Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 154: Em giúp anh xả giận, có hậu tạ gì không?

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:14
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tri Âm c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô, đàn ông thú vị phết.

Rõ ràng là lợi hại, một ông lão bình thường ăn vạ.

"Chân lết lên nổi nữa , chắc là liệt luôn mất thôi, đền tiền đây, hôm nay nếu hai ngàn thì chuyện xong !"

Ông lão cũng giảo hoạt, kêu la oai oái đòi bồi thường hai ngàn, một con quá lớn nhưng hầu hết đều thể bỏ , huống hồ do đích ông ngắm trúng, móc hai ngàn chắc chắn dư dả.

Bởi vì so với những chuyện phiền phức như báo cảnh sát kiện tụng, ném hai ngàn để dẹp yên chuyện là giải pháp mà hầu hết đều sẽ chọn.

Quân Uyên: " tiền."

"Định lừa ai hả , riêng bộ đồ đang mặc cũng chả rẻ rúng gì, tông ông già nông nỗi mà đền hai ngàn cũng tiếc, c.h.ế.t quách cho , ối chao ôi xong , càng lúc càng thấy nặng hơn, sắp toi , đau c.h.ế.t mất."

Thẩm Tri Âm: ...Sắp toi mà ông vẫn rống to thế cơ .

Cái liếc mắt của cô bé thiếu điều sắp lật ngược lên tận trời xanh.

"Ông ơi ông , để cháu đỡ ông dậy nhé."

Tròng mắt Thẩm Tri Âm đảo quanh, đôi chân ngắn lon ton chạy tới.

Ông lão trừng mắt liếc cô bé một cái: "Đỡ cái gì mà đỡ, già cần con ranh vắt mũi sạch nhà mày đỡ."

Khi đến gần ông , đầu ngón tay Thẩm Tri Âm giấu sẵn một cây kim.

"Thế ạ, cô giáo bảo việc là một đức tính , cháu một em bé ngoan mà."

Biểu cảm và ánh mắt ngây thơ vô tội đến mức chê .

ngay khoảnh khắc chạm ông lão, cô bé liền chọc thẳng cây kim chân ông .

Trời lạnh thế ai cũng mặc áo quần dày cộm, nếu là kim bình thường thì chắc đ.â.m xuyên qua .

Thế mà Thẩm Tri Âm còn cố tình nhắm huyệt vị đau đớn nhất chân mà đâm.

Cú đ.â.m khiến ông lão đau đến mức hét lên oai oái, nhảy dựng lên ngay tắp lự.

"Cái chân của , cái quái gì thế !"

Nhìn cái tướng nhảy tưng tưng khỏe mạnh nhường , gì giống đụng gãy chân lên nổi chứ.

Thẩm Tri Âm cố tình giả vờ ngạc nhiên kêu lên: "Ông ơi, chân ông gãy ? Không lên nổi nữa ?"

Ông lão tức điên lên: "Con ranh thối tha , mày lấy cái gì đ.â.m chân tao đấy!"

Thẩm Tri Âm xòe hai bàn tay , vẻ mặt vô tội còn đáng thương vô cùng.

"Ông ơi ông gì thế ạ, trong tay cháu cầm gì ."

Người bên cạnh khẩy: "Ông già, ông cũng mặt dày quá đấy, nhảy nhót còn dẻo dai hơn cả đám thanh niên tụi tui nữa, sức khỏe việc gì ích mà cứ thích ăn vạ khác ."

Mấy ông bà cụ xem cũng lên tiếng khinh bỉ: " là vì mấy thành phần như ông nên con bây giờ ngày càng vô cảm, thấy ngã thật cũng chẳng ai dám đỡ."

"Loại gì thế , bám như đỉa đói, lão già chuyên ăn vạ quanh đây, cảnh sát tóm bao nhiêu thả đấy, đúng là đồ vô ."

Đã mấy chuyện trơ trẽn thế thì ông lão rõ ràng là kẻ mặt dày vô sỉ , ông lập tức ngửa đất tiếp tục bài ca ăn vạ.

"Chân nhưng tim vấn đề, dọa sợ , hôm nay nhất định đền tiền!"

Chủ chốt vẫn cứ là mặt dày.

"Thanh niên ơi, báo cảnh sát cho ."

Thẩm Tri Âm tiếp tục gặm kẹo hồ lô, tung tăng bước tới bên cạnh Quân Uyên, lấy cùi chỏ huých nhẹ cái chân dài miên man của .

Hết cách , ai bảo chiều cao của cô bây giờ còn tới thắt lưng cơ chứ, chuyện mà cứ ngửa mặt lên mỏi hết cả cổ.

"Làm luôn combo 110 với 120 ? Không ông than đau tim , gọi thẳng xe cấp cứu đưa tới bệnh viện luôn."

Thẩm Tri Âm đương nhiên chỉ cần liếc mắt là lão già đang diễn kịch, ngặt nỗi cô còn quá nhỏ, lời tin bàn tới, chứ lão già chắc chắn sẽ cãi chày cãi cối chịu thừa nhận.

Quân Uyên rũ mắt cô bé xinh xắn như tạc tượng: "110 với 120 là cái gì?"

Cục kẹo hồ lô trong miệng Thẩm Tri Âm suýt chút nữa rớt xuống đất.

trời... còn lạc hậu hơn cả nữa hả?

