Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 168: Cóc ghẻ bình phẩm con người

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:29
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cậu là ai ?"

Người em bên nhà gái lúc mới phát hiện bên cạnh tự nhiên mọc thêm một kẻ lạ mặt.

Vốn dĩ đang bốc hỏa, nắm đ.ấ.m siết chặt chỉ hận thể lao lên tẩn cho đám nhà trai một trận nhừ tử.

" á? là bạn của cô . Cô nhắn tin kể bắt nạt nên qua đây xem tình hình thế nào."

Thẩm Mộc Cẩn dù gì cũng là dân diễn xuất chuyên nghiệp, ba cái chuyện vặt vãnh khó .

Lúc vẻ mặt tỏ vô cùng phẫn nộ: " đến thì ngay mấy câu buồn nôn của bà già , đúng là mặt dày mày dạn. Lúc nhân loại tiến hóa, hiểu đám cách nào lọt lưới nhỉ? Thời đại nào mà bọn họ vẫn sống lay lắt ở thời phong kiến thế?"

Người thanh niên thấy biểu cảm và giọng điệu của quá đỗi chân thật thì cũng chẳng mảy may nghi ngờ nữa.

em gái cũng là niềm tự hào lớn nhất của gia đình, thi đỗ đại học danh tiếng, lên đại học kết giao vài bạn cũng là chuyện thường tình.

Thanh niên chính là trai của cô gái, Thẩm Mộc Cẩn mới đến nên liền kể nốt những ấm ức xảy .

"Ưởng Ưởng nhà chúng xinh xắn như , con bé cũng là sinh viên ưu tú đấy chứ, Lưu Minh là cái thá gì! Cứ như ghê gớm lắm! Chỉ dựa cái mác hộ khẩu thành phố A mà dám khinh thường chúng . Lúc chúng đến, đám đó quét từ đầu đến chân, ánh mắt kiêu ngạo và khinh khỉnh ngập tràn dường như sắp trào cả ngoài.

Nể mặt em gái, chúng ráng nhịn . đến khi bàn chuyện sính lễ, hồi môn thì bọn họ càng lúc càng quá đáng. Cậu xem, những yêu cầu họ đưa là tiếng ? Tiền sính lễ lúc đầu thỏa thuận là tám vạn, mà giờ họ lật lọng kỳ kèo bớt xuống còn ba vạn.

Thôi thì cũng mặc kệ, đằng họ còn bảo Ưởng Ưởng nhà chúng đáng giá ngần , chúng bán con gái, thế mà chính họ mặt dày yêu cầu của hồi môn bắt buộc là trọn bộ đồ điện gia dụng, thậm chí còn chỉ đích danh thương hiệu XX. Tính sương sương cũng tốn đến cả mười vạn , kể đến chuyện nhà với xe..."

Ngoài mấy chuyện thì cái yêu sách bắt đẻ con trai càng quá đáng hơn, đúng là càng càng thấy lộn ruột.

Đạo diễn Vương Lợi Khang lúc cũng kề tai sát hóng chuyện: "Không ngờ đời thực sự tồn tại cái thể loại thông gia cực phẩm thế . Xem phim truyền hình của vẫn còn hiền chán."

"Thế chú đây là ai?"

Thẩm Mộc Cẩn sắc mặt đổi, bịa chuyện trơn tru: "Lúc Ưởng Ưởng nhắn tin, đang cùng với bác trai và... cháu gái nhỏ. Nghe thấy tin bức xúc quá nên kéo họ theo luôn. Mọi để bụng chứ?"

Thanh niên vội lắc đầu, tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế ai mà để ý mấy chuyện cỏn con đó.

Cô gái tên Ưởng Ưởng lúc khuôn mặt vô cùng khó coi: "Lưu Minh, những điều họ , cũng đồng ý như thế đúng ?"

Thái độ của nhà họ Lưu thể hiện rõ sự áp đảo, cùng bố Lưu Minh còn mấy bà cô ruột.

Đời bố Lưu Minh chỉ ông là con trai, ông tận năm chị gái. Từ nhỏ đám chị em nhồi sọ tư tưởng nhường nhịn, chăm lo cho em trai.

