Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 166: Trận ném tuyết này chơi căng thật đấy
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:27
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là trong nông trại, những quả cầu tuyết bay loạn xạ cứ như b.o.m nổ. Đừng thấy con mèo Đại Mễ béo mà khinh, tốc độ vo tròn quả cầu tuyết của nó chẳng đùa .
Rõ ràng chỉ là trò ném tuyết đơn giản, thế mà bọn chúng chơi thành đ.á.n.h trận thực sự. Một cây cối và công trình trong nông trại đều đập gãy.
Thậm chí còn mấy con chồn xui xẻo ném đến bất tỉnh nhân sự, nhưng đối với bọn chúng thì chỉ cần c.h.ế.t là chẳng cả.
Cuối cùng, cả nông trại phá cho tan hoang. Vài chỗ mặt đất còn ném lõm thành những cái hố to đùng. Con mèo Đại Mễ khuyết đức còn lén nhét cả đá trong quả cầu tuyết, về Hoàng Yêu cũng xúi bầy chồn học theo.
Trận ném tuyết chơi căng thật đấy.
Nhìn cái nông trại tơi bời cứ như trải qua một trận pháo kích, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm nhăn nhó hết cả .
Hoàng Yêu ôm n.g.ự.c xót xa: "Xong đời , chuồng gà ném thủng một lỗ to tổ chảng thế , tối nay bầy gà xảy chuyện gì chứ."
Thẩm Tri Âm thở dài: "Để tìm cháu trai lớn nhờ giúp đỡ ."
Trò ném tuyết đúng là hại tốn tiền, nhất đừng chơi nữa.
Về đến nhà, cô bé ậm ờ kể chuyện với Thẩm Khoan. Tuy nhiên, cô bé thật mà chỉ nhờ giới thiệu đến tu sửa nông trại.
Dù cũng mang tiếng là bậc trưởng bối, Thẩm Tri Âm vẫn giữ chút thể diện chứ.
mà… Thẩm Khoan nhanh sự thật.
Chỉ vì tốp công nhân mà phái tới gọi điện về hỏi xem nông trại khủng bố tấn công .
Thẩm Khoan: "..."
Thẩm Tri Âm vẫn chuyện bại lộ, lúc cô bé đang bận rộn giấu mấy khối ngọc bích và đá quý nguyên thạch.
Số đá nguyên thạch trao đổi với Cục Quản lý Đặc biệt đưa đến nhà họ Thẩm. Thẩm Tri Âm trực tiếp dùng một cái bao tải lớn gom tất cả , vác phòng ngủ lôi từng khối nhét xuống gầm giường.
Ngoài đống đá nguyên thạch , cô bé còn giấu thêm một ít vàng xuống đó nữa.
Cuối cùng, cô bé lập một cái trận pháp để phong ấn .
Có điều, gầm giường của cô bé bây giờ thật sự nhét thêm thứ gì nữa , gian vẻ đủ dùng.
Hay là hôm nào rảnh rỗi đào hẳn một căn hầm chứa bảo bối nhỉ?
Ai đó cứ thích tích trữ đồ đạc hệt như một con chuột hamster nhỏ, cô bé cũng chỉ chút sở thích cỏn con thôi mà ~
Hoàn thành giao dịch với Cục Quản lý Đặc biệt, cô bé chuyên tâm chăm sóc mấy cây ăn quả của .
Sau hai dùng mộc linh khí để nuôi dưỡng hạt giống, cô bé bắt đầu thúc mầm. Đầu tiên, cô bé dọn một mảnh đất nhỏ để ươm cây, gieo bộ hạt giống xuống niệm chú hóa linh khí thành mưa, tưới đẫm một lượt khắp khu đất .
Đến ngày hôm khi , những mầm cây non mọc cao bằng cỡ ngón tay.
Mảnh đất ươm mầm ngay trong phạm vi của Tụ Linh Trận, thế nên về Thẩm Tri Âm cũng chẳng cần bận tâm chăm sóc. Cô bé chỉ việc đợi tất cả các gốc cây ăn quả và thảo d.ư.ợ.c lớn lên, đem cấy ghép sang khu vực quy hoạch sẵn là xong.
Lo liệu xong xuôi những việc , ánh mặt trời cũng bắt đầu chiếu rọi xuống mặt đất mang theo chút ấm áp, đều cởi bỏ những chiếc áo khoác dày cộp .
Thẩm Mộ Dã học trở , trông thấy chỉ còn mỗi học kỳ là thi đại học, lẽ thời gian tới sẽ chẳng còn chút tự do nào đáng .
Ban ngày thì học trường, tối đến mấy ông thầy ma kèm cặp sát .
Vất vả thì vất vả thật, nhưng bù , tiến độ học tập tăng nhanh như tên lửa của Thẩm Mộ Dã chỉ khiến bạn bè cùng lớp và đám chiến hữu kinh ngạc, mà đến các thầy cô giáo cũng chấn động.
Bởi vì ngay tiết học đầu tiên khi khai giảng, giáo viên cho cả lớp một bài kiểm tra để kéo tâm trí học sinh trường lớp. Ai ngờ bài kiểm tra tạo cú sốc lớn, thành tích của Thẩm Mộ Dã vọt thẳng lên hạng hai của lớp và hạng bảy của khối.
Các giáo viên chấm thi kiểm tra kiểm tra mấy , khi xác nhận đó thực sự là bài của Thẩm Mộ Dã và chấm sai điểm, họ mới choáng váng ôm bài thi bước lớp.
Lúc phát bài, Thẩm Mộ Dã thành công khiến cả lớp kinh diễm.
Khi , vẫn còn đang ngái ngủ, gục mặt xuống bàn chuẩn đ.á.n.h giấc.
