Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 167: Nghe mà tức đến mức tăng sinh tuyến vú
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:28
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang dở thì một cô nhóc vô cùng xinh xắn đạp xe trượt trẻ em bước .
Vương Lợi Khang vốn đạo diễn, lăn lộn trong giới giải trí nên ánh mắt vô cùng sắc bén.
Chỉ cần liếc mắt một cái là ông Thẩm Tri Âm bất luận là cốt tướng da dẻ đều hảo tuyệt đối. Cho dù tuổi còn nhỏ, nhưng đây chắc chắn là một mỹ nhân nhí.
Với cái nhan sắc , đợi lớn lên nếu vỡ nét, tiến giới giải trí dù chẳng cần gì cũng dư sức vô nâng niu săn đón.
Đang mải suy nghĩ, ông chợt nhận cô bé khi ngó quanh một vòng thì thẳng về phía bọn họ.
Thẩm Mộc Cẩn vô cùng mừng rỡ vẫy tay: "Bà cô nhỏ!"
Thẩm Tri Âm tới chỗ họ, dựng chiếc xe nhỏ gọn gàng, tiện tay lấy một quả dâu tây to tướng đút thẳng miệng đứa cháu chắt thứ tư.
Khỏi Thẩm Mộc Cẩn cảm động đến nhường nào.
Vương Lợi Khang: "..."
Sao cái động tác của cô nhóc cứ như đang tiện tay cho thú cưng ăn nhỉ?
Chắc nếu bây giờ Thẩm Mộc Cẩn mà đuôi thì cái đuôi đó vẫy tít mù lên .
Sau khi ăn dâu tây xong, Thẩm Mộc Cẩn xun xoe ẵm bà cô nhỏ đặt ngay ngắn lên ghế, còn cẩn thận điều chỉnh chỗ cho vặn.
Vương Lợi Khang liếc mắt thêm mấy , đây mà là cái Thẩm Mộc Cẩn tự lo cho bản còn xong mà ông từng ?
Thẩm Mộc Cẩn xuống cạnh Thẩm Tri Âm, bắt đầu giới thiệu hai bên.
"Bà cô nhỏ, đây là đạo diễn của chương trình tạp kỹ mà cháu từng với . Còn đạo diễn Vương, đây là bà cô nhỏ của . Chú đừng thấy nhỏ tuổi mà nhầm, chỉ bối phận lớn nhất trong nhà chúng , mà bản lĩnh cũng là một đấy. Cả bố và cả đều lời ."
Vương Lợi Khang lập tức chỉnh thái độ, nghiêm túc chào hỏi Thẩm Tri Âm. Ông vốn là việc dứt khoát, hơn nữa cũng chẳng lời sáo rỗng với một đứa trẻ con nên dứt khoát thẳng vấn đề chính.
"Chào cháu, chúng việc chính luôn nhé. Chuyện là thế , chương trình tạp kỹ của chú chủ yếu xoay quanh việc sinh tồn nơi hoang dã, nhưng nếu một đứa trẻ bốn tuổi như cháu mà thực sự tham gia thì sẽ nguy hiểm. Chưa kể lúc đó tổ chương trình chắc chắn sẽ khán giả mắng c.h.ử.i te tua. Cơ mà Thẩm Mộc Cẩn với chú rằng cháu nhiều loại thực vật, thế nên chú mới đến gặp cháu thử xem ."
Thẩm Tri Âm gật đầu, chẳng tỏ khiêm tốn chút nào: "Vâng, cháu nhiều ạ."
Giọng non nớt nhưng tràn đầy tự tin.
Vương Lợi Khang nghẹn họng một chút, đó rút một cuốn sách: "Vậy chú thể kiểm tra cháu một chút ?"
"Được ạ."
Cuốn sách Vương Lợi Khang mang theo chính là từ điển bách khoa về các loại thực vật, bên trong chỉ lời giới thiệu chi tiết mà còn kèm theo cả hình ảnh minh họa.
Ông chỉ một bức ảnh, Thẩm Tri Âm liền vanh vách tên của loài cây đó, môi trường sinh trưởng và cả công dụng của nó.
Cô bé chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ngay những loại cây . Thực , những gì Vương Lợi Khang bảo cô bé nhận diện đều là một loại rau dại khá phổ biến.
