Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 156: Đùa cợt cái quái gì vậy
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:16
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vị chủ xe suýt chút nữa mắc bẫy ăn vạ liền ló đầu cảm kích hô to: "Đa tạ em nhé, ngàn like cho chú mầy!"
Gã thanh niên toét miệng tươi rói để lộ hàm răng trắng bóc: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ."
Chủ xe ngoảnh mặt khinh bỉ nhổ nước bọt về phía ông lão nhanh chóng rồ ga phóng xe chuồn mất.
Thẩm Tri Âm và Quân Uyên quan sát từ đằng xa, kìm cũng bật ha hả.
"Haha haha... Đáng đời lão già!"
Gương mặt Quân Uyên vẫn giữ vẻ điềm đạm, thế nhưng đáy mắt khẽ gợn ý .
Thẩm Tri Âm tới Cục Quản lý Đặc biệt nên đành lời tạm biệt với Quân Uyên.
Quân Uyên: "Hay là, để đưa em ?"
Anh chỉ tay về phía chiếc xe máy điện nhỏ màu đen của .
Thẩm Tri Âm liếc , thức ăn ngon cũng nếm qua, ừ thì cũng .
Tuy nhiên khi lên đường cô bé còn tranh thủ ghé mua hai xâu kẹo hồ lô, tiện tay đưa cho Quân Uyên một xâu.
"Anh nếm thử , bây giờ nhiều món ngon lắm, từ lúc đường em uống một ly sữa to đùng, còn xơi cả tôm hùm đất nữa..."
Thẩm Tri Âm yên vị phía yên xe, nhai nhóp nhép luôn miệng ríu rít kể lể.
Mặc dù Quân Uyên mới tậu chiếc xe máy điện ngày hôm nay, nhưng tay lái lụa vô cùng.
Anh xe một tay vô cùng thành thạo.
Cái xe máy điện quèn mà tay toát khí thế của siêu xe bạc tỷ.
Có điều... Thẩm Tri Âm cứ cảm thấy đôi chân dài miên man của để chỗ để chân trông vướng víu tội nghiệp .
Cô bé liếc chiếc ô đen Quân Uyên nhờ cô cầm hộ. Trên mặt ô nổi bật những đường nét họa tiết của hoa Bỉ Ngạn.
Nãy giờ cô bé để ý kỹ, những bông hoa Bỉ Ngạn đó hình như vẽ mà thêu lên thì .
Chỉ liếc mắt là cô bé chiếc ô đen là loại ô thông thường, lẽ là một món pháp khí lợi hại.
Khi đến nơi, Thẩm Tri Âm trả chiếc ô cho .
"Tới nơi , cảm ơn nhiều nhé, bái bai."
Sau khi tạm biệt Quân Uyên, Thẩm Tri Âm tung tăng nhảy chân sáo về phía tòa nhà văn phòng chính phủ mặt.
Lúc trời bắt đầu đổ tuyết rơi, Quân Uyên bung chiếc ô , dõi mắt theo dáng vẻ nhỏ xíu của cô bé dần khuất xa trong màn tuyết trắng.
Anh thu hồi ánh mắt, ô lúc trở với dáng vẻ tóc dài xõa tung cùng tà áo chùng đen tuyền.
Chiếc xe điện đậu bên cạnh cũng cánh mà bay, bóng dáng cao lớn của Quân Uyên khoan t.h.a.i rảo bước nền tuyết trắng phau.
Cùng với từng bước của , những đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ rực thấp thoáng nở rộ gót giày, nhưng chớp mắt cả lẫn những đóa Bỉ Ngạn đều đồng loạt biến mất để dấu vết.
Giữa biển hoa Bỉ Ngạn chốn Âm ty địa phủ, khoảnh khắc Quân Uyên xuất hiện lập tức đ.á.n.h động sự chú ý của hằng hà sa các linh hồn.
Dẫu chủ ý giấu uy áp, nhưng Âm ty địa phủ vốn dĩ duy trì bằng chính sức mạnh của , hòa quyện như một thể thống nhất, phàm là vong hồn nào tại địa phủ bắt gặp đều sẽ vô thức quỳ rạp.
Quân Uyên bước tới , những đóa Bỉ Ngạn càng lay động khoe sắc lộng lẫy, ma quỷ tự động quỳ rạp thành một mảng lớn.
Thế nhưng chẳng buồn lia mắt tới đám quỷ đó, mà sải bước thẳng tới tìm Diêm La Vương.
Tới tìm Diêm Vương để vòi tiền, sẵn tiện tìm hiểu thêm một chút về luật lệ của nhân gian hiện đại để tránh lừa.
"Tiền của nhân gian?"
Diêm La Vương toát mồ hôi hột, vội vã đưa tay lau trán: "Đế quân, ngài vội vàng quá nên tiểu thần quên béng mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-156-dua-cot-cai-quai-gi-vay.html.]
