Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 180: Mẹ ruột cô có lời muốn tôi chuyển lời

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:41
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Đại Thạch còn thêm gì đó, nhưng gia đình ba cho ông cơ hội.

Cuối cùng, ông đành dẫn theo con trai chuồn thẳng.

lúc , cuộc điện thoại của Thẩm Tri Âm gọi đến.

Tất nhiên Thẩm Tri Âm của Trần Như Quân mà là xin thông tin từ phía cảnh sát.

Khi trong điện thoại vang lên một giọng non nớt trẻ con, cả ba nhà họ đều ngẩn , chỉ nghĩ là ai đó gọi nhầm máy.

"Là cô Trần Như Quân đúng ?"

"Là , cháu là ai ?"

"Mẹ ruột của cô lời chuyển . Bà tiếc vì thể cùng cô đến lúc trưởng thành, nhưng bà vẫn luôn dõi theo quá trình lớn lên của cô. Nhìn thấy cô hạnh phúc, bà vui. Ngoài còn một câu nữa nhắn gửi: con trai cô đầu t.h.a.i chuyển kiếp ."

Bàn tay cầm điện thoại của Trần Như Quân run lẩy bẩy, cả cô kẽ run lên: "Cháu... cháu gì cơ?"

Thẩm Tri Âm: "Chuyện con của cô đ.á.n.h tráo chính là do ruột khuất nhiều năm của cô cho . Cuối cùng, tặng thêm cô một quẻ bói: con trai cô thích cô, nên khi đầu t.h.a.i chuyển kiếp, thằng bé vẫn chọn con của cô."

Nói xong cô bé cúp máy thẳng thừng, quăng trả điện thoại cho vị đạo diễn nào đó đang vểnh tai lén ở đằng xa, đang đầu óc cuồng và sống lưng lạnh toát.

Vợ chồng nhà họ Phùng sững sờ hồi lâu, cuối cùng dời ánh mắt lên con trai.

Phùng Vô Lự.

Đứa con thứ hai của họ, đúng như dự định ban đầu, họ định sinh hai đứa, một đứa Vô Ưu, một đứa Vô Lự.

Trần Như Quân nghẹn ngào, bỗng ôm chầm lấy con trai bật nức nở.

Bố Phùng ôm lấy hai con, cũng lặng lẽ rơi nước mắt.

Rất nhanh, Thẩm Tri Âm cảm nhận một luồng công đức cùng với lời cảm ơn chân thành tụ .

Đó chắc hẳn là sức mạnh tín ngưỡng đặc thù của thế giới .

Thoải mái quá!

Cảnh giới của cô bé cũng định, vững chắc hơn cả kiếp khi còn ở thế giới tu chân.

Quẻ bói đó đương nhiên do Thẩm Tri Âm bấm ngón tay tính , cô bé mà tính .

Mà là nửa đêm hôm qua, cô bé đốt hương tìm phán quan hàn huyên, mời ăn một bữa cơm tra sổ sinh t.ử mà đấy.

Có mối quan hệ âm phủ đúng là tiện lợi thật.

Lúc các khách mời khác cũng tỉnh dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn xuất phát.

Vu Hân Nhiên bộ váy đỏ cực kỳ quyền lực hôm thành một bộ đồ thể thao.

Chỉ Bạch Lạc là vẫn diện chiếc váy trắng tinh khôi.

May mà cô mang giày bệt, chứ mặc giày cao gót thì hôm nay đừng hòng đường.

... trang phục kiểu sinh tồn thì cũng cạn lời.

Anh cựu quân nhân Dung Nghị nhíu mày: "Chúng sinh tồn nơi hoang dã chứ du lịch."

Bạch Lạc vốn đang tạo dáng xinh , liền lập tức trưng vẻ mặt đáng thương yếu đuối.

" mà, chỉ mang váy thôi. Bình thường mặc váy nên mang đồ thể thao, chắc nhỉ."