Ví dụ như rau sam, bồ công , mộc nhĩ đất... Thẩm Tri Âm còn thêm rằng, trong trường hợp thiếu nước và tìm thấy dừa, thể tìm đến cây chuối tây. Nước từ cây chuối tây thể uống nhưng đun sôi lên. Thêm đó, cô bé còn kể tên vanh vách một loại thực vật khả năng tích trữ nước.
Thậm chí ở phần , cô bé còn tên vài loại thảo dược, cùng với cách sử dụng và những cấm kỵ khi dùng chúng.
Cô bé xinh tinh xảo ngay ngắn ghế, cái miệng nhỏ tíu tít ngừng.
Đến lúc khát nước, cô bé bặm môi nữa mà ôm luôn bình sữa hút sữa rột rột.
Đôi mắt đạo diễn Vương Lợi Khang cô bé ngày càng sáng rực.
Cô nhóc quả thực giống hệt như lời Thẩm Mộc Cẩn , lượng kiến thức sở hữu chẳng đùa .
Thế nhưng ông vẫn còn đôi chút do dự. Hiểu rộng thì đấy, nhưng trong môi trường sinh tồn hoang dã, thể lực của một đứa trẻ thể so bì với lớn cơ chứ?
Thẩm Tri Âm đẩy một ít đồ ăn vặt mua sang cho Thẩm Mộc Cẩn.
"Cháu ăn mau ."
"Hu hu hu... Bà cô nhỏ, thật sự quá với . Người , đại diện ngày nào cũng bắt ăn ít . Mấy hôm nay bữa nào cũng nhai salad rau củ, ăn đến phát ói luôn ."
Anh thề thốt là tuyệt đối sẽ mập lên, thế nhưng đại diện chịu tin .
"Đạo diễn Vương, là chúng ăn cơm nhỉ? Chuyến mời."
Vương Lợi Khang vẫn đang bối rối. Đứa bé nếu tổ chương trình thì điểm lợi nhưng cũng cái hại. Điểm lợi là sẽ mang sức hút cực lớn, nhưng điểm hại là ông sẽ cư dân mạng c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp, chẳng may xảy chuyện gì thật, ông khéo bóc lịch vì cái chương trình mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-167-nghe-ma-tuc-den-muc-tang-sinh-tuyen-vu.html.]
Muốn đ.á.n.h cược một ván, nhưng sợ.
Ai hiểu cho nỗi giằng xé trong lòng ông lúc chứ? Quan trọng nhất là Thẩm Mộc Cẩn cứ nằng nặc đòi đưa bằng bà cô nhỏ nhà theo thì mới chịu tham gia.
Thế chẳng là khó ông quá .
Cứ xoắn xuýt như , cuối cùng họ cũng đến một nhà hàng. Họ gọi một phòng bao gọi món xong xuôi.
Vương Lợi Khang định thảo luận tiếp với Thẩm Mộc Cẩn.
"Khoan đạo diễn Vương, hình như phòng bên cạnh đang động tĩnh gì đó."
Thẩm Tri Âm thao tác lanh lẹ bóc vỏ một hạt dẻ rang đường quẳng tọt miệng.
"Ở phòng bên, hai gia đình đang gặp mặt bàn chuyện cưới xin, nhưng mà cãi to ."
Dù giữa các phòng của nhà hàng lớp cách âm, bên họ vẫn thấy loáng thoáng nhưng rõ lời.
Thẩm Tri Âm phủi phủi tay, hớn hở chạy lon ton đến áp sát bức tường gần nhất để ngóng.
"Bà cô nhỏ, mau cho xem chuyện gì ? Sao tự nhiên cãi ?"
Thẩm Mộc Cẩn suýt chút nữa thì dán luôn mặt tường, thế mà vẫn chẳng rõ gì.
Khóe miệng Vương Lợi Khang giật giật, mấy chuyện thì gì mà tò mò cơ chứ.
"Gia đình nhà trai nhà họ ba đời độc đinh, chỉ một đứa con trai bảo bối thôi, nên yêu cầu nhà gái gả bắt buộc đẻ con trai. Họ còn liệt kê hẳn một danh sách của hồi môn, bảo hai kết hôn thì mua nhà mua xe.