"Còn nữa thưa Đế quân, nếu sinh sống ở nhân gian, ngài cần chứng minh thư nữa cơ. Ngài tiểu thần thu xếp cho ngài một căn nhà ở nhân gian ạ? Tuy nhiên vì địa phủ ma quỷ sinh sống dương thế nên tiền nhiều, việc tiểu thần cũng . Bù , tiểu thần thể xuất vài món bảo vật đem trao đổi với tu sĩ phàm trần."
Quân Uyên thế liền trầm ngâm suy tư. Chợt nhớ lời lầm bầm của Thẩm Tri Âm lúc , bèn rảo bước tới bảo khố của .
Nếu ai chứng kiến khoảnh khắc , đảm bảo sẽ đống báu vật của cho mờ cả mắt. Đủ các loại trân châu ngọc ngà, vàng thỏi, đến cả những viên Đông Châu to bằng nắm tay cũng vứt chỏng chơ đất. Quân Uyên chẳng thèm liếc lấy một cái, cứ thế giẫm thẳng lên mà .
Anh vung tay, khơi từ trong núi báu vật một chiếc vòng ngọc tựa như ngọc nhưng ngọc, trông vô cùng sang trọng và quý phái.
Anh vuốt ve chiếc vòng, khẽ cúi đầu lẩm bẩm: "Chắc là cô bé sẽ thích cái thôi nhỉ?"
…………
Quay với Thẩm Tri Âm, Tần Trăn chờ cô bé từ lâu.
Khi thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm, dắt theo lão đại Chuột hấp tấp chạy đến đón.
"Tiểu tổ tông của ơi cuối cùng cô cũng tới, cứ thấp thỏm lo dọc đường cô xảy chuyện gì."
Thẩm Tri Âm: " là xảy chút chuyện thật, cơ mà em giải quyết êm xuôi , chúng mau thôi."
Tần Trăn dẫn cô bé thang máy lên thẳng tầng cao nhất của tòa nhà, đó chuyển sang một thang máy khác che giấu cẩn mật để xuống tận sâu lòng đất.
Anh lên tiếng giải thích: "Thang máy tới Cục Quản lý Đặc biệt chỉ một lối duy nhất là từ tầng cao nhất ở đây thôi."
Tuy nhiên lối Cục Quản lý Đặc biệt thực chất chỉ mỗi chỗ , hơn nữa đây cũng là trụ sở chính của họ.
Sở dĩ ngụy trang lòng đất là bởi công việc của họ mang tính bảo mật cao, tiện để quá nhiều chú ý đến.
Khu căn cứ lòng đất vô cùng rộng lớn. Thời buổi bây giờ còn xây dựng cả ga tàu cao tốc ngầm thì việc xây dựng một căn cứ như thế cũng nhằm nhò gì.
Quá trình bắt buộc nhận diện võng mạc và nhập mật mã để xác nhận danh tính.
Hệ thống chiếu sáng ở đây hoạt động xuyên suốt 24/24 nên gian lúc nào cũng bừng sáng.
Tần Trăn dẫn Thẩm Tri Âm thẳng tới chỗ Đường Tứ.
Lúc Đường Tứ đang chỉ đạo cho tập luyện.
Vừa thấy Thẩm Tri Âm, gương mặt bất giác nở nụ .
"Đồng chí Thẩm Tri Âm tới đấy ."
Cái điệu bộ tươi hớn hở đó của khiến mấy đội viên đang hì hục huấn luyện đến toát mồ hôi hột suýt nữa thì rớt luôn cái cằm xuống đất.
Đội trưởng Đường của họ xưa nay nổi danh là lạnh lùng khốc liệt, đối với cấp lúc nào cũng nghiêm khắc vô cùng, từng thấy khóe miệng cong lên nở một nụ nào.
Bây giờ toe toét đến nhường , lẽ nào cô bé đó là con gái của ?
Tuy đang trong giờ huấn luyện căng thẳng, vài vẫn kìm tò mò, vươn dài cổ ngó nghiêng hóng hớt.
Tiếc là họ trao đổi quá nhỏ nên chẳng ai gì.
"Chuyện gì thế nhỉ? Cô bé đó là ai ?"
"Đừng bảo là con gái của Đội trưởng Đường nha? Nhìn trạc tuổi thì vẻ đúng đấy."
"Không !"
Một đội viên từng theo chân Đội trưởng Đường nhiệm vụ truy bắt con cương thi bay , lúc đang tấn trong phòng trọng lực, gân xanh gân đỏ nổi hằn cả lên cổ, mồ hôi túa ướt đẫm cả .
"Đó là... đó là giáo viên của chúng đấy."
Những khác: "!!!"
Đùa cợt cái quái gì !