Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 16: Hổ mập Đại Miu

Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:01:16
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu thư, cuối cùng cô cũng về ."

Thẩm Tri Âm chút ngại ngùng, liền nhét một phần quà mà nhà họ Cố tặng tay quản gia.

"Tặng ông ."

thì cũng do cô bé tự cắt đuôi vệ sĩ bỏ chạy, nhưng mà cô bé vẫn sẽ dám thế tiếp.

"Ông cần lo cho , thực sự đỉnh đấy."

Đến ma quỷ xuất hiện cũng chẳng đ.á.n.h cô bé , cô bé dữ dằn lắm đó.

Sau khi an ủi quản gia vài câu, Thẩm Tri Âm đeo balo lên lầu. Vừa về đến phòng, cô bé lập tức đổ hết tiền giường.

Cô bé xếp tiền thành một đống chụp ảnh gửi cho sư phụ.

Thẩm Tri Âm: Tiền từ bốn phương tám hướng bay về đây, đống tiền lớn con kiếm !

Thẩm Tri Âm: [Hình ảnh]

Thanh Bần đạo trưởng: Cái con ranh ăn cướp mà lắm tiền thế.

Thanh Bần đạo trưởng quả thực chút ghen tị. Cả đời ông mang cái mệnh nghèo rớt mồng tơi, kiếm bao nhiêu đ.á.n.h mất bấy nhiêu, cho nên nào kiếm tiền ông cũng đành mang từ thiện.

Chỗ ở cũng chỉ là một đạo quán nhỏ bé nơi xó xỉnh hang cùng ngõ hẻm. Còn những ngôi nhà khác, chỉ cần tên ông thì hiểu nếu bốc cháy cũng sẽ tự dưng đổ sập.

Nghĩ mà thấy t.h.ả.m thương vô cùng.

Thẩm Tri Âm: Con dựa bản lĩnh để kiếm tiền đấy nhé, sư phụ chỉ đang ghen tị với con thôi.

Thanh Bần đạo trưởng: Đồ ngoan, ráng sớm sớm mua một căn nhà để sư phụ qua đó ở ké vài bữa .

Thẩm Tri Âm hừ hừ hai tiếng. Người thì ăn bám bố , còn sư phụ nhà cô bé thì ăn bám đồ nhỏ, da mặt đúng là dày thật đấy.

Thật tội nghiệp cho cô bé, mới một tuổi bán rẻ nhan sắc để tự kiếm tiền mua sữa bột, lên ba tuổi công nhân kiếm tiền mua nhà. Đến bóc lột sức lao động trẻ em cũng chẳng quá đáng đến mức !

Thẩm Tri Âm quyết định chuyển chủ đề. Chuyện mua nhà hãy còn xa xôi lắm, vì giá nhà ở thành phố đắt đỏ vô cùng.

Thẩm Tri Âm: Khi nào thì Đại Miu mới đến nơi sư phụ? Con nhớ nó quá .

Thanh Bần đạo trưởng: Sắp , sắp , chắc ngày mai là tới thôi.

Vì thú cưng của sắp gửi đến nên hôm nay Thẩm Tri Âm chẳng cả, chỉ ngoan ngoãn ở nhà luyện đan.

Chiếc đỉnh đồng xanh nhỏ xíu gọn trong tay cô bé, truyền linh khí liền chớp mắt biến to ít.

Thẩm Tri Âm hai tay bắt quyết, một ngọn lửa màu đỏ cam bùng lên bay xuống phía đáy đỉnh lò rực cháy.

Sau đó, cô bé ung dung ném những d.ư.ợ.c liệu chuẩn sẵn trong.

Nếu đổi khác, với tu vi mới chỉ đạt Luyện Khí tầng hai thì tỷ lệ luyện đan thành công gần như bằng .

Thế nhưng Thẩm Tri Âm kinh nghiệm từ kiếp , thế nên với những viên đan d.ư.ợ.c cấp thấp, cô bé chỉ cần luyện một là thành công.

Chỉ là một mẻ đan dược, linh khí trong cơ thể cô bé cũng tiêu hao sạch sẽ.

