Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 163: Chúng ta tuy là Địa phủ, nhưng cũng phải tiến cùng thời đại

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:24
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ sang cô bé cùng.

Rất , gương mặt nhỏ nhắn hồng rực, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn chằm chằm xuống sàn nhà.

Thứ đào hoa tửu họ uống ngát hương quyến rũ, tuy vẫn là rượu nhưng mùi cồn nồng nặc khó chịu, ngược phảng phất hương hoa đào ngào ngạt.

Nếu chỉ ngửi thoảng qua thì chẳng ai nghĩ là uống rượu cả.

Thẩm Tri Âm lúc trông chút ngốc nghếch, nhưng dọc đường cô vẫn ngoan ngoãn sát đằng Quân Uyên nên chẳng ai nhận say mướt mượt.

"Anh đèo theo con nhỏ mà còn uống rượu lái xe, từng nghĩ lỡ xảy chuyện thì tính ? Con gái thế nào? Giới trẻ bây giờ đúng là ngày càng thiếu trách nhiệm!"

Giọng Quân Uyên trầm : "Cô con gái ."

Cảnh sát giao thông: "..."

Anh cảnh sát chịu trách nhiệm hỏi bắt đầu nghiêm nét mặt: "Thế hai mối quan hệ gì?"

"Bạn bè."

"Quen bao lâu ?"

Quân Uyên cần nghĩ ngợi: "Một ngày."

Cảnh sát giao thông: "..."

Với tình cảnh , chúng quyền nghi ngờ là kẻ buôn đấy!

Mọi chuyện vẻ như ngày càng phức tạp thêm, nhất là khi họ phát hiện Thẩm Tri Âm cũng say khướt.

"Anh còn cho đứa trẻ mới mấy tuổi uống rượu nữa, rốt cuộc nghĩ cái gì trong đầu thế hả?!"

Quân Uyên mím môi nhíu mày, vẻ cực kỳ ngơ ngác: "Là tự cô đòi uống đấy chứ."

"Đưa căn cước đây, cả điện thoại nhà nữa!"

Căn cước công dân thì , mới lò nóng hổi; còn điện thoại ... chỉ duy nhất liên lạc của Thẩm Tri Âm, danh bạ trống trơn sạch bách khiến cảnh sát giao thông câm nín luôn.

Đến lúc hỏi Thẩm Tri Âm là ai của , Quân Uyên vô cùng thản nhiên chỉ tay đứa nhỏ bên cạnh.

Thật sự, nghề cảnh sát giao thông tuy chứng kiến đủ loại chuyện quái gở, nhưng hóa luôn những tình huống còn quái dị hơn chờ đợi bọn họ.

Giờ đây chính họ còn báo án cho cảnh sát hình sự nữa kìa!

Trong điện thoại của Thẩm Tri Âm thì nhà, thế nên bọn họ đành liên hệ cho Thẩm gia .

Về phần Quân Uyên thì phạt chép thuộc lòng luật giao thông đường bộ.

Yêu cầu của cũng lắm điều phết: Chép thì thôi, nhưng đủ bút nghiên giấy mực đàng hoàng.

Đêm hôm thế thì tìm bộ bút nghiên giấy mực cho bây giờ?

Quân Uyên thật thà bảo: " chỉ bút lông thôi."

Anh là sự thật.

"Mấy đưa giấy là , bút với nghiên tự chuẩn ."

Anh thò tay cái túi nhỏ của Thẩm Tri Âm mò mẫm một hồi, quả nhiên lấy một chiếc nghiên mực cùng một cây bút lông.

Cảnh sát giao thông: "..."

Người bình thường ai mang theo nghiên mực với bút lông bên chứ, thế trong túi cô bé mấy thứ ?

Chẳng lẽ họ thực sự là bạn bè ?

Hơn nữa phong thái của Quân Uyên cũng chẳng hề giống một kẻ buôn chút nào.

Đặc biệt là khi Quân Uyên nhấc bút bắt đầu chép luật giao thông, nét chữ lông thanh thoát, kiêu hãnh như thanh kiếm bén cho hết thảy mặt đều trầm ồ sững sờ.

Nét chữ ... đỉnh cao quá!

Chữ của Quân Uyên hệt như con , dù cho am hiểu thư pháp cũng thốt lên lời tán thưởng.

Điều đó càng khiến tin chắc rằng tuyệt đối kẻ bắt cóc.

Nếu bản lĩnh thế mà cũng gian thương bắt cóc thì thiên hạ sống nổi nữa!

Tất nhiên Quân Uyên ngoan ngoãn chép luật giao thông chẳng nhận phạt.

Chẳng qua là nhân cơ hội tìm hiểu sơ qua về những quy tắc của thế giới mới mà thôi.

Trí nhớ của cực kỳ siêu việt, thần thức chỉ cần lướt nhẹ một lượt là những trang cần nữa, cứ thế múa bút thành văn.

"Anh sách một chút nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-163-chung-ta-tuy-la-dia-phu-nhung-cung-phai-tien-cung-thoi-dai.html.]

tò mò kiềm đành hỏi. Thực sự là chữ chép sai một ly, nhưng ngoài đầu tiên và lúc lật trang thì chẳng thèm dòm cuốn sách lấy một giây.

Giọng Quân Uyên hờ hững: "Nhớ hết ."

Mọi : "..."

Mâu thuẫn, thật quá mâu thuẫn!

