Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 164: Vì uống rượu mà vạch áo cho người xem lưng
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:25
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Số lượng quỷ hồn Địa phủ ngày một đông đúc. Đám vong hồn mới xuống cõi âm ban đầu chẳng cần , cần ngủ nghỉ chẳng phiền não, nên vui vẻ tận hưởng một thời gian. Sau khi chấp nhận sự thật là c.h.ế.t, bọn chúng liền coi Địa phủ như khu du lịch mà rong chơi khắp chốn.
Thế nhưng chẳng bao lâu , bọn chúng còn vui vẻ nổi nữa.
Một năm hai năm còn ráng chịu, chứ lâu dần danh lam thắng cảnh âm phủ mòn gót, đời quỷ chán chường tới mức ngáp ngắn ngáp dài.
Thành thử luôn mấy tên rảnh rỗi sinh sự gây chuyện, các quỷ hồn khác thấy drama hóng hớt liền ùn ùn kéo đến xem đông nghẹt.
Mấy vụ dưa muối nhỏ nhặt cũng đủ cho chúng xúm bàn tán xôn xao suốt mấy ngày trời.
Đám quả thực gánh nặng công việc của quỷ sai gia tăng đáng kể.
Thập Điện Diêm Vương hiếm khi lên trần gian dạo chơi, thêm việc âm phủ chất đống nên ngày nào cũng bận rộn ngập đầu, gì thời gian tâm trí nghĩ đến chuyện phủ sóng mạng Internet.
Địa phủ giống như nhân gian, ở đây đẳng cấp cực kỳ nghiêm ngặt.
Đó là chia quỷ hồn thành hạng ba sáu chín, mà là sự áp chế tuyệt đối về mặt thực lực.
Quỷ sai thể áp chế quỷ thường, các quỷ sai cấp cao như Hắc Bạch Vô Thường áp chế quỷ sai thường, còn Diêm Vương thì trấn áp bộ quỷ sai.
Cho nên quyết sách đều do Diêm Vương quyết định, quỷ thường dù mày mò trò gì mà sự chấp thuận của Diêm Vương gia thì cũng chịu c.h.ế.t.
Mà các vị Diêm Vương sống cả vạn năm, họ chỉ chăm chăm tròn trách nhiệm thuộc thẩm quyền, quản lý âm phủ là xong chứ từng nghĩ đến chuyện học hỏi theo dương gian.
giờ đây đích Quân Uyên đề xướng thì là một câu chuyện khác.
"Lực lượng nhân tài từ nhân gian xuống đây khi c.h.ế.t vẫn còn đông, cứ giao việc cho bọn họ xử lý là ."
Quân Uyên gật đầu: "Ừm, ."
Dù chỉ việc chờ Địa phủ thông mạng là xong.
Sau khi Thập Điện Diêm Vương cáo lui, Quân Uyên chăm chú tiếp tục cày game của .
. . . . . . . . . .
Giấc ngủ của Thẩm Tri Âm kéo dài miên man, mãi tới mười một giờ trưa hôm cô mới ngủ dậy.
Kỳ lạ là cô hề nhức đầu do say rượu, ngược linh khí trong cơ thể còn tăng lên ít.
là rượu linh thượng hạng!
Giờ đây cô chỉ tức tốc trồng thật nhiều linh quả, kết hợp với mật linh để tự tay ủ những mẻ linh tửu hảo hạng.
Dù mới trải qua một đêm say túy luý nhưng khi tỉnh dậy, gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm hồng hào trắng mịn, tinh thần sảng khoái vô cùng.
Chợt nhớ điều gì đó, cô nhấc cổ tay lên quan sát. Trên chiếc cổ tay trắng nõn nà là một chiếc vòng màu đỏ tuyệt đang tỏa sáng rực rỡ.
Chiếc vòng mang màu đỏ huyết cực kỳ thuần khiết, sắc đỏ dù chỉ là vòng tay bình thường thôi cũng đáng giá hàng trăm triệu tệ, còn thuộc hàng vô giá khó tìm.
Huống hồ đây loại vòng tay thông thường, mà là một chiếc vòng gian!
