Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 155: Minh Đế xui xẻo bị chém đẹp
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:15
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở thế giới kiếp của Thẩm Tri Âm tồn tại Minh Đế, nên loại hoa Bỉ Ngạn đương nhiên cũng .
Trong lúc nhất thời, cô quả thật thứ dùng để gì, nhưng với độ nhạy bén của bản , cô thể cảm nhận đây là một món đồ vô cùng quý giá.
Thấy cô cứ chằm chằm nghiên cứu nụ hoa, Quân Uyên bèn gợi ý: "Nó khả năng chữa lành linh hồn."
Đôi mắt Thẩm Tri Âm lập tức sáng rỡ, đây chẳng chính là bảo vật cô đang khao khát tìm kiếm ?
Có điều... bản chỉ giúp xả giận cỏn con mà tặng món quà quý giá nhường , gã chắc hẳn ngốc nghếch lắm nhỉ.
"Em cũng nhận đồ của , em thể dùng thứ khác để trao đổi."
Thẩm Tri Âm xổm xuống, moi hết những thứ giá trị trao đổi hiện tại của bày biện.
"Anh xem thử cần món gì."
Đan dược, bùa chú, kiếm gỗ đào, còn vài cây linh thảo, vảy của rùa Toàn Quy, xương cốt và vảy của rắn canh mộ, ngọc bội hộ mệnh, vân vân và mây mây.
Tuy nhiên, phần xương và vảy của con rắn canh mộ cô chỉ mang theo một lượng nhỏ, vì nhét nhiều quá thì túi đựng nổi.
Quân Uyên hờ hững lướt mắt qua đống đồ đạc, dường như chẳng mảy may bận tâm đến chúng.
"Tặng em đấy."
Thẩm Tri Âm: Khẳng định tên còn nhiều món ngon vật lạ trong tay!
Giọng điệu và phong thái hào phóng , nếu đổi là ở kiếp thì cô cũng thể .
Đáng tiếc là đầu t.h.a.i chuyển thế một phen, của cải kiếp cũng tan thành mây khói.
"Vậy khi nào luyện đan d.ư.ợ.c em sẽ chia cho một ít nhé?"
Thẩm Tri Âm đành nhét đống đồ nghề trong chiếc túi nhỏ của .
Mẩu xương rắn cuối cùng ráng sức lắm cô bé mới nhồi nhét .
"Không gian cái túi nhỏ bé quá mất." Cô bé càu nhàu trong lúc cố gắng đóng kín .
Bao giờ mới tìm thấy gian thạch đây, nhưng một thực tế khá bi đát mà Thẩm Tri Âm đối diện, đó là dù tìm thấy chăng nữa, cô cũng kỹ năng để luyện chế nó.
Cô thành thạo về chế tác bùa và luyện đan, nhưng môn luyện khí thì cô đúng là bó tay chấm com.
Hiện tại chỉ còn đặt niềm tin việc cháu trai thể lĩnh hội môn luyện khí nhanh nhanh một chút.
Có lẽ đành tìm nguyên liệu may tạm một cái túi khác thôi.
Thẩm Tri Âm phủi phủi tay, đó gọi điện cho cháu trai, nhờ tìm giúp một thanh niên chuyên ăn lêu lổng phố. Đám cả ngày rảnh rỗi chẳng việc gì , chi chút tiền là thể sai bảo canh me ông già ăn vạ , phát cái loa phóng thanh liên tục là tuyệt vời nhất.
Biết tin cô gặp chuyện ăn vạ, Thẩm Mộ Dã cuống quýt hỏi thăm xem cô .
Thẩm Tri Âm: "Không , đụng chuyện là , mà là... ờm... một bạn."
Tuy đó quen , nhưng giờ cũng thể coi là bạn bè .
Thẩm Mộ Dã: "Vậy tiểu tổ tông đợi một chút, sẽ chạy tới ngay đây ạ."
Chút chuyện vặt vãnh , bỏ hai nghìn tệ là đủ thuê bám dính lấy ông già đó ít nhất ba ngày!
Trong lúc chờ, Thẩm Tri Âm lượn lờ mấy vòng quanh chiếc xe điện nhỏ xíu màu đen trông cực "chất chơi" của Quân Uyên.
"Anh mới xuất quan đúng , tự dưng nghĩ đến chuyện mua cái xe ?"
Quân Uyên bặm môi: "Thấy nhiều lái loại xe , cũng thử xem ."
Thế giới đổi so với ký ức xa lạ của . Sau vài ngày quan sát, Quân Uyên quyết định cắt phăng mái tóc dài chuyển sang kiểu tóc ngắn hiện đại, bộ y phục cũng bằng chiếc áo khoác trường sam tân thời.
Anh cảm thấy hứng thú với nhiều thứ của thế giới , chỉ là... trong quá trình giao tiếp gặp đôi chút khó khăn.
Chẳng hạn như tiền tệ của thế giới . Lúc mua thức ăn, đành lôi một đống thứ như vàng bạc ngọc ngà châu báu để đổi, kết quả là bằng ánh mắt như kẻ ngốc nghếch suốt một hồi lâu. Khổ nỗi là họ chịu nhận đồ của .
Đã còn một đám lưu manh nhắm trúng vì để lộ tài sản, may mà cuối cùng đám côn đồ đó tẩn cho một trận nhừ tử.
Cuối cùng, đành đổi chiếc khóa vàng tinh xảo cho một ông chủ bụng nào đó và nhận về mười mấy ngàn tệ.
Thẩm Tri Âm hỏi : "Chiếc khóa vàng của nặng bao nhiêu gram thế?"
