Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 165: Tụi nhỏ đâu, vo viên tuyết thật to vào cho lão nương
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:26
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự hiện diện của Thẩm Tri Âm khi chiếc xe trượt scooter trẻ em đường phố quả thực thu hút sự chú ý.
Cô bé đặt cả hai chân lên chiếc xe trượt nhỏ, tay giữ vững tay lái để điều khiển hướng , đồng thời dùng linh khí khống chế chiếc xe tiến về phía . Trong suốt quá trình, cô bé hề chạm một chân xuống đất để lấy đà, cứ thế luồn lách qua dòng một cách cực kỳ mượt mà.
Thậm chí, lúc cô bé còn song song với mấy chạy xe máy điện.
Các tài xế lái ô tô đường lớn đều nhịn mà ngoái cô bé một cái.
"Đờ mờ, con bé con tự xe trượt đường thế mà lớn lo lắng gì ?"
"Gan góc quá đấy."
Thẩm Tri Âm giả vờ như thấy những lời bàn tán đó. Cô bé lái chiếc scooter vỉa hè, thỉnh thoảng còn tạt ngang tạt ngửa để hóng hớt.
Chẳng hạn như thấy một cặp đôi nào đó đang cãi , cô bé sẽ dừng , ôm bình sữa và cùng những qua đường khác để xem kịch .
Hay khi thấy hai bà thím đối diện giậm chân chỉ tay c.h.ử.i bới, cô bé liền gác hai cánh tay nhỏ xíu lên tay lái, ung dung c.ắ.n hạt dưa, đôi mắt sáng rực rỡ.
Thậm chí, đến cả hai con mèo đ.á.n.h , cô bé cũng ghé hóng chuyện cho bằng .
Đợi hóng chuyện xong xuôi, cô bé mới tiếp tục lên đường.
Cái dáng vẻ thong dong, nhàn nhã hệt như mấy ông cụ, bà lão nghỉ hưu .
Đến khi cô bé dạo tới trang trại, Hoàng Yêu và bầy chồn hương ôm gà c.ắ.n xé to gặm lớn .
"Tiểu đạo trưởng."
Vừa thấy cô bé, Hoàng Yêu liền giơ con gà trong tay lên để chào hỏi.
Rõ ràng là một phụ nữ trông xinh , mà mặc váy, dạng hai chân với tư thế vô cùng hào sảng. Cô nàng túm nguyên cả con gà lên gặm, mặt dính đầy dầu mỡ, quả thực là nỡ thẳng.
Thẩm Tri Âm thấy cũng ghét bỏ.
"Ta đến xem , chuẩn trồng nho thôi."
Tuy nhiên, khi trồng, cô bé cần cải tạo hạt giống nho một chút.
Thẩm Tri Âm đòi cây nho giống mà bảo Thẩm Khoan mua thẳng hạt giống.
Không chỉ hạt nho, mà còn hạt đào, mận, lê, đào, cherry, lựu; hầu như các loại hạt giống trái cây phổ biến thị trường đều đủ.
"Gào!"
Một tiếng gầm của hổ vang lên. Đại Mễ dường như béo thêm một vòng, mang theo tầng mỡ lấp ló như chiếc phao bơi ở bụng chạy tới. Nó lảo đảo, chao đảo, chẳng tí dáng vẻ nào của một con hổ đàng hoàng.
"Ngươi ở trang trại ăn hết bao nhiêu đồ ? Sao béo nữa thế ."
Ngoài miệng thì chê bai, nhưng Thẩm Tri Âm nhào tới bên bụng Đại Mễ vươn "ma trảo" , hai tay ấn lên bụng nó mà nhào nặn một trận.
Người hít mèo nhỏ, còn cô bé thì hít hẳn mèo bự. Cả cô bé vùi bụng Đại Mễ cũng chẳng thành vấn đề, bởi nó vô cùng mềm mại.
Đại Mễ liếc mắt cô bé: Rõ ràng là thích hình đầy thịt của bổn hổ cơ mà!
Đại Mễ Thẩm Tri Âm nuôi , béo như nhưng cơ thể chẳng chút bệnh tật nào, chỉ là chậm một chút. So với những con hổ bình thường khác, nó to hơn hẳn một vòng lớn.