Bọn họ răm rắp tuân theo, dẫu lấy chồng vẫn thường xuyên lén lút giúp đỡ em trai.

Giờ đây, dĩ nhiên bọn họ hùa giúp đỡ Lưu Minh - mụn con trai duy nhất thuộc thế hệ tiểu bối nhà họ Lưu, cháu trai cưng của họ.

Trong mắt các bà cô , cháu trai là rồng giữa loài , là truyền nhân nối dõi hương hỏa nhà họ Lưu. Vừa hộ khẩu thành phố A nghiệp đại học danh giá, hảo chẳng chê .

Một ngậm hộ khẩu nông thôn như Dư Ưởng Ưởng, gả cửa nhà họ Lưu là phúc ba đời cháy cả nén nhang, moi móc chút thành ý dâng lên thì mà qua ải cho .

Lưu Minh thẳng Dư Ưởng Ưởng, đáp một cách hùng hồn đầy lý lẽ: "Ưởng Ưởng , mấy cô và bố cũng là vì cho hai đứa thôi. Nhà tuy chỉ tên , nhưng nó vẫn là tổ ấm của hai chúng mà.

Điều tuyệt đối bao giờ đổi . Hơn nữa, nhà em đòi tiền sính lễ nhiều như , thì tìm việc , đào ngần tiền cơ chứ. Còn chuyện chăm sóc bố con cái thì đó vốn là bổn phận hiển nhiên, bàn cãi ?"

Khuôn mặt Dư Ưởng Ưởng giận đến đỏ bừng.

Mấy trai của cô lập tức chắn phía , trừng mắt lườm đám nhà họ Lưu.

"Lưu Minh, con nó mày đúng là một thằng hèn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-168-coc-ghe-binh-pham-con-nguoi.html.]

Người trai nhà họ Dư đập mạnh một chưởng xuống bàn.

Đám thanh niên nhà họ Dư ai nấy đều to cao lực lưỡng, lúc trông hệt như những con sư t.ử đực đang nổi cơn thịnh nộ.

Lưu Minh dọa đến mức rụt cổ .

Thế nhưng bố và mấy bà cô của gã thì chẳng chịu để yên, cũng hùng hổ vỗ bàn bật dậy.

"Làm ? Các gì? Muốn đ.á.n.h hả? Đừng tưởng đông thì ngon nhé, đây là thành phố A chứ cái miệt vườn nhà các ! Bây giờ kết hôn mà đ.á.n.h thằng Minh nhà , thế mà lấy về thì để nó cưỡi lên đầu lên cổ cả nhà ?"

" thế, giỏi thì các đ.á.n.h thử một cái xem nào? Cảnh sát gô cổ các ngay lập tức! Chẳng những bóc lịch mà còn bồi thường tiền t.h.u.ố.c men, tiền tổn thất tinh thần cho chúng nữa đấy!"

"Ưởng Ưởng , chúng nhà cô , nhưng nhà cô hành xử ngang ngược vô lý quá mất. Mới mở miệng vài câu đòi động tay động chân . Sau kết hôn thật, nhà ngoại cũng nên bớt qua thì hơn. Nhà họ Lưu chúng học, là gia đình văn minh, thể để lũ trẻ hư hỏng lây ."

Đám nhà họ Lưu mỗi kẻ một câu thi dìm hàng gia đình họ Dư xuống bùn nhão.

Bên nhà gái tuy vóc dáng to cao nhưng rõ ràng là thạo màn võ mồm, móc mỉa đến đỏ bừng cả mặt, tức nghẹn họng nhưng chẳng dám thực sự động tay động chân.

Dư Ưởng Ưởng phẫn nộ gã chằm chằm: "Lưu Minh, cứ trơ mắt nhà nh.ụ.c m.ạ gia đình như ?"

Lưu Minh còn kịp hé răng, bà cô của gã chua ngoa the thé xen : "Dư Ưởng Ưởng, thể những lời khó thế nhỉ? Nhục mạ gì chứ? Chúng chỉ sự thật, trọng tâm vấn đề thôi."

