Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 179: Dịch vụ hậu mãi
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:40
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chồng ơi, em mơ thấy con của chúng , là con trai, thằng bé đến tìm chúng ."
Chồng của Trần Như Quân đỏ hoe mắt, đờ đẫn vợ.
Anh há miệng nhưng hồi lâu chẳng thốt nên lời.
"Vợ ơi... con trai của chúng ..."
Trần Như Quân nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, giọng run rẩy: "Tìm thấy , ..."
Người đàn ông khó nhọc gật đầu. Đôi mắt đỏ ngầu, nghẹn ngào kể diễn biến sóng livestream ở quê.
"Em về."
Trong mắt Trần Như Quân lóe lên tia căm hận: "Phùng Ưu, Phùng Ưu... em bảo nó giống con chúng mà hu hu hu..."
Năm đó khi sinh non, ánh mắt đầu tiên cô thấy đứa trẻ bế đến là niềm vui sướng, mà thậm chí còn mang theo một sự hoảng loạn vô hình, tựa như đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Quá trình chung sống với Phùng Ưu càng chứng minh cô thực sự hợp với đứa trẻ đó, giống như khắc khẩu bẩm sinh .
Lẽ Phùng Ưu tên là Phùng Vô Ưu. Ngay từ khi mang thai, hai vợ chồng chọn sẵn cái tên Phùng Vô Ưu, một cái tên dùng cho cả nam lẫn nữ.
Đợi thêm đứa nữa thì sẽ đặt tên là Phùng Vô Lự.
Mang ý nghĩa là vô ưu vô lự, lo nghĩ.
khi Phùng Ưu đời, mỗi họ gọi cái tên "Vô Ưu", con bé đều cực kỳ t.h.ả.m thiết, quấy đến mức thời gian đó hai vợ chồng tiều tụy hẳn .
Đã khám đủ bác sĩ, cuối cùng họ đành dùng cách của thế hệ , tìm đến bà đồng để bói toán. Kết luận rút là đứa trẻ gánh nổi cái tên "Vô Ưu".
Sau khi đổi tên thành Phùng Ưu, quả nhiên con bé nữa.
Trần Như Quân vẫn luôn thể gần gũi với đứa con , nhưng những gì cần cho, những sự giáo d.ụ.c đáng thì bao giờ thiếu. Vậy mà Phùng Ưu dường như phản nghịch từ trong trứng nước, nhiều tư duy logic thông thường cô căn bản thể nào giảng giải thông suốt với nó.
Đặc biệt là khi thấy Phùng Ưu cực kỳ thiết với cô chị gái con kế vốn hề hợp tính với , thậm chí vì cô ả mà mắng c.h.ử.i cô là bạc tình bạc nghĩa, bất hiếu. Kể từ đó, Trần Như Quân từ bỏ việc giáo d.ụ.c nó.
cô bao giờ ngờ tới, Phùng Ưu con ruột của !
"Em tìm con, tất cả là của em, tất cả là của ..."
Trần Như Quân nức nở bước xuống khỏi giường bệnh, mới hai bước cơ thể nhũn , may mà chồng vòng tay ôm kịp.
Cô đến mức khàn đặc cả giọng, nghẹn ngào, thậm chí là sụp đổ.
"Xin , xin con, tất cả là của ..."
"Em tìm con."
Chồng cô bế thốc vợ lên, giọng kiên định: "Được, bây giờ chúng sẽ tìm con, tìm con trai của chúng ."
Tình trạng của họ hiện giờ chắc chắn thể tự lái xe , bành bắt thẳng taxi để về quê.
Phía cảnh sát thu dọn bộ hài cốt mang , nhưng cũng để hai ở để tiếp tục lấy lời khai của dân làng.
Hai ông bà nhà họ Phùng vẫn bệt đất gào , c.h.ử.i rủa mấy nhà họ Trần thiếu một từ nào.
Cư dân mạng hóng trọn vẹn quả dưa lớn đều hành động của cặp con độc ác cho khiếp vía.
Mở đầu và kết thúc sự việc cũng chỉ diễn gói gọn trong một ngày. Chẳng ai thể ngờ, một fan cuồng lén đột nhập nhà Ảnh đế thể vạch trần một vụ án lớn chôn vùi nhiều năm như .
Điều ly kỳ nhất là, mấu chốt đều ở một cô bé bốn tuổi.
[Đây thực sự là quả dưa ly kỳ nhất mà hóng trong năm nay đấy.]
[Thoạt tưởng dưa giới giải trí, kỹ ... ơi biến thành chuyên mục phổ cập pháp luật !]
[Vậy rốt cuộc... cô bé ?]
[Sự việc phát triển đến nước , cố tự thuyết phục bản rằng đây là kịch bản của tổ chương trình, nhưng cảnh sát là thật, mẩu xương đào là thật, bà lão tát và lóc đau thương cũng là thật.]
[Quá ảo diệu, giờ vẫn còn đang hoang mang đây.]
So với khán giả, buổi tối ở đoàn phim cũng đang bàn tán về chuyện .
Bọn họ xem livestream, đến tối đạo diễn mới chủ động kể sự việc.
