Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 162: Biết uống rượu không được lái xe không?
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:23
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy tới chợ đêm ăn uống cơ bản đều như thế cả, Thẩm Tri Âm say khướt nên cũng chẳng cảm thấy ồn ào. Cô chỉ ngoan ngoãn ngay ngắn chiếc ghế đẩu nhỏ, hai tay ôm chặt ly rượu ngơ ngác trừ.
Quân Uyên cũng thẳng thắn một , như thể cách biệt với khí xô xát xung quanh.
Thế nhưng, lẽ do mùi rượu của họ quá đỗi thơm nồng nên khiến một kẻ lè nhè lảo đảo bước tới.
"Này ông , rượu gì mà thơm thế? Cho em xin chút coi!"
Tên rõ ràng ngà ngà say, chao đảo tiến gõ gióng: "Đưa xem thử nào."
Hắn vươn tay định chộp lấy thì Quân Uyên vẫn thản nhiên ghế, chỉ dùng một chiếc xiên nướng chặn ngang bàn tay nhẹ nhàng buông một chữ:
"Cút."
Gã đàn ông lập tức tỉnh rượu mất mấy phần. Chẳng ảo giác nhưng cảm nhận sâu sắc rằng nếu tay tiến thêm một phân nữa thì chiếc xiên nhọn chắc chắn sẽ đ.â.m xuyên thấu lòng bàn tay .
Hắn nuốt ừng ực một ngụm nước bọt hoảng hốt lùi hai bước.
"Vương Lão Tam, rượu mày xin ?"
"Đừng là mày sợ cái thằng mặt trắng đấy nhé, haha..."
Đám cạ cứng cùng bàn cất tiếng hùa theo chế giễu.
Vương Lão Tam đỏ gáy vì hổ. Rượu lời , rượu tăng độ gan hùm cho kẻ nhát gan, huống chi là loại coi trọng sĩ diện và chuyên môn hống hách xóm làng.
Trông cái bộ dạng của Quân Uyên thì chẳng vẻ gì là đ.á.n.h đấm, còn con nhỏ càng khỏi bàn.
Hắn đông em hậu thuẫn thế thì sợ cái quái gì chứ!
"Này bạn, mày coi thường tao ? Tao mở lời xin chút rượu là đang nể mặt mày đấy nhé!"
"Đưa đây cho tao!"
Ngay từ lúc ngửi thấy mùi rượu bọn chúng thèm chảy nước miếng , quả thực quá thơm.
Nào ngờ tay còn kịp chạm chai rượu thì một chiếc vỏ chai thủy tinh giáng thẳng xuống bàn tay .
Là Thẩm Tri Âm tay!
Tay còn của cô vẫn lăm lăm một chiếc vỏ chai khác. Thân hình nhỏ thốn phắt lên ghế đẩu, một tay chống hông trợn mắt gã đàn ông.
"Bỏ tay ! Nhúc nhích nữa đ.á.n.h cho đấy!"
Quân Uyên chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, gã đàn ông vốn đang đau điếng tay lập tức vững mà té ngửa .
"Ôi đao vãi! Ở trận gió tà thế !"
"Mấy khinh tao đúng ?!"
Vương Lão Tam bệt đất vẫn tiếp tục ăn vạ ăn xốm, tiện tay vơ lấy chai bia chỉ chĩa về phía Quân Uyên.
"Mày tin ông đây một chấp mười đứa dạng công t.ử bột như mày !"
Quân Uyên liếc mắt : "Thế ?"
Anh thong thả cầm chai đựng nước đậu nành bàn lên, chậm rãi dậy cao ngạo xuống, ngay mặt gã, bóp nát bấy chiếc chai thủy tinh thành từng vụn nhỏ.
"Lại đây."
Quân Uyên ngoắc ngoắc ngón tay.
Vương Lão Tam: "..."
Đánh... đ.á.n.h !
Cơn say trong lập tức tan biến sạch bách trong tích tắc.
Đám đông mới hùa theo hò reo ban nãy cũng lập tức ngoắt , cắm cúi ăn uống như thể quen Vương Lão Tam, hô hào khi nãy cũng chẳng bọn họ.
"Hiểu lầm! Đại ơi tất cả là hiểu lầm! Hì hì... Đám bạn gọi về ăn tiếp , xin phép lượn nhé."
Nói xong lề mề bò dậy cắm đầu cắm cổ chạy biến, tốc độ nhanh đến mức như thể đằng dã thú đuổi theo.
Lúc , Thẩm Tri Âm lấy mà hì hục bê một khối đôn đá nặng trịch tiến tới.
Nhìn từ xa trông chẳng khác nào khối đôn đá tự mọc đôi chân ngắn tằn tì bước .
"Người ?"
Cô nhô cái đầu nhỏ , gương mặt hồng hào xinh xắn phủ một tầng ngà ngà say, đôi mắt đen láy to sáng long lanh.
Quân Uyên liếc khối đôn đá cô đang ôm bảo: "Chạy mất ."
Trước ánh mắt rớt cả hàm của bộ khách trong quán nướng, Thẩm Tri Âm tiện tay quăng mạnh khối đôn đá cái "rầm" xuống đất.
Khối đôn đá đó là đá đặc ruột!
Ném xuống đất còn vang lên tiếng "bịch" chấn động.
Có kẻ há hốc mồm kinh hãi, miếng thịt nướng đang nhai dở trong miệng rơi tọp xuống đất.
"Chạy nhanh thế, cháu còn đang tính ném cho một phát đây ."
Giọng ngây thơ của cô bé hậm hực cất lên, vẻ đang giận dữ.