Bố Dư Ưởng Ưởng nắm chặt lấy tay con gái, toan kéo ngoài.

"Đi thôi con, cái đám cưới chúng thèm kết nữa!"

Mắt Dư Ưởng Ưởng đỏ hoe. Dù cô đang nhưng mang chút lưu luyến nào. Ngược , cô quyết đoán lên theo bố chuẩn rời .

Xem cô gái đến mức mắc chứng "não cá vàng lụy tình" vô phương cứu chữa.

Trước tình cảnh đó, nhà họ Lưu chẳng hề hoảng hốt.

" cho ông , ông suy nghĩ cho kỹ nhé. Người nhà quê như nhà họ Dư mấy gả nhà họ Lưu chúng chẳng khác nào chuột sa chĩnh gạo . Gái ngoan lấy thằng Lưu Minh nhà xếp hàng dài từ đầu phố đến cuối phố kìa. Dư Ưởng Ưởng cũng chỉ cái nhan sắc hơn một chút, chứ điều kiện thì hết sức tầm thường.

Thêm nữa, nó thất tiết qua với thằng Lưu Minh nhà . Bỏ thời xưa thì con gái kiểu đó gọi là đĩ điếm giày rách, gia đình t.ử tế nào mà thèm rước về chứ. Bỏ lỡ cái bến đỗ thì chẳng cái thứ hai , mấy quỳ lạy van xin, chúng cũng thèm cho Dư Ưởng Ưởng bước qua cửa nhà họ Lưu nữa!"

Thẩm Mộc Cẩn thật sự thể nhịn nổi nữa. Tuy rằng hai bên đều là xa lạ, nhưng nếu c.h.ử.i thẳng mặt lũ một trận thì cục tức sẽ tắc nghẽn trong lồng n.g.ự.c suốt cả ngày mất.

"Ây da da, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt . Cuộc sống nhạt nhẽo quá, tự nhiên vớ một bầy cóc ghẻ đang bu bình phẩm con ."

Vương Lợi Khang gật đầu phụ họa theo: "Chuẩn luôn, cứ ngỡ 'cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga' chỉ là một câu thành ngữ mỉa mai, ai ngờ là một câu miêu tả chân thực nhất cho bối cảnh lúc ."

Người nhà họ Lưu lồng lộn lên: "Mấy cái quái gì thế hả? Đứa nào bóng gió ai là cóc ghẻ hả, rõ ràng xem nào!"

Thẩm Tri Âm cất giọng trong trẻo non nớt nhưng âm lượng hề nhỏ: "Ái chà, bầy cóc ghẻ nổi giận kìa."

"Phụt..."

Người nhà họ Dư vốn đang hừng hực lửa giận cũng bật thành tiếng câu thốt từ miệng Thẩm Tri Âm.

"Các ... các là ai? Vừa nãy tao thấy các !"

Thẩm Mộc Cẩn khoanh tay ngực: "Ủa, cóc ghẻ cũng nhu cầu chúng là ai ? Cơ mà tao đếch cho cóc ghẻ đấy."

Anh đưa mắt đ.á.n.h giá Lưu Minh từ xuống : "Người thì lùn một mẩu mà cái mặt thì to như cái mâm. Ánh mắt dâm dê đục ngầu vô hồn, mũi thì như củ tỏi mà mỏ thì y chang mỏ cóc. Bản lĩnh bằng hạt tiêu mà tính tình thì to như cái đấu. Nhà chẳng mỏ vàng mỏ bạc, cũng đéo ngai vàng để , thế mà còn lo sốt vó chuyện thừa kế hơn cả hoàng đế.

Làm mà, ít nhiều cũng chút tự hiểu lấy chứ. Bộ cái bàn tính nhà mấy thành tinh mà tính toán rạch ròi thế? Con sống nhờ thể diện, cây sống nhờ vỏ. Lũ nhà mấy đúng là thứ vô liêm sỉ, trơ tráo vứt bỏ thể diện, xí bỉ ổi mà còn tự phong thiên hạ vô địch!"

 

Loading...