Dung Nghị cũng chẳng kiểu thích xen chuyện bao đồng, nhắc nhở thì đó là việc của cô .

Có lẽ vì từng thời gian trong quân ngũ nên tinh thần trách nhiệm của Dung Nghị khá cao.

Thêm nữa kinh nghiệm sinh tồn dồi dào, nên xem qua trang của , đồng thời chỉ nhiều món đồ vô dụng mà họ mang theo.

"Quần áo nhiều quá chiếm hết chỗ, chỉ mang hai ba bộ đủ giặt là . Nhất định mang theo d.a.o găm, đèn pin, dây thừng, cùng với một loại t.h.u.ố.c trị thương, t.h.u.ố.c cảm cúm..."

"Mỹ phẩm mang theo vô dụng, ở nơi hoang dã thời gian cho mấy trang điểm ."

"Tổng cộng chỉ một cái balo leo núi, tại mang những thứ gần như xài trong rừng thế ?"

Bạch Lạc cảm thấy đang cố ý nhắm !

Tên đàn ông thẳng nam đáng ghét!

"Mấy thứ dùng quen ."

Vu Hân Nhiên chần chừ một lát, cuối cùng cũng bỏ bớt vài bộ quần áo cùng đồ mỹ phẩm dưỡng da , nhưng vẫn quyết giữ một bộ nước hoa hồng và sữa dưỡng ẩm.

Dung Nghị phớt lờ thái độ oán trách của Bạch Lạc.

" chỉ chỉ vấn đề, còn việc sửa là chuyện của cô."

Sau đó sang kiểm tra đồ của Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-180-me-ruot-co-co-loi-muon-toi-chuyen-loi.html.]

Về phần fan của Bạch Lạc c.h.ử.i mắng , Dung Nghị chẳng bận tâm.

Khi thấy trong balo của Thẩm Tri Âm quá nửa là các loại chai lọ lỉnh kỉnh, khỏi kinh ngạc.

"Mấy thứ là gì ?"

Thẩm Tri Âm dõng dạc trả lời: "Thuốc ạ."

Thực cô bé mang theo đồ ăn hơn, nhưng đây là show sinh tồn hoang dã, khách mời thể mang các vật dụng sinh hoạt khác nhưng tuyệt đối mang thức ăn. Tổ chương trình chỉ phát cho mỗi một chiếc balo leo núi, ngoài thức ăn thì bỏ gì cũng .

Dụng cụ sinh tồn tổ chương trình chuẩn sẵn, khách mời tự chọn mang theo thứ gì.

Thẩm Tri Âm chọn một cái xẻng nhỏ, các công cụ khác cơ bản cô bé đều bỏ qua.

trong balo của cô bé chỉ vài bộ quần áo nhỏ nhắn, một thanh kiếm gỗ nhỏ xíu như đồ chơi, một cái xẻng nhỏ, phần còn là t.h.u.ố.c trị ngoại thương và t.h.u.ố.c đuổi côn trùng.

Đương nhiên những thứ chỉ là ngoài sáng, trong chiếc túi nhỏ của cô bé còn chứa nhiều món bảo bối khác nữa cơ.

Dung Nghị cũng hỏi nhiều, chuyển sang xem balo của Thẩm Mộc Cẩn.

"Sao cũng mang cả đống đồ dưỡng da thế ?"

Thẩm Mộc Cẩn chỉ khuôn mặt tuyệt mỹ của : "Anh xem cần thiết chứ."

là cậy càn một cách trắng trợn.

Hai cô gái: ...

Dung Nghị - trai thép từng dùng mỹ phẩm dưỡng da bao giờ: ...

Hai cạnh tạo nên một sự tương phản đen - trắng mãnh liệt.

"Nếu thực sự phơi nắng đen thui như màu da của , chắc nhảy xuống nước tự t.ử cho ."

Vu Hân Nhiên lườm một cái trắng mắt: "Có c.h.ế.t ? Cách tự t.ử của uyển chuyển quá cơ, học sinh Thẩm Mộc Cẩn bơi ạ."