Cân nặng của nó ước chừng bốn trăm ký, gần như thể so sánh với một con gấu Bắc Cực .
Với cái thể hình , chạy thì chắc chắn đua các con hổ khác, nhưng nó thể lấy cân nặng để đè bẹp đối thủ.
Sân vườn bên khu biệt thự nhà họ Thẩm thì vẻ khá rộng, nhưng khi Đại Mễ dọn ở thì trở nên chật chội.
Thế nên lúc Thẩm Tri Âm và Tần Lĩnh, họ gửi tên tới trang trại. Chỗ sát rừng núi, Hoàng Yêu ở đây nên cũng cần lo lắng sẽ xảy chuyện gì.
Sau khi chơi đùa với Đại Mễ một lát, Thẩm Tri Âm liền kiểm tra đống hạt giống trái cây.
Từ lúc mang tới, những hạt giống đặt tập trung trong Tụ Linh Trận, vì hiện giờ chúng đều mang theo chút linh khí.
Thẩm Tri Âm truyền thêm chút mộc linh khí trong. Chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa, những hạt giống trái cây bình thường sẽ biến thành hạt giống linh quả.
Mặc dù đều là loại cấp bậc khá thấp.
Tuyết đọng đất trong trang trại bắt đầu tan. Thẩm Tri Âm chiếc xe scooter nhỏ chạy vòng quanh tuần tra địa bàn của . Sau khi quy hoạch xong vị trí sẽ gieo trồng, cô bé ngó qua cái ao.
Cô bé vuốt vuốt cái cằm nhỏ xíu, dự định tìm ít ngó sen về trồng xuống ao, đó sẽ thả thêm tôm hùm đất .
Cô bé thích ăn tôm hùm đất lắm đó nha~
"Hai ngày nữa sẽ tới để dùng mộc linh khí dưỡng cho đống hạt giống đó thêm một , đó sẽ bắt đầu ủ mầm."
Tuy là một kiếm tu, nhưng vì sở hữu mộc linh căn nên cô bé nhiều kinh nghiệm trong việc gieo trồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-165-tui-nho-dau-vo-vien-tuyet-that-to-vao-cho-lao-nuong.html.]
Tại Vấn Kiếm Tông, các t.ử mang mộc linh căn về cơ bản đều sở hữu một ngọn núi và ruộng t.h.u.ố.c cho riêng .
Đệ t.ử nội môn thì ruộng t.h.u.ố.c riêng, t.ử truyền thậm chí còn cấp hẳn một ngọn núi hề nhỏ. Sản vật trồng sẽ nộp một phần ba cho tông môn, phần còn đều thuộc về cá nhân.
Đối với t.ử ngoại môn, họ thể thuê ruộng thuốc, nhưng d.ư.ợ.c liệu trồng nộp hai phần ba cho tông môn, còn mới là của họ.
Dựa kinh nghiệm từ kiếp , Thẩm Tri Âm cũng dự định trích một phần đất của trang trại để trồng d.ư.ợ.c liệu.
Sau khi tính toán kỹ lưỡng trong lòng, cô bé liền Đại Mễ lôi chơi.
Đại Mễ mẫu, còn Thẩm Tri Âm thì hì hục cật lực nặn tuyết để đắp thành một con hổ tuyết.
Chỉ điều... thành quả trông khả quan cho lắm.
Đại Mễ xị cái bản mặt to bè , trừng mắt con hổ tuyết mập mạp tròn xoe đến mức gần như chẳng phân biệt là đầu là m.ô.n.g , hừ lạnh một tiếng đầy ghét bỏ.
Thẩm Tri Âm lý lẽ hùng hồn cãi : "Ngươi vốn dĩ trông như , còn dám chê bai hả!"
"Gào gào!"
Ngươi bậy!
Cái dáng vẻ xí mà là nó ? Nó chỉ béo một tí thôi chứ hề nhé!
Với , trong thế giới của loài hổ bọn nó, béo mới chứng tỏ là tiền đồ. Những con hổ khác béo còn chẳng chứ.