Dù chuyện cũng liên quan đến chương trình của họ, hơn nữa độ thảo luận đang cao.
Hiện giờ đang tụ tập chơi trò chơi nhưng trong đầu cứ mải nghĩ đến chuyện đó. Thấy ai nấy đều ủ rũ mất tập trung, Vương Lợi Khang bèn kể luôn kết cục cho họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-179-dich-vu-hau-mai.html.]
Vừa xong, Thẩm Mộc Cẩn nhịn mà than vãn.
"Đạo diễn, ông trả điện thoại cho chúng sớm hơn, chừng chúng còn xem livestream hiện trường chứ!"
" đó!"
Vu Hân Nhiên cũng tỏ vẻ tiếc nuối: "Không tận mắt chứng kiến cảnh mụ kế đánh, qua lời kể của ông cứ thấy hụt hẫng thế nào ."
Ngay cả Bạch Lạc ông bằng ánh mắt cũng mang vài phần oán trách.
Đạo diễn Vương: ...
Chương trình của chúng là sinh tồn nơi hoang dã, là chương trình chuyên hóng hớt nhé.
[Cười c.h.ế.t mất, hóa các nghệ sĩ cũng thích hóng chuyện đến ?]
[Hahaha... Anh trai Cẩm Lý lúc tin cả nhà kế đ.á.n.h mà mắt sáng rực lên, y hệt như .]
[Hóa các ngôi là như thế.]
Đùa thì đùa, nhưng khi Vu Hân Nhiên nghĩ đến bộ xương trẻ em đào lên, trong lòng cũng thấy cực kỳ khó chịu.
"Đáng tiếc là phát hiện quá muộn, nếu phát hiện sớm hơn thì tống cổ bọn họ tù từ lâu ."
Khi đến hòn đảo nhỏ thì trời tối. Nhóm Thẩm Tri Âm tạm thời nghỉ ngơi trong lều trại do tổ chương trình dựng sẵn. Đợi ngày mai trời sáng, họ sẽ xuất phát tiến sâu đảo, việc đó đều tự lực cánh sinh.
Livestream kết thúc lúc 9 giờ tối, nhưng bên trong lều và khu vực xung quanh vẫn lắp đặt các camera ẩn.
Vì lịch trình ngày mai, cộng thêm việc điện thoại để giải trí nên ngủ khá sớm. Hôm họ cũng dậy sớm, đặc biệt là Thẩm Tri Âm, mới 6 giờ cô bé thức giấc.
Vừa bước khỏi lều, cô bé liền tìm đạo diễn đòi điện thoại.
" thế là sai quy định mà."
Đạo diễn Vương cảm thấy đau đầu.
Thẩm Tri Âm lùi một xíu, ngẩng đầu ông: "Cháu gọi điện thoại cho vợ chồng nhà họ Phùng."
Đến bao giờ cô bé mới thể cao lớn để xuống khác đây, rầu ghê~
Vương Lợi Khang lập tức hai tay dâng điện thoại cho cô bé: "Gọi , cháu cứ gọi thoải mái!"
Những chuyện xảy hôm qua thực sự mang hướm tâm linh. Đặc biệt là cô bé quá đỗi kỳ lạ, xâu chuỗi tất cả chuyện , Vương Lợi Khang cứ cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng.
Nghe cô bé gọi điện cho nhà họ Phùng, ông liền răm rắp đưa điện thoại ngay.
Ông còn to gan hỏi thêm một câu: "Cháu gọi điện cho họ để gì ?"
Thẩm Tri Âm hững hờ đáp: "Dịch vụ hậu mãi."
Chờ giải quyết triệt để chuyện nhà họ Phùng, cô bé thêm một khoản công đức bỏ túi.
Vợ chồng nhà họ Phùng gặp hài cốt con tại đồn cảnh sát. Trần Như Quân đến ngất một nữa, lúc đó trời khuya.
Ngày hôm tỉnh dậy trong bệnh viện, cô vẫn c.ắ.n răng gặp con.
lúc một mò tới, chính là gã cha ruột vô trách nhiệm của cô.
Trần Đại Thạch vẫn thương lượng với con gái. Suy cho cùng, ông và mụ đàn bà vẫn còn một đứa con trai chung.
"Như Quân , con bà ..."
"Ông cút !"
Trong bệnh viện, Trần Như Quân chỉ thẳng mặt cha ruột mà gầm lên: "Ông đến đây gì, cút ngay!"
Trần Đại Thạch thấy mất mặt: "Đứa bé dù cũng mất , ở nhà con còn em trai mà. Chuyện mà để ngoài em trai con một tù, thì nó thế nào. Chuyện cũng qua lâu , là bỏ qua chuyện ."
"Cút!"
Lần hét lên chữ "Cút" là một thiếu niên mười tuổi hớt hải chạy đến. Cậu bé giận dữ dùng đầu húc thẳng Trần Đại Thạch.
"Cút ngoài, nhà chúng chào đón ông!"
"Cái thằng bé , ông là ông ngoại của mày đấy."
" ông ngoại, mụ đàn bà g.i.ế.c c.h.ế.t trai ruột của càng là bà ngoại . Cả nhà ông là lũ !"