Đưa tay lau mồ hôi trán, Thẩm Tri Âm vội vàng lồm cồm bò dậy, chạy tới bên cạnh đỉnh lò kiễng mũi chân lên bên trong.

"Một viên, hai viên..."

Tổng cộng chỉ năm viên, trong khi một mẻ đầy là mười hai viên. Trình độ của cô bé thụt lùi đến mức tỷ lệ thành công tới một nửa.

Cô bé hì hục lấy năm viên đan d.ư.ợ.c tròn trịa căng bóng cất một chiếc bình sứ nhỏ. Phần bã t.h.u.ố.c còn cũng thể lãng phí .

Linh khí đủ để tinh luyện phần bã t.h.u.ố.c còn sót thành đan dược, thì cô bé đành dùng tay vo tròn chúng thành từng viên t.h.u.ố.c nhỏ .

Điểm khác biệt duy nhất giữa hai loại lẽ là viên bã t.h.u.ố.c chứa nhiều tạp chất hơn và hiệu quả cũng bằng đan dược.

Thế nhưng nếu so sánh với các loại t.h.u.ố.c thông thường thì hiệu quả của viên t.h.u.ố.c vẫn lập tức phát huy tác dụng, hơn nữa gây tình trạng kháng t.h.u.ố.c bất kỳ tác dụng phụ nào khác.

Ngay lúc Thẩm Tri Âm đang khoanh đôi chân ngắn củn nặn mấy viên t.h.u.ố.c thì món hàng chuyển phát nhanh của cô bé cuối cùng cũng giao tới.

"Cô Thẩm, đây là bưu kiện của cô, phiền cô ký nhận giúp."

Món đồ vận chuyển trực tiếp bằng trực thăng, kinh động đến cả quản gia lẫn dàn vệ sĩ của nhà họ Thẩm.

Bởi vì món bưu kiện thực sự quá lớn.

Thẩm Tri Âm lưu loát ký tên lên biên lai.

"Tiểu thư, cái... cái là gì ?"

Tại ông cảm giác như bên trong đang thứ gì đó cựa quậy thế ?

Thẩm Tri Âm bèn an ủi ông: "Quản gia đừng sợ, đó là con thú cưng tên Đại Miu của đấy. Nó chỉ hình to và ăn nhiều một chút thôi, chứ tính tình thực ngoan ngoãn."

Quản gia cạn lời. Nhà ai nuôi thú cưng mà dùng cái lồng sắt to đùng thế để đựng chứ, ông một dự cảm chẳng lành chút nào.

dự cảm của ông nhanh chóng biến thành sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-16-ho-map-dai-miu.html.]

Khoảnh khắc tấm bạt che quanh chiếc lồng sắt kéo lên, cả quản gia lẫn đám vệ sĩ xung quanh đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Bên trong lồng sắt đang nhốt một con hổ.

"Vãi thật, mập quá mất!"

"Cái cục tròn gì thế , to chà bá luôn!"

Khóe mắt quản gia giật giật. Đợi đến khi rõ hoa văn trán con hổ, ông mới dám khẳng định là nhầm.

"Tiểu thư ơi, bắt hổ là phạm pháp đấy."

Đây là thú cưng gì, nuôi con ngày bóc lịch mọt gông!

Vị tiểu tổ tông mới ba tuổi nhà bọn họ rốt cuộc lá gan lớn đến mức nào cơ chứ.

Có điều con hổ béo thật sự, từ phía chẳng khác nào một tấm t.h.ả.m da hổ trải dài mặt đất.

"Gào."

Vừa thấy Thẩm Tri Âm, con hổ lập tức trở nên kích động. Nó lao cả hình đồ sộ tới chiếc lồng sắt húc kêu lên loảng xoảng.

Dưới ánh mắt nơm nớp lo sợ của quản gia và , Thẩm Tri Âm tung tăng chạy tới. Bàn tay nhỏ xíu còn đủ để con hổ nhét kẽ răng cứ thế trực tiếp sờ lên cái đầu to bự của con vật khổng lồ.

" giấy phép thuần dưỡng hẳn hoi nhé, Đại Miu là do nuôi từ lúc nó còn bé xíu cho đến lớn chừng đấy."