Đại Mễ huých m.ô.n.g một cái, đẩy cô bé ngã nhào đống tuyết.
Thẩm Tri Âm ngã dập mông, cô bé liền chộp ngay một nắm tuyết ném mạnh về phía Đại Mễ.
Cái chân to bự của Đại Mễ vung lên cào một đường, hất lên một lượng tuyết lớn tạt thẳng mặt cô bé.
Thẩm Tri Âm gắt lên: "Muốn đ.á.n.h ? Ta đây từng thua là gì !"
Ngoại trừ ông sư phụ của cô bé ở kiếp . Hồi nhỏ, cô bé từng sư phụ đuổi đ.á.n.h chạy vòng quanh khắp cả ngọn núi. Đến khi lớn lên, cô bé ngoài tung hoành ngang dọc, sát phạt tứ phương, mà lúc về nhà vẫn chẳng thể đ.á.n.h sư phụ.
Thẩm Tri Âm cô bé đây, ngoài việc chịu thiệt thòi trong tay sư phụ ruột của thì từng chịu thua lỗ nặng nề ở bất cứ chỗ nào khác.
Thẩm Tri Âm lấy nắm tuyết ném Đại Mễ một cái, Đại Mễ liền dùng sức ủn cô bé một phát.
Cái hình nhỏ bé của cô bé lập tức Đại Mễ đè chặt xuống nền tuyết.
Tuy sức cô bé lớn, dư sức vác cả con Đại Mễ lên, nhưng mấu chốt là tên thịt mềm. Đã thế cô bé quá lùn, nên đẩy lên đẩy xuống cũng chỉ chống đỡ một phần nhỏ thịt mỡ bụng nó mà thôi.
Thẩm Tri Âm: "…………"
Có một đầy mỡ béo kể cũng hữu dụng đấy chứ.
Thẩm Tri Âm vùng vẫy một lúc mới chui từ bụng Đại Mễ.
Chẳng Hoàng Yêu chạy tới từ lúc nào. Cô nàng hai với khuôn mặt đầy phấn khích: "Ta trò nè, con các ngươi gọi nó là ném tuyết đúng ? Cho chơi với!"
Nói , cô nàng kích động nhào tới, chỉ huy bầy chồn hương bên cạnh nặn các viên tuyết, đó chộp lấy nắm tuyết ném xối xả về phía Đại Mễ và Thẩm Tri Âm.
Bầy chồn hương đông đúc nên nặn quả cầu tuyết nhanh nhiều. Hoàng Yêu dùng cả hai tay ném liên tục, tốc độ cực kỳ chớp nhoáng.
"Bốp" một tiếng, cục tuyết nện thẳng đầu Đại Mễ. Chỉ âm thanh thôi cũng đủ Hoàng Yêu chắc chắn dùng sức lớn.
Đại Mễ rống lên một tiếng, dùng ánh mắt liếc Thẩm Tri Âm.
Đập ả !
Thẩm Tri Âm lúc cũng đang né tránh những quả cầu tuyết mà Hoàng Yêu ném tới.
"Đại Mễ, ngươi gom tuyết ."
Đại Mễ khua móng vuốt cào cào mấy cái, đó hì hục lăn một quả cầu tuyết to bự chảng. Thẩm Tri Âm trực tiếp giơ bổng quả cầu tuyết còn to hơn cả lên.
Hoàng Yêu: "…………"
"Hai thế là quá đáng đấy nhé."
Thẩm Tri Âm hô lớn: "Xem chiêu đây!"
Quả cầu tuyết khổng lồ bay thẳng về phía Hoàng Yêu. Bầy chồn hương xung quanh cô nàng sợ hãi kêu "chít chít" chạy tán loạn. Tầm thì mà lo cho lão tổ tông của chúng nữa.
Hoàng Yêu cũng bỏ chạy, nhưng chạy thoát, trực tiếp quả cầu tuyết đập bay văng ngoài.
Cô nàng đầu tóc bù xù, đôi tay run rẩy kiên cường bò dậy từ trong đống tuyết, trông chẳng khác nào một nữ quỷ báo thù, hét lên: "Tụi nhỏ , vo viên tuyết thật to cho lão nương!"