Quân Uyên thành thật đáp: "Chắc cỡ năm mươi gram."
Thẩm Tri Âm nhanh chóng lôi điện thoại hì hục kiểm tra, khi tra xong giá vàng hiện tại thì cô cạn lời.
"Anh c.h.é.m ! Cái khóa vàng đó đáng giá suýt soát gần bốn mươi ngàn lận, mà lão chỉ trả mười ngàn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-155-minh-de-xui-xeo-bi-chem-dep.html.]
Lão đó đúng là thất đức quá mà, đồ ngon mà nỡ lòng nào nuốt trọn!
Quân Uyên: …………
Anh, vị Đế quân cao quý của Minh Giới, thức giấc giấc ngủ ngàn năm lừa gạt thì cũng đụng trúng bọn lừa đảo ăn vạ, , còn xém cướp nữa.
Nhân gian cớ thê lương đến .
Thẩm Tri Âm đ.â.m thương xót cho .
Quân Uyên bặm môi tiếng nào. Ban đầu còn tưởng tay ông chủ nọ lòng , ai dè…
Con thời nay mà gian xảo thế cơ chứ!
Nhìn đàn ông to xác bỗng trở nên rụt rè đáng thương, Thẩm Tri Âm kiềm đưa tay vỗ vai an ủi.
"Trải qua một kiếp nạn, rút thêm một bài học, đừng ngây thơ như nữa."
Quân Uyên chằm chằm điện thoại tay cô: "Vật của em gọi là gì? thấy nhiều sử dụng."
Thẩm Tri Âm đung đưa chiếc điện thoại, khuôn mặt lộ vẻ đắc ý: "Điện thoại di động đấy, em cho , đừng mà xem thường đồ vật nhỏ bé ..."
Khi thanh niên Thẩm Mộ Dã sai đến theo địa chỉ tìm tới nơi, đập mắt là hình ảnh một lớn một nhỏ xổm đất, chụm đầu say sưa chơi trò "Xếp kim cương".
Người thanh niên đó: …………
Mình tìm nhầm chăng?
Thẩm Tri Âm và Quân Uyên đều là tu hành, dĩ nhiên cảm nhận tiếng bước chân đang tới gần.
"Cậu do Thẩm Mộ Dã cử tới ?"
Thẩm Tri Âm nhét vội điện thoại tay Quân Uyên, cất giọng hỏi.
Người thanh niên lập tức hiểu cặp đôi lớn nhỏ chính là ông chủ mà đang kiếm tìm.
Nghĩ đến hai ngàn tệ nhét túi, liền trưng một nụ nịnh hót.
"Vâng , là em đây, xin hỏi ngài cần em giải quyết việc gì ạ?"
Thẩm Tri Âm liền trình bày yêu cầu của , thì cũng vô cùng đơn giản.
Đơn giản là cầm cái loa phóng thanh cỡ bự bám sát ông già . Mỗi khi thấy ông giở bài ăn vạ thì cứ bật loa cho nó phát phát là .
Việc quá đỗi dễ dàng, thanh niên vỗ n.g.ự.c cái bộp đảm bảo: "Ngài cứ giao cho em, bảo đảm lão già đó thể ăn vạ thêm một ai nữa!"
"Tự cũng cẩn thận đấy nhé, đừng đụng độ trực diện với ông , kẻo lão tống tiền ngược ."
"Ông chủ cứ yên tâm, chân cẳng em lanh lẹ chạy nhanh hơn thỏ, ông đừng hòng đụng tới cái móng chân của em."
Xong xuôi, thanh niên tiến hành thu âm cái loa phóng thanh cỡ bự, mang theo vẻ hừng hực khí thế hướng thẳng về phía địa bàn ăn vạ của lão già .
Quân Uyên che ô cheo cheo bước bên cạnh cô bé. Mắt tuy dán chặt màn hình điện thoại nhưng bước chuẩn xác bắt nhịp với bước chân cô bé, thi thoảng còn điêu luyện né tránh chướng ngại vật đường.
Trò chơi "Xếp kim cương" bé xíu thế mà khiến mê mẩn quên cả lối về.
Lúc họ đến nơi, tình cờ , lão già tăm tia một con mồi mới.
Tư thế ngã lăn đất cũng chuẩn sẵn sàng.
Thẩm Tri Âm nháy mắt hiệu cho thanh niên. Cậu nhanh ý lập tức xông lên, đó bật to loa phóng thanh.
"Alo alo, tài xế phía chú ý, một lão già chuyên nghề ăn vạ ở quanh đây, xin vui lòng bảo vệ tài sản của bản cẩn thận."
"Alo alo, tài xế phía chú ý, một lão già chuyên nghề ăn vạ ở quanh đây, xin vui lòng bảo vệ tài sản của bản cẩn thận."
…………
Tiếng loa phát phát liên hồi, đường cũng tò mò sang hóng chuyện, chủ xe thấy thế cũng hoảng hốt phanh gấp.
Ông lão vốn thế chuẩn ngã sóng soài mặt đất, cách chiếc xe xui xẻo hơn một mét.
Chủ xe thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ kiếp, suýt chút nữa là tiêu đời !"
Ông lão đất: …………
Cơn tức giận gương mặt nhăn nheo của ông đỏ gay gắt.
Ông lồm cồm bò dậy, văng tục c.h.ử.i bới hầm hầm lao về phía gã thanh niên tính sổ.
trai ôm cái loa phóng thanh di chuyển cực kỳ lươn lẹo, thèm đối đầu trực diện với lão, đó cứ liên tục chĩa thẳng loa mặt lão phát phát với âm lượng chát chúa.