Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 161: Ta tên là Quân Uyên

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thẩm Tri Âm bước khỏi Cục Quản lý Đặc biệt, hẳn một đám cung kính đưa mắt theo.

Cô bé tới cổng, xe chuyên dụng chuẩn sẵn chờ để đưa rước.

Thế nhưng... chiếc xe máy điện lạch cạch chạy tới mặt bọn họ là cái quái gì ?

Ngồi chiếc xe điện màu đen đó là một đàn ông mà nhất thời, tất cả bọn họ đều diễn tả thế nào cho đúng.

Người , xuất sắc. Ngũ quan góc cạnh rõ nét, vô cùng mỹ, khiến thấy nảy sinh ấn tượng đầu tiên: Nữ Oa nương nương nặn con , nhưng ngài nặn thì thiên vị quá mức đấy!

Khí chất toát từ , chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ nhận uy phong bá đạo của kẻ bề , nhưng vô cùng nội liễm, hề phô trương.

Khi ánh mắt quét qua, ngay cả Đường Tứ cũng bất giác thẳng tắp , cảm giác nơm nớp y như đang lãnh đạo cấp cao thị sát.

mà... đang một con xe máy điện nhỏ xíu.

Trông lạc quẻ vô cùng, thế nhưng thần thái của khiến ảo giác con xe điện quèn cũng biến thành siêu xe phiên bản giới hạn .

Thẩm Tri Âm tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Sao vẫn ?"

Quân Uyên chậm rãi rút chiếc thẻ căn cước công dân mới xong: "Ta cái . Ta tiền ."

Rõ ràng bề ngoài là một đàn ông nghiêm túc, đắn, thế mà lúc câu toát lên vẻ khoe khoang đầy nét trẻ con.

Hắn còn chứng minh bằng cách lấy một xấp tiền mặt dày cộp ngay tại trận.

"Oa... là tiền mặt kìa! Anh căn cước công dân nhanh ?"

Quân Uyên vỗ vỗ yên con "xế cưng" của : "Lên đây, đưa mua cái thứ gọi là điện thoại ."

Thẩm Tri Âm cũng chẳng khách sáo, tay chân nhanh nhẹn đu ngay lên xe .

" nhé, hẹn hai ngày nữa đến dạy tiết tiếp theo!"

Trước khi , Quân Uyên nhàn nhạt liếc đám Đường Tứ một cái. Chỉ một ánh mắt thôi mà mấy đang xếp hàng tiễn đưa đều cảm thấy một luồng áp lực vô hình ập đến, vóc dáng lập tức ưỡn càng thêm thẳng tắp.

Mãi đến khi bóng dáng hai khuất hẳn, cả đám mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đó đưa mắt .

"Thẩm lão sư thà xe máy điện chứ cũng thèm chiếc xe chúng cất công sắp xếp."

Chẳng lẽ xe của bọn họ đủ lớn, đủ oai phong ? Chiếc Land Rover to đùng ngã ngửa đấy cơ mà!

"Người đàn ông ban nãy là ai ? Ánh mắt đáng sợ thật đấy."

"Quả hổ danh là quen của Thẩm lão sư, qua thôi thấy cực kỳ lợi hại ."

Dĩ nhiên, bọn họ , Thẩm Tri Âm và Quân Uyên thực chất cũng chỉ mới quen ngày hôm nay mà thôi.

Hai chở một mạch đến cửa hàng điện thoại. Nhìn sự chênh lệch chiều cao quá lớn giữa một lớn một nhỏ , nhân viên bán hàng lập tức hiểu lầm bọn họ là hai cha con.

"Dạ xin hỏi, mua điện thoại cho con gái ạ?"

Phải công nhận Quân Uyên trai vô cùng, khiến cô nhân viên bán hàng cứ lén lút đưa mắt hết đến khác.

Đây là vị Bồ Tát phương nào hạ phàm phổ độ chúng sinh trời, nhan sắc đúng là quá bổ mắt !

mà ngắm chút cho vui thôi, chứ cực phẩm thế mà cô thể với tới .

Thêm nữa, cô con gái cùng cũng siêu cấp đáng yêu. Tổ hợp thần tiên gì thế !

"Cháu con gái ."

"Ta là ba."

Một lớn một nhỏ đồng thanh lên tiếng đính chính.

Cô nhân viên thoáng bối rối, ngượng ngùng hỏi: "À ... hai vị mua gì ạ?"