Nhắc đến chuyện Thẩm Tri Âm thấy chạnh lòng. Hồi cô bé còn chạy, năng còn sõi thì tự kiếm tiền mua sữa bột cho bản , còn nai lưng kiếm thêm tiền mua sữa cho Đại Miu nữa.

Chứ nếu mà trông cậy ông sư phụ nghèo rớt mồng tơi thì chắc cả hai c.h.ế.t đói từ lâu .

"Hôm bữa hỏi qua cháu trai , đồng ý cho nuôi mà."

Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt to tròn quản gia đầy mong đợi.

Con hổ lưng cô bé lúc cũng đang chớp chớp mắt đầy mong đợi. Ánh mắt của một một hổ quả thực giống y như đúc.

là đồ do cô bé tự tay nuôi nấng khác nhỉ?

Con hổ thì to xác, nhưng thực chất... béo tròn như một quả bóng, hành động thái độ đều toát lên vẻ ngốc nghếch vụng về.

Chẳng chút xíu nào gọi là bá khí của loài chúa tể sơn lâm cả.

Sức chịu đựng của quản gia cũng coi như là mạnh mẽ. Phía biệt thự nhà họ Thẩm một bãi cỏ rộng lớn và một khu rừng nhỏ, thế là ông liền bảo vệ sĩ đẩy chiếc lồng sắt khu vực đó.

"Tiểu thư đảm bảo là nó sẽ tùy tiện chạy sân nhé."

"Vâng , hứa mà."

Thẩm Tri Âm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Đợi đến khi quản gia và các vệ sĩ lui xa thành hàng phòng nghiêm ngặt, Thẩm Tri Âm mới mở lồng thả Đại Miu ngoài.

Vừa mới thoát khỏi lồng sắt, Đại Miu lập tức ngoáy đuôi, tỏ vẻ vô cùng tủi chạy đến cọ cọ Thẩm Tri Âm. Nó bẹp xuống đất, dùng cái chân to tướng ôm lấy cô bé rên rỉ gào gào.

Nó đang mách lẻo với Thẩm Tri Âm đấy. Trên đường vận chuyển đến đây nó say máy bay nên ăn ít hẳn, nó gầy rộc cả .

Thẩm Tri Âm liếc đống mỡ rung rinh nó.

"Vừa để giảm béo luôn, mày một bước mà thở dốc tới ba cơ mà."

Đại Miu vốn sinh trong sở thú. Hồi đó cũng là lúc cô bé đang sư phụ bế loanh quanh kiếm tiền mua sữa bột.

Khi Đại Miu đời thì sinh khó, bản nó chỉ còn thoi thóp đúng một thở và sắp c.h.ế.t đến nơi, đến cả bác sĩ thú y cũng bó tay chịu thua.

Sau đó, Thẩm Tri Âm ôm nó và dùng đan d.ư.ợ.c cứu sống nó.

Sư phụ của cô tuy nghèo nhưng bản lĩnh thì vẫn thừa, các mối quan hệ quen với những quan chức quyền quý cũng hề ít.

Việc nhờ vả các mối quan hệ đó để cho cô bé một tờ giấy phép nuôi dưỡng Đại Miu thì vẫn trong tầm tay.

Sau khi Đại Miu kể khổ xong, nó đột nhiên vươn cái đuôi qua nhét tay Thẩm Tri Âm.

Cô bé cúi đầu , giật thốt lên.

"Tiểu Ly bám theo tới tận đây thế !"

"Tss tss~"

Một con rắn nhỏ xanh biếc như ngọc lưu ly lười biếng trườn dọc theo chiếc đuôi của Đại Miu, trèo thẳng lên cổ tay Thẩm Tri Âm.

Con rắn nhỏ xíu còn to bằng ngón tay của lớn, trông khá là đáng yêu.

thực tế, con nhóc chứa kịch độc, hơn nữa còn là một loài rắn độc từng phát hiện.

Lúc , nó quấn chặt lấy cổ tay Thẩm Tri Âm, đầu nối liền với đuôi, thành công ngụy trang thành một chiếc vòng tay hình rắn tuyệt im bất động.

Thẩm Tri Âm: "..."

 

Loading...