Đến lúc công bố điểm, ánh mắt của cả lớp đồng loạt đổ dồn về phía .
"Toán điểm tối đa, Tiếng Anh điểm tối đa, chỉ Ngữ Văn và Lịch Sử trừ nhiều điểm một chút, còn đều . Tổng điểm thứ hai lớp... Đây thật sự là Thẩm Mộ Dã ?"
Đây thật sự là cái tên Thẩm Mộ Dã kiêu ngạo tận trời, thường xuyên cúp học, chơi thì cũng là đ.á.n.h của lớp họ ư?
"Không chừng là chép bài cũng nên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-166-tran-nem-tuyet-nay-choi-cang-that-day.html.]
Suy nghĩ chỉ xuất hiện trong đầu một . Chủ yếu là vì thành tích của quá bết bát, giờ đột nhiên tiến bộ thần tốc như thì phần lớn đều sẽ nghĩ đến chuyện gian lận.
Thẩm Mộ Dã thấy, nhưng chẳng thèm bận tâm.
Dù thì họ sẽ tự khắc hiểu , tất cả những thứ đều là do dùng bản lĩnh thức khuya dậy sớm, cực khổ học hành mà !
Thế nhưng, điều khiến đau đầu nhất lúc là ông thầy ma dạy Ngữ Văn đang trích dẫn kinh điển, mắng sa sả mà hề văng một tục c.h.ử.i thề nào.
"Trò Thẩm Mộ Dã, trò ý kiến gì với ? Ta chạy theo đút từng thìa cơm cho trò , cớ văn chương của trò vẫn thể đến mức khiến ma xong cũng thở oxy thế hả? Chẳng lẽ lúc cúi đầu hạ bút, trong đầu trò trống rỗng ư? Lạc đề rành rành đấy trò thấy ? Người bảo trò về tình cảm hoài bão, tại trò thứ tâm trạng bực dọc tồi tệ thế hả bla bla..."
"..."
Đi cùng thầy giáo Ngữ Văn còn thầy giáo Lịch Sử.
Thẩm Mộ Dã ôm đầu, vẻ mặt lộ rõ sự thống khổ.
"Trò Thẩm Mộ Dã, thành tích thi của trò xuất sắc, trò thể thử xem cảm nghĩ lúc của là gì ?"
Ánh mắt Thẩm Mộ Dã tràn ngập sự đờ đẫn: "Cảm nghĩ của em là, học lệch thật sự do em , em thực sự hợp với việc văn ạ."
Thầy giáo: "???"
Các bạn học: "..."
Cậu đang cố tình dẻ khoe khoang đấy ?
Cuộc sống khổ bức của Thẩm Mộ Dã ở trường học thì Thẩm Tri Âm mù tịt. Lúc cô bé đang đạp chiếc xe trượt scooter nhỏ của gặp đứa cháu chắt thứ tư.
Thẩm Mộc Cẩn và đạo diễn Vương Lợi Khang hẹn Thẩm Tri Âm gặp mặt tại một quán cà phê.
Cô nhóc mặc một bộ váy mã diện thu nhỏ, mái tóc búi thành hai củ tỏi đỉnh đầu, còn cài thêm một chiếc trâm gỗ nhỏ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo vẫn mang theo nét bụ bẫm mềm mại của trẻ con. Cả cô bé trắng trẻo đáng yêu cứ như một búp bê sứ xinh nhất trưng bày trong tủ kính.
Cô bé chiếc scooter, lướt với tốc độ nhanh chậm vỉa hè, luồn lách tránh qua . Dọc đường , ít kiềm mà ngoái .
Ngay cả nước ngoài cũng nán trộm vài .
"Em bé đáng yêu quá mất."
"Bộ quần áo cũng quá kìa."
"Ba ơi ơi, con cũng một chiếc xe trượt giống như của em !"
Rất rõ ràng, đây là tiếng lòng của một nhóm trẻ con đang sự ghen tị xâm chiếm.
Suy cho cùng thì dáng vẻ đạp scooter của Thẩm Tri Âm dễ thương ngầu bá cháy mà.
Thẩm Tri Âm chẳng bận tâm đến qua đường. Dọc đường hễ thấy món gì ngon là cô bé dừng mua.
Nào là khoai lang nướng nóng hổi thơm phức, bắp nướng, hạt dẻ rang đường, gà rán, cho đến mấy xiên thịt nướng nho nhỏ...
Chẳng bao lâu , chiếc giỏ xe phía chiếc scooter cải tiến của cô bé chất đầy đủ loại đồ ăn.
Đến khi tới địa điểm hẹn, hai bên má cô bé nhai phồng lên tròn xoe.
Tại quán cà phê XX, đạo diễn Vương Lợi Khang đưa mắt ngóng ngoài bao nhiêu .
Nhìn đối diện đang thong thả nhâm nhi cà phê, ông nhịn lên tiếng: "Cậu từng với con bé mới bốn tuổi đúng ? Cậu để một đứa trẻ bốn tuổi tự tìm đến đây, rốt cuộc nghĩ cái quái gì ?"
Nếu lớn cùng thì gì, điểm mấu chốt là ông từ miệng tên rằng cô nhóc sẽ tự đến đây.
Bốn tuổi đó, mới bốn tuổi chứ mười tuổi !
Đổi là con nhà ông, mười tuổi tự đường ở cái thành phố lớn ông cũng chẳng yên tâm nổi.
"Cậu cảm thấy thế giới bây giờ an đến mức còn bọn buôn nữa hả?"
Thẩm Mộc Cẩn vẻ mặt vẫn cứ bình chân như vại: "Yên tâm , nếu thật sự gặp bọn buôn , kẻ xui xẻo chắc chắn là bà cô nhỏ của ."
Vương Lợi Khang: "..."