Quân Uyên hờ hững đáp: "Điện thoại."

Thẩm Tri Âm bên cạnh, giọng non nớt nhưng tràn đầy bá khí tiếp lời: "Lấy cái nhất !"

thì Quân Uyên cũng chẳng thiếu tiền.

Quân Uyên gật đầu tán thành. Thân phận của đương nhiên dùng đồ nhất .

Cô nhân viên liền hiểu ý, lập tức mang mẫu điện thoại đắt tiền và xịn nhất trong cửa hàng .

Lát , Quân Uyên cầm chiếc điện thoại màu đen mới cứng bước . Vừa đến cửa, và Thẩm Tri Âm thuận tay kết bạn WeChat với .

"Đi , chúng kiếm gì ăn thôi."

Lúc trời nhá nhem tối, Thẩm Tri Âm về nhà ăn cơm mà định ngoài nhâm nhi đồ nướng.

Hai với phong cách ăn mặc lạc quẻ, chẳng ăn nhập gì với cái quán vỉa hè bình dân, thế mà ung dung chiếc bàn gấp nhỏ. Thẩm Tri Âm ghế nhựa, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa vặn chạm đất.

Trái , đôi chân dài miên man của Quân Uyên khi co gập chiếc ghế đẩu bé xíu trông vô cùng gò bó và tội nghiệp. Đến mức ông chủ bưng đồ ăn cũng nhịn liếc thêm vài bận.

Ông chủ cảm giác, sự xuất hiện của trai ngời ngời khiến cho cái quán nhỏ lụp xụp của như tỏa sáng lây, đúng kiểu "bồng tất sinh huy".

Cả đời ông, đây là đầu tiên cảm nhận thành ngữ "Bồng tất sinh huy" một cách trực quan và sinh động đến .

"Ông chủ ơi, cho cháu thêm mười chai sữa nữa!"

Dõng dạc gọi "sữa" mà Thẩm Tri Âm gào lên với khí thế hào sảng y hệt như đang gọi "rượu".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-161-ta-ten-la-quan-uyen.html.]

Ông chủ chớp mắt: "... Quán chú bán sữa bò, uống sữa đậu nành cháu?"

Thẩm Tri Âm lẽo đẽo chạy theo m.ô.n.g ông chủ: "Để cháu nếm thử ."

Cô nhóc tu thử một ngụm, thấy mùi vị cũng khá ngon liền chốt đơn: "Lên cho cháu mười chai luôn!"

Ông chủ toát mồ hôi: "... Được . Thế ba cháu uống rượu ?"

Đi ăn đồ nướng mà nhắm với chút rượu thì thịt nướng cũng nhạt mồm nhạt miệng mất thôi.

Thẩm Tri Âm đính chính: "Anh ba cháu, là bạn cháu đấy. Vậy... chú cho thử một chai xem ?"

Quân Uyên chai bia mang lên mặt, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi.

(Vẻ mặt ghét bỏ.jpg)

"Đem cất ." Hắn thà c.h.ế.t chứ thèm uống thứ nước kỳ quái .

Ông chủ bất giác khúm núm khom bưng chai bia cất. Đi vài bước, ông bỗng sững .

Quái lạ, cái dáng vẻ luồn cúi của ông lúc nãy giống hệt mấy tên điếm tiểu nhị thời cổ đại thế nhỉ? Mẹ kiếp, cái gã thanh niên chút tà môn !

Quân Uyên chê bia của quán, nhưng may là đem theo rượu của riêng .

Bầu rượu ngọc tinh xảo mở nắp, một mùi hương rượu thượng hạng hòa quyện cùng hương hoa đào ngào ngạt lập tức tỏa tứ phía.

Mùi rượu bá đạo đến mức những thực khách bàn bên cạnh đều nhịn mà dáo dác vươn cổ ngó nghiêng, xem thứ hương thơm say lòng phát từ .

Đôi mắt Thẩm Tri Âm sáng rực lên: "Là Đào Hoa Nhưỡng!"

Quân Uyên từ tốn gật đầu, thong thả lấy hai chiếc chén ngọc nhỏ rót đầy, đẩy một chén tới mặt Thẩm Tri Âm.

"Uống cái ."

"Được thôi!"

Thế là, một lớn một nhỏ cứ thế vô tư nhâm nhi vò Đào Hoa Nhưỡng cực phẩm với mồi nhắm là mấy xiên thịt nướng vỉa hè.