Thẩm Tri Âm dùng thần thức thử dò thám nhưng thể thâm nhập trong.
Tình trạng chỉ xuất hiện ở loại vòng gian cấp cao, nhỏ m.á.u nhận chủ mới thể tiến sử dụng.
Thế nhưng Thẩm Tri Âm hề nóng vội nhỏ m.á.u nhận chủ ngay lập tức.
Cô và Quân Uyên mới quen trọn một ngày, thế mà trong vòng một ngày tặng cô một cây Bỉ Ngạn hoa vô giá , giờ thêm chiếc vòng gian thì thực sự quá đỗi đắt đỏ.
Dù cô mê sưu tầm bảo vật nhưng chẳng thích chiếm tiện nghi của khác bao giờ.
Thẩm Tri Âm lấy điện thoại gửi cho Quân Uyên một tin nhắn để tâm nữa, chờ hồi âm tính tiếp.
Bước xuống tầng, ngoại trừ ông quản gia thì thấy ai khác ở Thẩm gia.
Thẩm Tri Âm ăn cơm lên tiếng hỏi xem mấy đứa cháu chắt đang ở .
Quản gia ôn tồn đáp: "Thưa bà cô nhỏ, tiểu thiếu gia đang học, đại thiếu gia đến công ty, còn tư thiếu gia thì đang bận vẽ tranh ạ."
Thẩm Tri Âm "ồ" một tiếng cắm cúi ăn xong bữa cơm.
" bà cô nhỏ, đây là đồ đại thiếu gia nhắn trao cho cô, bảo là do bạn của cô gửi tặng ạ."
Thẩm Tri Âm bình ngọc, bên trong chắc chắn là rượu. Cô mở ngửi thử, đào hoa tửu mà là một thứ linh tửu thơm nức vị đào tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-164-vi-uong-ruou-ma-vach-ao-cho-nguoi-xem-lung.html.]
Là rượu ủ linh quả!
Cô dĩ nhiên thích mê, hân hoan nhận lấy và tự hứa khi nào mẻ rượu của ủ xong cũng sẽ gửi tặng Quân Uyên một ít.
Nghĩ tới vụ việc tối qua say cắm đầu lái xe hốt về Cục Giao thông, Thẩm Tri Âm ngượng ngùng sờ sờ chiếc mũi.
Bản say tới mức líu cả lưỡi, cho rắc rối đều một Quân Uyên gánh vác, thật là chút hổ.
Thế mà đó cô còn khoe khoang sẽ bảo vệ Quân Uyên nữa chứ, ngại ngùng c.h.ế.t .
Hương rượu quá đỗi đậm đà nồng nàn, chỉ vài giây ngắn ngủi ngập tràn khắp căn biệt thự, vương vấn mãi chịu tan.
Bác quản gia cũng mùi hương hớp hồn, ngẩn ngơ nuốt nước bọt liếc bình ngọc mấy bận.
Thẩm Tri Âm vốn xởi lởi nên liền lấy chiếc ly uống nhỏ rót một chén cho quản gia:
"Cháu hiện giờ cũng chỉ mỗi một bình thôi, nên biếu bác một chén nhỏ nhé."
Quản gia: Dù từ tốn từ chối một câu nhưng thực sự tài nào cưỡng nổi!
"Cảm ơn bà cô nhỏ nhiều lắm ạ!"
Thẩm Tri Âm còn kịp bịt nắp bình thì Thẩm Ngọc Trúc cùng Thẩm Mộ Dã khịt khịt mũi . Phía Thẩm Mộ Dã còn lẵng nhẵng mấy con ma già thèm thuồng tới mức suýt chảy cả dãi.
"Thơm quá, thơm quá mất!"
Mùi rượu vốn dĩ nồng nàn, huống hồ là cái hương vị ngào ngạt đầy mê hoặc của linh tửu.
"Bà cô nhỏ!"
Thẩm Ngọc Trúc và Thẩm Mộ Dã cô với ánh mắt cùng chung một biểu cảm: hai con mắt sáng rực như đèn pha!
Mấy vị thầy giáo quỷ cũng chẳng khá hơn là bao, điều tầm mắt của họ dính chặt bình rượu tay cô nhiều hơn.