Thế nhưng... mà cô thể dùng chất giọng mềm mại ngọt ngào để thốt những lời tàn nhẫn như chứ?!
Khối đôn đá mà phang thẳng thì liệu còn mạng mà sống ?
Vương Lão Tam mới thụt cổ bò về ghế lập tức dọa cho bủn rủn chân tay, ngã đập m.ô.n.g xuống sàn.
Mấy tên cùng khoảnh khắc thấy Thẩm Tri Âm ngoái sang thì đồng loạt chúi gục đầu xuống tận gầm bàn.
Thẩm Tri Âm nghiêng đầu lẩm nhẩm: "Mấy tên trông quen mắt thế nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-162-biet-uong-ruou-khong-duoc-lai-xe-khong.html.]
Quân Uyên liếc qua đám đang run cầm cập giả chim cút: "Không quen."
Anh thật lòng, quả thực là quen.
Thẩm Tri Âm "ồ" một tiếng vỗ vỗ vồng n.g.ự.c nhỏ nhắn khẳng định: "Sau ai ăn h.i.ế.p thì cứ gọi đến đ.á.n.h giùm cho!"
Rượu ngon như thế mà cũng chia cho cô uống, bạn phết!
Khóe môi Quân Uyên khẽ nhếch lên: "Được."
Đồ ăn cũng xào xạc xong xuôi, cả hai túc tắc chuẩn rời .
Chờ đến khi hai xa dần, những vị khách khác trong quán nướng mới cảm giác như từ cõi c.h.ế.t trở về.
"Trời đất ơi, đó quả thực là một đứa bé ? mới xuống uống bao nhiêu, lẽ say đến mức hoang đường ?"
Bất giác bước tới cạnh khối đôn đá để thử nhấc nó lên.
Một gã bắp thịt cuồn cuộn vắt hết sức bình sinh mới thể ôm khối đôn đá nhích lên khỏi mặt đất một chút.
"Ôi ơi! Khối đôn đá nặng trịch luôn, chắc tầm một trăm ký là ít!"
Khối đá nặng cả trăm ký, cầm trĩu cả tay.
Tất cả : "!!!"
Rốt cuộc cô bé cách nào mà bê nổi nó ?!
Quá bá đạo !
Trớ trêu đúng lúc , Quân Uyên và Thẩm Tri Âm trở .
Tức thì, đám đông mới bàn tán sôi nổi giây lập tức nín thở lặng thinh.
Thẩm Tri Âm chân sáo tung tăng tiến chiếc bàn ăn, nhấc chú rắn nhỏ Lưu Ly đang say mềm nhũn bàn lên.
"Lưu Ly ơi, chút nữa là quên mất em ."
"Khè khè~"
Chú rắn nhỏ xinh nhô đầu lên, chậm rãi quấn quanh cổ tay cô.
Lúc mới rõ đó là một con rắn, mà là rắn sống đàng hoàng!
"Đậu má!"
Tiếng c.h.ử.i thề giùm nỗi lòng của bộ những mặt tại đó.
Cô bé đó thế gì trời? Nhỏ thốn thế mà vác nhẹ hẫng khối đôn đá trăm ký, còn nuôi cả con rắn sống ngoằn ngoèo mang theo bên nữa chứ!
"Quên trả tiền nè!"
Quân Uyên rút một cọc tiền vung cho ông chủ: "Tiền đây."
Ông chủ nuốt nước bọt cái ừng ực: "Không... cần nhiều thế ạ, hết năm trăm thôi."
Quân Uyên liền đếm đúng năm tờ đưa sang.
Lần họ mới thực sự rời .
Giống như lúc đến, Quân Uyên cầm lái chiếc xe máy điện, Thẩm Tri Âm chễm chệ phía .
Quân Uyên còn quá mù tịt về luật lệ của thế giới loài , thế nên rằng uống rượu bia thì điều khiển phương tiện giao thông.
Tổ hợp kỳ lạ của họ nhanh chóng cảnh sát giao thông tuýt còi tóm gọn.
Quân Uyên chau mày hai mặc cảnh phục giao thông chặn mặt.
"Anh uống rượu bia đấy?"
Quân Uyên thản nhiên gật đầu.
Cảnh sát giao thông: "..."
Khai báo thành thật nhanh gọn phết nhỉ!
"Thổi đây một cái xem."
Quân Uyên thắc mắc: "Thổi cái gì?"
"Thổi cái máy đo nồng độ cồn ."
Thế là Quân Uyên thổi thử một , máy đo lập tức kêu "tít tít" inh ỏi.
Nhìn chỉ ... ôi chao, chạm nóc kịch khung luôn !
Nồng độ cồn trong m.á.u vượt xa ngưỡng 100mg/100ml.
Hai cảnh sát giao thông nghiêm nét mặt bảo Quân Uyên: "Mời phối hợp xuống xe và theo chúng về đồn một chuyến."
Thế là trong ngày đầu tiên giáp mặt thế gian, Đế quân Minh giới mới nhận chiếc căn cước công dân cùng con xe máy điện kịp nóng đ.í.t thì tạm giữ về đồn!
Đến cả bản cũng xích luôn.
Có điều so với những kẻ say xỉn quậy phá khác, thái độ và hành vi của cực kỳ tỉnh táo, lịch sự.
Chỉ điều... đầu óc hình như chỗ bình thường cho lắm.
Chẳng hạn như cảnh sát hỏi: "Anh uống rượu bia thì lái xe ?"
Quân Uyên mím môi bất mãn đáp: "Không ."
Cảnh sát giao thông: "..."
Đây chẳng là kiến thức thường thức ? Đến đứa trẻ con cũng thừa điều nữa là!