Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 181: Thẩm Tri Âm: Cái nhà này không có tôi thì toang
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:42
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Lạc đang định lên tiếng giải thích đầy tủi , Thẩm Tri Âm bỗng xổm xuống bên cạnh tảng đá cô đang , dùng cành cây nhỏ chọc chọc một cái.
Một con cuốn chiếu đỏ chót cô bé khều lên, con vật chạm liền cuộn tròn , cành cây trong tay Thẩm Tri Âm vướng ngay đúng chỗ nó cuộn vòng.
"Á á á á!!!!"
Tiếng hét chói tai của Bạch Lạc vang vọng cả bầu trời, thể duy trì nổi hình tượng đóa sen trắng mong manh nữa.
Cô nhảy cẫng lên, ôm rịt lấy cánh tay mà giậm chân bình bịch.
"Bỏ , mau đem nó vứt !"
Cái chất giọng lanh lảnh chói lói khác hẳn với vẻ dịu dàng nũng nịu thường ngày, quả thực như hai khác .
Thẩm Tri Âm lén liếc cô một cái, dùng que khều con cuốn chiếu quăng xa.
Con bọ đó trông gớm ghiếc đến mức Vu Hân Nhiên cũng ôm cánh tay lùi xa một đoạn.
"Sẽ ... ở cũng đầy rẫy mấy loại sâu bọ chứ."
Giọng Vu Hân Nhiên run rẩy.
Bạch Lạc lúc mới thực sự hối hận xanh ruột vì bộ váy đang mặc. Cô dám tưởng tượng nổi nếu da thịt mà chạm lũ côn trùng gớm ghiếc thì sẽ buồn nôn đến mức nào.
"Chị Hân Nhiên, chị còn bộ đồ thể thao nào dự phòng ?"
Bạch Lạc run rẩy bước gần Vu Hân Nhiên.
Vu Hân Nhiên bộ dạng khốn đốn của cô , cuối cùng vẫn quyết định cho mượn một bộ.
"Giờ cũng chỗ , vẫn tiếp tục thôi."
Dung Nghị đưa cho cô một lọ t.h.u.ố.c rắc: "Xử lý vết thương ."
Với sự đe dọa của lũ sâu bọ, Bạch Lạc chẳng còn tâm trí mà gào thét đòi nghỉ ngơi nữa.
Dung Nghị đầu mở đường, Thẩm Tri Âm lon ton chạy nhảy theo , thỉnh thoảng dùng gậy chọc một con sâu nhung nhúc đầy màu sắc khiến hai cô gái sợ đến mức suýt thì ôm chầm lấy .
Dung Nghị nhịn mà liếc bé con thêm vài . Anh ngạc nhiên vì Thẩm Tri Âm thì rõ là một cục bột nhỏ xíu mềm mại hồng hào, thế mà chẳng hề e sợ côn trùng. Hơn nữa, suốt từ nãy đến giờ, cô bé từng hé răng kêu than mệt mỏi nửa lời, thậm chí thần thái còn rạng rỡ hơn cả hai gã đàn ông trưởng thành.
Trong lúc mệt đứt , hai chân run rẩy bủn rủn, cuối cùng họ cũng tìm một chỗ thể tạm dừng chân.
Phía là một con suối nhỏ.
" lấy nước."
Lượng nước mang theo của cũng cạn sạch.
Mấy tìm chỗ sụp xuống, cạn kiệt sinh lực nhúc nhích. Chỉ Thẩm Tri Âm là tiếp tục huỳnh huỵch đôi chân ngắn tũn, tay cầm cành cây lóc cóc chạy theo Dung Nghị bờ suối.
Dung Nghị vã mồ hôi ướt sũng, thấy cô nhóc vẫn tràn trề năng lượng nhảy nhót khỏi tặc lưỡi.
"Cháu mệt là gì hả?"
[Nói thật với các bác, cũng hỏi con bé câu .]
[Lúc đầu tưởng tổ chương trình nhét một đứa con nít là để tăng độ khó kiếm chuyện. Một đứa bé tí tẹo thế qua là chuyên gia cản trở đồng đội. bây giờ... nhất thời ai mới là cản trở đồng đội nữa.]
[Trẻ con đều dồi dào năng lượng đến thế ? Băng rừng mấy tiếng đồng hồ , dọc đường hề đòi bế, kể còn nhanh hơn bất cứ ai, ngoan ngoãn theo hàng lối chạy lung tung. Cái ngược với nhận thức của .]
[Nói chung là nếu đổi là nhóc con nhà thì nãy giờ bế gãy lưng .]
[Thằng cu em lớn hơn con bé nhà cũng chẳng ngoan đến thế.]
[Cháu trai cháu gái nhà mà thế thì tụi nó ăn vạ lăn lộn đất từ đời nào .]
Tóm , bình thường ở đây chính là Thẩm Tri Âm!
Thẩm Tri Âm chồm hổm bên bờ suối, ló cái đầu nấm đầy tóc ngó nghiêng xuống mặt nước, lướt mắt một cái liền thấy ngay bầy cá nhỏ đang ung dung bơi lội tung tăng.
Bàn tay nhỏ xíu của Thẩm Tri Âm chỉ thẳng: "Có cá!"
Cũng chỉ là loài cá nước ngọt bé bằng bàn tay.