Còn mười chai sữa đậu nành Thẩm Tri Âm đổ hết bình sữa cá nhân mang theo, giờ rượu ngon , sữa đậu cứ để mang về nhà uống .

Đến cả con rắn Tiểu Lưu Ly quấn cổ tay cô bé cũng hương Đào Hoa Nhưỡng thơm nức mũi cho thèm thuồng.

Thấy , Thẩm Tri Âm cũng hào phóng đút cho nó uống một chút.

Dường như cả chủ lẫn tớ vứt đầu cái bộ dạng càn hổ của say rượu .

Cái cô nhóc nào đó tâm hồn thì lớn mà tửu lượng thì nhỏ xíu, mới nốc cạn hai chén bắt đầu thấy trời đất cuồng.

Vậy mà miệng nhóc tì vẫn còn lẩm bẩm đòi ăn.

"Anh... yên, đừng lắc qua lắc nữa! Sao biến thành hai thế ?"

Thẩm Tri Âm híp đôi mắt say lờ đờ, làu bàu oán trách.

Quân Uyên nhàn nhạt uốn nắn: "Ta tên là Quân Uyên."

"Uyên Uyên."

Thẩm Tri Âm say đến ríu cả lưỡi, ngọng nghịu gọi hai tiếng.

Quân Uyên: "............"

Tửu lượng thế đúng là tệ hại.

"Là Quân Uyên cơ mà." Hắn cố chấp sửa .

Một cái tên bá khí ngút ngàn như , qua cái miệng nhỏ của cô bé thành ẻo lả kỳ quái thế chứ?

Thẩm Tri Âm nào thèm quan tâm. Một khi cô say thì dù sư phụ kiếp đội mồ sống dậy cũng chẳng cản nổi độ quậy phá, trừ khi lôi cô quất cho một trận nhừ t.ử mới mong ngoan ngoãn.

Quân Uyên cũng thuộc dạng cố chấp. Hắn kiên nhẫn sửa mấy , quyết ép cô gọi đúng tên mới cam lòng.

Ngay lúc một lớn một nhỏ đang trừng mắt tị nạnh chỉ vì một cái tên, bỗng một đám thanh niên choai choai mang dáng vẻ cô hồn các đảng, nghênh ngang vênh váo xông quán.

Bọn chúng tới sấn sổ đá lật cả ghế.

"Ông chủ, mang cho tụi nhiều nhiều thịt nướng một chút!"

Ông chủ đám mà đau cả đầu. Bọn dạt vòm ở khu chợ đêm bao nhiêu , cứ mỗi khi nhậu say là y như rằng quậy phá tưng bừng, gây đủ thứ chuyện dở dở .

"Có ngay đây! Mấy trai trẻ ơi, để giữ gìn sức khỏe, hôm nay mấy bớt uống chút rượu nhé."

"Gì thế ông già, sợ tụi quỵt tiền gì?"

"Thì cũng hẳn. Chỉ là... con ch.ó vàng nhà hàng xóm thực sự khiêu vũ hết nổi . Mấy xỉn nhảy nhót thì lôi nhà của mấy mà nhảy! Chứ cứ lôi con ch.ó nhảy disco thì thể thống gì? Mấy con ch.ó vàng nhà trầm cảm luôn kìa, giờ cứ thấy mấy là nó cụp đuôi chạy cong giò."

"Chuyện mất mặt đó là hai thằng ngu , liên quan đếch gì đến tụi . Tửu phẩm của tụi chán!"

Ông chủ bĩu môi thầm nghĩ, đúng là lũ tự lượng sức . Say lên thì y hệt quần ma loạn vũ, thế mà còn dám vỗ n.g.ự.c tự khen tửu phẩm !

Nghĩ thì nghĩ , ông vẫn nhanh tay nướng đồ ăn cho bọn chúng, còn khúm núm bưng thêm một thùng bia .

Bàn của đám thanh niên ngay sát vách bàn của Thẩm Tri Âm và Quân Uyên. Nếu như bên nhan sắc của hai đỉnh cao chót vót, ăn uống im lìm thanh tao, thì so đám loi choi bên đúng là một đám dưa vẹo táo nứt. Đã còn ồn ào, uống ly bia mà dô hò nhặng xị cả lên.

Sự tương phản khốc liệt y hệt hai thế giới song song khiến ông chủ mà cũng ngán ngẩm lắc đầu.

 

Loading...