Thẩm Tri Âm: "..."
Thế là chia thêm ba ly nữa, còn mấy con ma già đành ngậm ngùi chung đúng một ly. Trước khi mẻ linh tửu tự tay cô ủ đời thì nhà địa chủ cũng hết sạch lương thực dư thừa !
Các vị thầy giáo quỷ vì mút thêm một ngụm rượu mà tay xô xát tưng bừng, đ.á.n.h một hồi liền sang vạch áo cho xem lưng, bóc phốt lẫn :
"Mao Lão Quỷ! Cái mồm ông là to nhất, cái gì cũng đớp nhiều, hóc c.h.ế.t ông luôn ! Để ngụm rượu cuối cùng đó cho , bằng khi về Địa phủ sẽ bóc phốt vụ ông đ.á.n.h cược thua trộm hàm răng giả của bà lão quỷ đấy!"
"Phi! Vương Lão Quỷ ông thì gì chứ! Đừng tưởng ông lén lút đập chậu cướp hoa, đào góc tường nhà lão Mã để theo đuổi bà vợ già của lão nhá!"
" đây là chân thành yêu thương bà ! Hồi sống tranh lão Mã, giờ ma cũng ? đây phong lưu khoáng đạt, tuấn tú lịch thiệp, dù già thì vẫn là một lão già phong độ, hơn đứt cái gã hủ lậu đó!"
"Lão Lý, ông dám giật tóc á?! Đầu còn vài cọng quý giá mà ông cũng nỡ bứt, đ.á.n.h c.h.ế.t ông!"
"Oẹ... Lão Hạ, giấu ngay cái bàn chân thối hoắc ngâm mấy chục năm của ông chỗ khác giùm cái!"
Mấy vị trí thức cao cấp, những thầy giáo quỷ vốn cực kỳ nho nhã lịch thiệp, lúc lao đ.á.n.h chí mạng, thụi mắng c.h.ử.i thậm tệ khiến Thẩm Mộ Dã và Thẩm Ngọc Trúc mà rớt cả hàm.
Thẩm Tri Âm vẫn điềm nhiên nhấp ngụm .
Ngụm rượu cuối cùng rốt cuộc thầy giáo Ngữ văn của Thẩm Mộ Dã lén nẫng mất, thầy lập tức đám thầy giáo quỷ còn xúm hội đồng cho một trận tơi bời hoa lá.
Cảnh tượng hỗn loạn khiến xem chỉ tò mò thán phục.
Thẩm Mộ Dã trưng vẻ mặt hoài nghi nhân sinh sâu sắc.
Phải một lúc lâu các vị thầy giáo quỷ mới chịu chấn chỉnh trật tự. Họ nhanh chóng khoác vẻ hòa nhã hoặc nghiêm nghị như , dù hóa thành ma nhưng vẫn toát lên phong thái văn nhân lịch lãm.
Có điều khi chứng kiến cảnh họ tẩn chí chóe và lắng những bí mật dơ dáng dớp dính bóc phốt, lớp kính lọc thần thánh của Thẩm Mộ Dã dành cho các thầy vỡ vụn!
Trời sắp bước sang tháng Ba, khu trang trại lâu cô ghé qua, thế nên Thẩm Tri Âm đeo chiếc túi nhỏ lên vai, định bụng tới đó ngó nghiêng một chuyến.
Cô tuổi còn nhỏ thể lái xe ô tô, nhưng chẳng đường quỷ ô tô gò bó.
Thẩm Tri Âm tung tăng rời khỏi biệt thự nhà họ Thẩm phố, tại một cửa hàng đồ chơi trẻ em, cô bắt gặp thứ mà tìm kiếm.
Lúc cô bước , một chiếc xe trượt scooter phiên bản trẻ em theo cô rời tiệm.
Chiếc xe trượt bánh xe còn phát ánh sáng nhấp nháy lung linh nữa cơ!
Thẩm Tri Âm vui vẻ nhún nhảy nghêu ngao hát khúc nhạc vui, còn ghé mua nhiều sữa và đặt thêm hàng đống gà nướng để mang quà cho bầy chồn hương ở trang trại.