Vừa tài nhớ đó, sở hữu nét chữ thư pháp xuất thần, phong thái trông hệt như quý t.ử gia tộc danh giá đào tạo .

Thế mà mù tịt về những kiến thức đời sống cơ bản nhất.

Đến khi nhà họ Thẩm vội vã chạy tới, Thẩm Tri Âm gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành.

Mấy cảnh sát còn chu đáo đắp cho cô một chiếc chăn nhỏ để tránh cảm lạnh.

Những rảnh rỗi khác trong Cục Giao thông lúc đều quây kín quanh Quân Uyên để thưởng thức múa bút chép luật.

Món quà thư pháp ai cũng mê mẩn.

Người tới đón là Thẩm Tu Nhiên. Sau khi nắm rõ tình hình, bế Thẩm Tri Âm lên bước tới Quân Uyên một cái.

Nhận tay chữ lông của quả thực xuất sắc vô cùng, tuyệt vời hơn bất kỳ ai từng gặp qua.

Lại thêm khí chất khác cùng lời kể của cảnh sát về việc ngô nghê với lẽ đời, một thông minh như Thẩm Tu Nhiên lập tức đoán phần nào.

Quân Uyên dĩ nhiên cũng thấy , chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào hỏi.

Sau khi chép xong luật giao thông, chiếc xe máy điện yêu quý mà Quân Uyên mới rinh về trọn một ngày chính thức tịch thu tạm giữ.

May mắn là chiếc xe đòi hỏi bằng lái, nếu hôm nay còn dính thêm tội lái xe bằng cấp nữa.

Nộp tiền phạt, mất xe, chép thuộc lòng luật giao thông tới ba , Quân Uyên sa sầm nét mặt cùng Thẩm Tu Nhiên rời khỏi Cục Giao thông.

"Ngài Quân, thế xin phép đưa bà cô nhỏ về nhé."

Trò chuyện ngắn gọn vài câu, Thẩm Tu Nhiên cảm thấy khá cảm tình với , chủ yếu là vì học thức và khí độ của quả thực vượt trội.

Quân Uyên gật đầu, ngẫm nghĩ một chút lôi một bình rượu trao cho .

"Cô thích món , tặng cô đấy."

Sau khi giao bình rượu cho Thẩm Tu Nhiên, Quân Uyên lấy một chiếc vòng tay bằng huyết ngọc vô cùng lộng lẫy đeo cổ tay Thẩm Tri Âm.

Vừa mới trút , chiếc vòng ngọc lập tức tự động thu nhỏ cho vặn với cổ tay xinh xắn của cô.

Thẩm Tu Nhiên định ngăn cản nhưng Quân Uyên lên tiếng: "Đây là chiếc vòng gian mà cô cần."

Lời từ chối sắp khỏi miệng Thẩm Tu Nhiên lập tức nghẹn , khuôn miệng há hốc nửa ngày trời suýt khép .

Mãi tới khi trong tay Quân Uyên đột ngột xuất hiện một chiếc ô màu đen, giương ô bước màn đêm biến mất hút, Thẩm Tu Nhiên mới nhức đầu day day sống mũi.

"Thôi , đợi bà cô nhỏ tỉnh tự giải quyết ."

Quân Uyên trở về Địa phủ, nhấp ngụm xanh triệu tập mấy vị quan chức quản lý quỷ hồn tới.

Cả Thập Điện Diêm Vương đều mặt đông đủ.

Anh hỏi han qua loa về tình hình công việc của Địa phủ bỏ mặc.

chỉ cần còn tồn tại một ngày thì cõi Minh giới bao giờ sụp đổ, ác quỷ nào loạn thì chỉ dùng một ngón tay cũng dư sức diệt gọn.

"Ai trong các ngươi nghĩ cách kiếm cho một cái bằng lái xe xem nào."

Mặc dù chiếc xe máy điện giữ, nhưng Quân Uyên bắt đầu nhắm tới những con xe hầm hố, bá khí hơn.

Anh cầm điện thoại tựa lưng ghế, lười biếng mở trò chơi chơi.

Anh bất mãn vì Địa phủ hề sóng mạng, thành chỉ thể chơi trò xếp hình giải trí. Anh còn đang thử gửi tin nhắn cho Thẩm Tri Âm xem đây.

Anh thử lượt từng cái biểu cảm mặt màu vàng, nhưng chẳng cái nào gửi thành công.

"Bao giờ thì Địa phủ mới phủ sóng Internet?"

Chư vị Diêm Vương: "..."

Thưa Đế quân, ngài dạo một chuyến rốt cuộc học những thứ kỳ quái gì mang về ?!

Địa phủ hiện tại tuy ít quỷ hồn thời hiện đại, nhưng phương thức vận hành vẫn giữ nguyên như cũ hề đổi, và cũng từng ai nghĩ tới chuyện cải cách.

Quân Uyên dõng dạc lý lẽ: "Tuy chúng là Địa phủ, nhưng cũng tiến cùng thời đại."

Thập Điện Diêm Vương: "... Vâng ạ."

"Hiện giờ nhiều vong hồn rảnh rỗi việc gì , cứ nhàn rỗi là sinh nông nổi gây chuyện, lực lượng quỷ sai việc kịp nghỉ. Nếu thực sự lập mạng Internet ở Địa phủ thì đúng là giải quyết khối việc cho lũ quỷ rảnh rỗi sinh nông nổi suốt ngày quấy phá."

 

Loading...