Tiền đặt cọc nhà trai lo, nhưng tiền vay trả góp thì nhà gái cùng gánh vác, mà sổ đỏ chỉ tên bên nam. Họ còn đưa yêu sách bắt cô gái khi lấy chồng ngoan ngoãn an phận, nghỉ việc bà nội trợ thời gian, chuyên tâm tẩm bổ chờ m.a.n.g t.h.a.i và chăm sóc già trẻ lớn bé trong nhà..."
Thẩm Mộc Cẩn xong quả thực như mở mang tầm mắt, cái miệng há to đến mức nhét quả trứng.
Đạo diễn Vương Lợi Khang ban nãy còn bày dáng vẻ chẳng mấy hứng thú, lúc vểnh vểnh tai lên bắt đầu hóng hớt.
chỉ thôi thì bứt rứt quá, cả bọn đều đang ngứa ngáy trong lòng, xem trực tiếp cơ.
Thẩm Tri Âm tóm lấy tay : "Đi, chúng qua đó."
"Hả?"
"Nhớ đeo khẩu trang ."
Ba xuất hiện ở cửa phòng bên cạnh. Cửa hề khóa, chỉ cần vặn nhẹ nắm đ.ấ.m là mở ngay. Thế , họ nghênh ngang quang minh chính đại thẳng , hòa hàng ngũ của gia đình nhà gái.
Bởi vì bên trong khá đông , cộng thêm khí lúc đang vô cùng căng thẳng sặc mùi t.h.u.ố.c súng, nên chẳng ai mảy may chú ý đến sự xuất hiện của họ.
Gia đình nhà gái khá đông , nhưng nét mặt, trang phục và cả dáng vẻ e dè của họ thì lẽ là từ quê lên.
Còn bên phía nhà trai, ai nấy đều ăn mặc hào nhoáng, thái độ hống hách vênh váo, qua là dân hộ khẩu thành phố lớn.
"Mấy ý gì hả? Con gái lấy chồng chứ osin! Còn chuyện cái nhà nữa, nếu là hai bên cùng góp tiền trả góp, tại chỉ ghi mỗi tên thằng Lưu Minh nhà mấy !"
Phụ nhà gái mặt mày vô cùng khó coi.
Kể từ lúc bước chân đây, thái độ của nhà trai lúc nào cũng hất hàm sai khiến. Vì thương con gái, bọn họ đều cố nhịn.
với những điều kiện mà bên đó đưa , căn bản là họ cưới vợ cho con, mà là đang tìm một con sen miễn phí để chăm lo cho cả gia đình, đẻ con đẻ cái mà chẳng đòi hỏi một chút báo đáp nào!
Dù cho là những nông dân chân lấm tay bùn, hiền lành chất phác đến mấy cũng thể nuốt trôi cục tức nghẹn họng !
"Ây da, ông bà thông gia gì kỳ . Sao ông bà đem con gái so với osin cơ chứ? Osin thì gì danh phận, mà kết hôn với thằng Minh nhà . Tiền cọc nhà là do chúng trả, thế nên sổ đỏ ghi tên thằng Minh nhà chẳng là điều hiển nhiên ?
Hơn nữa, thằng Minh nhà chúng đường đường là sinh viên ưu tú nghiệp từ trường đại học danh giá. Một xuất sắc như nó thể nối dõi ? đưa yêu cầu đó cũng là vì suy nghĩ cho tương lai của hai đứa thôi mà."
Nắm đ.ấ.m bỗng chốc cứng ...
Cho dù chẳng chút quan hệ họ hàng gì với nhà gái, nhưng trộn trong đội ngũ , nắm đ.ấ.m của Thẩm Mộc Cẩn cũng vô thức siết chặt.
"Không đùa chứ, loại mà cô gái vẫn chịu gả qua đó hả?"
Nếu gã đàn ông há miệng bênh vực bạn gái một câu thì còn đỡ, đằng gã cứ trơ như phỗng. Nhìn thái độ rõ ràng là ngầm đồng tình với chuyện. Thứ đàn ông thế , cái gia đình thế thì còn gả cái búa !
Có câu thế nào nhỉ? Cậu mà tức đến mức tăng sinh tuyến v.ú luôn !