây..."
Thẩm Tri Âm kiễng gót chân lầm bầm: "Thấp quá mất, bao giờ mới cao lên đây trời..."
Cái dáng vẻ sầu não đa sầu đa cảm đó khiến ai cũng buồn .
"Em gái nhỏ, cháu gọi món gì nào?"
"Cháu lấy tôm hùm đất vị tỏi, tôm hùm đất vị cay tê, mỗi thứ đều lấy phần cực lớn ạ."
Nhân viên phục vụ quanh bốn phía nhưng thấy bóng dáng phụ nào cùng cô bé.
"Em gái nhỏ, nhà cháu ? Mấy món cháu gói mang về ?"
"Không ạ, cháu ăn ở đây luôn, một cháu ăn."
Thẩm Tri Âm lấy điện thoại , mở mã thanh toán quơ quơ.
"Lát nữa cô bê bàn bên cho cháu là ."
Cô bé chỉ tay về phía chiếc bàn trống gần đó.
Nhân viên phục vụ: …………
Một... một cháu ăn á?
Lúc , chỉ nhân viên quán mà cả những vị khách đến ăn tôm hùm đất cũng trợn tròn mắt hình nhỏ xíu của cô bé.
Thẩm Tri Âm coi như để ý, hối hả thanh toán tiền tự chạy đến bàn ngay ngắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-153-gap-go-quan-uyen.html.]
Cái ghế cao, cô bé lên đôi chân ngắn lơ lửng chạm tới đất.
Không đợi quá lâu, hai chậu tôm hùm đất bự chảng bưng lên.
Lúc rời , nhân viên phục vụ còn ngoái cô bé mấy .
Thẩm Tri Âm tự đeo găng tay nhanh thoăn thoắt bắt đầu ăn.
Đôi tay nhỏ bé bóc vỏ tôm nhoay nhoáy, tốc độ nhanh đến mức lớn cũng theo kịp.
Ngon quá , cô bé cũng tự nuôi tôm hùm đất .
Bên trang viên cái ao chắc là nuôi , đợi đến mùa xuân sẽ thả giống, lớn lên thì mang về nhà họ Thẩm tự chế biến ăn.
Hai chậu tôm hùm to bự thì nhiều nhưng phần đầu tôm chiếm hơn nửa.
Số lượng tôm giảm nhanh chóng, trong lúc ăn cô bé còn tọng thêm hai bát cơm trắng, khiến xung quanh xem mà há hốc mồm.
cô bé ăn ngon miệng quá, mấy đứa trẻ con bàn bên đang mè nheo biếng ăn tự dưng cũng thấy đói, thế là tự giác đòi ăn cơm.
Khoảng chừng bốn mươi phút , Thẩm Tri Âm chén sạch sành sanh.
Mấy thanh niên to xác bàn bên nuốt nước bọt, cứ dán mắt chằm chằm bụng cô bé mãi.
Đáng tiếc thời tiết lạnh nên ai cũng mặc áo dày cộm, họ cũng chẳng điều gì.
"Thế mà nhóc con đó ăn hết sạch thật đấy."
"Em gái nhỏ, cháu trướng bụng ?"
"Gớm thật, còn chén luôn hai bát cơm trắng, cái bụng tí teo đó mà chứa ."
Thẩm Tri Âm lắc đầu nguầy nguậy: "Không trướng ạ."
Cô bé biện minh cho : "Cháu khỏe lắm nên cháu ăn nhiều."
cũng chẳng ai thèm tin, một đứa nhóc vắt mũi sạch thì sức khỏe bao nhiêu chứ.
Ăn tôm hùm đất xong, cô bé tiếp tục ôm bình sữa uống sữa.
Trải qua chừng thời gian, sữa bên trong vẫn giữ nguyên nhiệt độ ban đầu.
Ăn no rửng mỡ, cô bé nhàn nhã lững thững rời .
Thấy bán kẹo hồ lô, cô ghé mua hai xâu, mỗi tay cầm một xâu gặm.
Cô bé đang chuẩn về phía Cục Quản lý Đặc biệt thì đột nhiên phát hiện phía một đám đông đang bu xem chuyện náo nhiệt.
Thẩm Tri Âm lập tức chạy những bước ngắn lạch bạch đến đó, bằng bản lĩnh vốn , cô bé len lên hẳn hàng đầu.
Hai xâu kẹo hồ lô vẫn bảo vệ nguyên vẹn sứt mẻ gì.
"Ai đấy, ai chen lấn thế hả."
"Đứa nào mù dở giẫm chân bà ."
Thẩm Tri Âm một đường chen lấn xô đẩy vượt lên phía , cuối cùng cũng rõ đầu đuôi câu chuyện.
Một chiếc xe điện nhỏ màu đen trông khá bảnh chỏng trơ nền tuyết, một đàn ông cao lớn che chiếc ô màu đen đang cạnh đó.
Anh mặc một bộ trường sam kiểu Trung Hoa màu đen, áo thêu hình một con rồng, trông uy dũng cực kỳ trai.
Còn phía mặt đàn ông, một ông lão đang vạ vật đất kêu la oai oái.
Ngay khi Thẩm Tri Âm chen , đàn ông che ô đó cũng hướng ánh mắt về phía cô bé.
Ánh mắt hai chạm trong thoáng chốc.
Thẩm Tri Âm: ...Người vẻ nguy hiểm đây.
Cô bé xoa xoa chiếc cằm nhỏ ngẫm nghĩ, thể khiến cô cảm nhận sự nguy hiểm, chắc chắn hề đơn giản.
"Ối giời ơi bà con xem , thanh niên kiểu gì thế , đ.â.m già chắc cái mạng còm của tiêu mất thôi, đền tiền, nhất định bồi thường tiền cho !"
Quân Uyên bặm môi, đôi mày kiếm nhíu chặt .
"Là ông tự đ.â.m sầm xe mà."
Giọng của êm tai, tướng mạo cũng thuộc hàng cực phẩm.
Chỉ cách ăn mặc trang phục cũng đủ hiểu hạng nghèo rớt mồng tơi, dù rằng đang cưỡi một con xe điện cùi bắp.
Thảo nào nhắm trúng.
Ông lão vẫn ngừng la lối đòi bồi thường, đám đông xung quanh cũng xì xào bàn tán.
"Cái ông già chuyên gia ăn vạ ở quanh khu đấy, thanh niên xui xẻo , thôi thì nhì nhằng đưa chút tiền cho xong chuyện , loại dai như đỉa, khó dây dưa lắm."
Việc báo cảnh sát kiện tụng lằng nhằng quá phức tạp, hơn nữa góc khuất camera, ông lão cứ khăng khăng là đụng trúng thì chẳng ai gì ông cả.