"Anh mới chui từ núi nào xuống thế? Bế quan mấy năm ?"

Cái kiểu lạc nhịp trầm trọng với xã hội em ơi.

Quân Uyên giơ một ngón tay lên.

Da tay trắng bóc, ngón tay thon dài rõ từng đốt, xương khớp cực kỳ cuốn hút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-154-em-giup-anh-xa-gian-co-hau-ta-gi-khong.html.]

Ánh mắt Thẩm Tri Âm lướt từ bàn tay đến khuôn mặt một vòng, ôi ơi khéo đây là hồ ly tinh đực tu luyện thành cũng nên.

"Một trăm năm , thế thì chả trách."

Thực là một nghìn năm, nhưng Quân Uyên màng giải thích.

Thẩm Tri Âm Quân Uyên bằng ánh mắt xót thương, đó lôi điện thoại định giúp gọi cảnh sát gì đó.

Nể tình tên hồ ly đực trai, miễn cưỡng xem như " cùng hội cùng thuyền".

"Alo, 110 ạ?"

Ông lão thấy con bé con dám gọi cảnh sát liền vùng dậy, hùng hổ lao tới mắng c.h.ử.i xối xả.

"Đám trẻ con bây giờ đúng là chẳng kính lão đắc thọ..."

Ông còn kịp chạm Thẩm Tri Âm, cô bé nương theo đà ngã lăn bên cạnh.

Sau đó nhăn nhó ôm n.g.ự.c vẻ đau đớn vô cùng: "Huhu... Cháu bệnh tim, ông cháu sợ quá."

"Ở đây ăn vạ, còn lớn tiếng đe dọa đ.á.n.h cả trẻ con."

"Cháu đến bệnh viện, cháu tiền bồi thường, hôm nay chuyện nếu đền bù thì xong !"

Đám đông vây quanh: ...!!

Ông lão: "!!!"

Mấy câu đó rõ ràng là lời thoại của mà!

Quân Uyên cụp ô xuống xổm bên cạnh: "Em ..."

Lời còn dứt, thấy cô bé đang nháy mắt hiệu với .

Quân Uyên: …………

Bao năm cũng uổng công sống đời, tuy đây là đầu tiên đụng độ thể loại ăn vạ , nhưng khả năng nắm bắt tình hình của nhạy bén.

"Đền tiền."

Đôi mắt hẹp dài của Quân Uyên phóng ánh về phía ông lão, bỗng toát một áp lực bức khó tả.

Ông lão dọa sợ đến mức trượt chân ngã phịch xuống đất.

Khi hồn , ông tiếp tục giở thói lưu manh.

"Ông trời ơi, bắt nạt già , còn chạm con bé mà nó dám ăn vạ , cái tướng nó thế thì giống bệnh tim ở chỗ nào, mới là nạn nhân, ức h.i.ế.p quá đáng mà huhu..."

Đám đông xung quanh chẳng hề thương xót, phá lên ầm ĩ.

"Thế do ông giở trò ăn vạ ? Đáng đời."

"Người gọi cái là gậy ông đập lưng ông đấy, ông già la lối ầm ĩ thế trông giống đang bệnh tật gì ."

"Lúc nãy còn rống lên tông gãy chân, thì nhảy nhót tung tăng, nào, chỉ cho phép ông bệnh tim chứ trẻ con thì phép chắc."

Ông lão hậm hực bò dậy từ đất, xem chừng phi vụ xôi hỏng bỏng .

"Xui xẻo thật, coi như tao xui xẻo đụng trúng hai đứa tụi mày, một đứa thì vắt cổ chày nước, một đứa thì vô mặt dày."

Thẩm Tri Âm khẩy hai tiếng, cũng lười chẳng buồn giả vờ nữa.

chuyện vẫn kết thúc.

Biết lão già hoạt động quanh khu vực , Thẩm Tri Âm kéo Quân Uyên mua một cái loa phóng thanh cỡ bự, cái loại màu trắng gắn mấy xe ba gác thu mua ve chai, tính năng ghi âm phát liên tục.

"Em giúp xả giận, hậu tạ gì ?"

Cô chẳng rảnh để công cho khác .

Quân Uyên ngẫm nghĩ một chút, xòe tay , chớp mắt trong lòng bàn tay xuất hiện một cành hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, còn nguyên cả lá.

Ai cũng hoa Bỉ Ngạn mọc bên đường xuống suối vàng nở hoa thì thấy lá, nhưng hiếm ai rằng, trong hàng ngàn hàng vạn khóm Bỉ Ngạn đó vẫn tồn tại những cá thể đặc biệt.

Điều kiện để hình thành loại hoa Bỉ Ngạn cực kỳ khắt khe.

Điều đầu tiên là cần m.á.u của Chí tôn Minh Giới.

Máu của Minh Đế thể kéo dài thời gian sinh trưởng của hoa Bỉ Ngạn, kết hợp với Thất Tình Lệ tưới tiêu liên tục suốt trăm năm, tưới đúng giờ Tý, thì cây hoa mới từ từ đ.â.m chồi nảy lá.

Nói đến m.á.u của Minh Đế thôi là chuyện khó hơn lên trời , một vị Đế quân uy quyền nhường , ai dám khiến ngài đổ máu?

Ngài bắt kẻ khác phun m.á.u thì .

 

Loading...