"Thế cũng thể tìm miếng đậu phụ mà đập đầu chứ, đầu óc sẽ bẩn thỉu nhếch nhác mất. Nhảy xuống nước, nhỡ lúc c.h.ế.t nữa thì vẫn còn đường lui, thế hơn ."

Thẩm Mộc Cẩn bế nhóc con xinh xắn bên cạnh lên.

"Hơn nữa, còn bà cô nhỏ của mà."

Câu , nhai nhai bao nhiêu , nó sắp trở thành câu cửa miệng của đến nơi !

Bạch Lạc lật mắt lắm , nhưng vì giữ hình tượng tiểu tiên nữ nên cô đành cố nhịn.

Giờ xuất phát đến. Dưới tiếng giục giã của đạo diễn Vương, cả đoàn bắt đầu dấn bước hành trình sinh tồn.

Vì chương trình , đạo diễn Vương dốc một khoản tiền lớn thuê những chiếc flycam "Tiểu Mật Phong" đắt đỏ.

Tiểu Mật Phong (Ong nhỏ) đúng như tên gọi, ngoại hình nhỏ xíu như một con ong nhưng camera cực kỳ sắc nét, dễ dàng luồn lách linh hoạt trong khu rừng rậm rạp.

Khách mời xuất phát, những chiếc flycam livestream cũng bám theo sát nút.

Nhờ sức nóng của vụ việc ngày hôm qua, lượng xem livestream hôm nay vẫn cao ngất ngưởng.

Hòn đảo rộng, khí hậu mang đặc trưng rừng mưa nhiệt đới nên độ ẩm cao, đường càng thêm lầy lội khó nhằn.

Sau vài giờ bộ, tiến thêm nữa bắt buộc dùng d.a.o găm để mở đường, bởi phía là vô bụi rậm mọc um tùm, còn đầy gai góc.

Rất nhanh, Bạch Lạc nếm mùi đau khổ của việc mặc váy.

Đôi giày trắng cô mang tuy cũng dùng để bộ , nhưng chắc chắn thể êm ái bằng giày thể thao.

Đi hơn một tiếng cô bắt đầu hối hận, dần dần tụt phía cùng.

Bây giờ thấy đám bụi rậm ken đặc thể bước qua nổi, cô sụp đổ.

"Thế thì kiểu gì bây giờ."

Bạch Lạc lập tức òa , loại lóc ỉ ôi nhưng rớt nước mắt.

"Hu hu hu... thực sự hết nổi , nghỉ một lát mà. Hơn nữa váy của rách hết , chân cũng thương nữa."

Cỏ dại cực kỳ sắc bén. Những cô gái như Bạch Lạc vốn từng chịu khổ, sinh ở thành phố lớn, thậm chí từng về quê, cùng lắm chỉ du lịch ở mấy khu danh lam thắng cảnh, hiểu sự khắc nghiệt của môi trường hoang dã. Việc cô mặc váy để lộ cặp đùi trần cỏ cứa rách là chuyện đương nhiên.

Chẳng qua từ nãy đến giờ, để thể hiện hình tượng kiên cường bất khuất ống kính nên cô mới ráng nhịn tới bây giờ.

Mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía cô .

Vu Hân Nhiên cũng mệt, nhưng cô lên tiếng.

Dung Nghị: "Ở đây thức ăn, chúng nhanh chóng tìm thứ gì lót . Nếu thể lực sẽ cạn kiệt, hễ nghỉ là cơ thể dễ chìm trạng thái mệt mỏi, lúc đó càng nhấc chân lên nữa."

Bạch Lạc thút thít lóc: " mà, thực sự đau lắm."

Vu Hân Nhiên mỉa mai: "Đã bảo cô từ sớm là rừng thích hợp mặc váy , nằng nặc đòi điệu khoe khoang cho cố, giờ mới đau cơ đấy."

 

Loading...