Nếu là bình thường, đám ngôi cành vàng lá ngọc chắc chắn chẳng thèm liếc mắt lấy một .
bây giờ... ai nấy đều đói meo .
Trên lương thực dự trữ, chỉ thể vắt óc tìm đồ ăn hòn đảo .
Nghe cá, Thẩm Mộc Cẩn và những khác đều háo hức xem, nhưng mới nhỏm dậy phịch xuống.
Chân nhũn hết .
Quả nhiên y hệt như những gì Dung Nghị . Những quen lội bộ đường dài, một quãng đường bòn rút sức lực, hễ xuống là lên nữa, căn bản là thể gượng dậy nổi QAQ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-181-tham-tri-am-cai-nha-nay-khong-co-toi-thi-toang.html.]
Dung Nghị xách theo nước : "Nước thể uống sống , nhặt củi đun nước, tiện thể đồ ăn luôn."
Bạch Lạc: "Có hái rau dại ? nhận dạng mấy loại rau dại đấy, nhưng ở đây vẻ ."
Để tỏa sáng ống kính, cô thực cũng chút bài tập về nhà.
Vu Hân Nhiên: "Có nấm ? Chúng thể hái nấm."
Ca sĩ Ngô Hoán: " và thầy Thẩm nhặt củi , nấm thì hái lung tung , dễ trúng độc lắm."
Thẩm Mộc Cẩn: "Không , bà cô nhỏ của lo."
Mọi : ...
bà cô nhỏ cháu như đúng là cạn lời!
Sau khi nghỉ ngơi đôi chút, mặc dù hai chân vẫn nhũn dậy, nhưng cái bụng thì đói sôi ùng ục, đành miễn cưỡng bắt đầu hành động.
Bọn họ chia hai nhóm. Hai thanh niên nhặt củi khô về nhóm lửa, hai cô gái loanh quanh xem rau dại gì ăn .
Dung Nghị suối lo vụ bắt cá, nhưng khi đến bờ, thấy Thẩm Tri Âm xắn ống quần lội xuống nước từ lúc nào.
May là nước suối khá nông, chứ chắc Dung Nghị rớt tim ngoài mất.
Anh vội bước tới: "Thẩm Tri Âm, cháu mau..."
Hai chữ "lên bờ" kịp thốt khỏi miệng, thấy Thẩm Tri Âm dùng hai tay tóm gọn một con cá ném vèo lên bờ.
Dung Nghị há hốc mồm kinh ngạc.
Cúi đầu xuống, bãi cỏ ven bờ sẵn ba con cá chình ình, miệng ngáp ngáp thở hắt , giương cặp mắt cá c.h.ế.t trừng trừng .
Cá ở đây lớn, nhưng... con bé bắt kiểu gì mà tài ?
Thẩm Tri Âm chỉ bắt cá, mà còn lật đá tóm một con cua đồng nhỏ xíu.
Dung Nghị nuốt nước bọt ực một cái: "Chú tìm đồ đựng, cháu đừng lội chỗ nước sâu đấy nhé."
Mẹ ơi, tự dưng cảm thấy cái câu Thẩm Mộc Cẩn suốt ngày nhai nhai " bà cô nhỏ" cũng là vô cớ.
Anh khỏi hoài nghi một nữa, đây thực sự là trẻ con ?
Khi Dung Nghị về lấy đồ đựng, Thẩm Mộc Cẩn cũng chật vật kéo lê một cành cây lớn, bộ dạng nhếch nhác bước tới.
Cành cây vẫn còn xanh rì rợi, căn bản hề khô.
Dung Nghị: "...Cậu định đốt cái kiểu gì?"
Thẩm Mộc Cẩn mờ mịt "A?" một tiếng: "Không đốt ? khó khăn lắm mới kéo về đấy."
Dung Nghị: "Phải củi khô mới đốt ... Thôi bỏ , cầm cái thùng nhỏ bờ suối đựng cá , bà cô nhỏ của bắt đấy."
Nhắc đến đây, vẻ mặt của quái dị.
Thẩm Mộc Cẩn ưỡn n.g.ự.c tự hào: " bảo bà cô nhỏ của lợi hại lắm mà."
Dung Nghị thở dài sườn sượt: " và Ngô Hoán kiếm củi, chân sai vặt cho bà cô nhỏ của ."
Tiện thể cũng xem xem xung quanh còn thứ gì ăn .
Thẩm Mộc Cẩn chẳng hề khách sáo lấy một giây, xách theo chiếc xô nhỏ lóc cóc chạy thẳng bờ suối.
"Bà cô nhỏ, cháu tới đây~~~"
[Cười xỉu, rốt cuộc ai mới là trẻ con ở đây trời.]
[Thẩm Tri Âm: Đám lớn khóa khó dẫn dắt.]
[Thẩm Tri Âm: Cái nhà thì toang.]
[ mà con bé giỏi thật đấy, đổi là chắc chắn bắt mấy con cá đó .]
[Giờ thì giác ngộ , hóa Thẩm Mộc Cẩn mới là chuyên gia cản trở đồng đội.]
"Cục nợ" Thẩm Mộc Cẩn xách xô lẽo đẽo theo bà cô nhỏ nhặt cua nhỏ, cá con tôm tép các loại.
Nhìn hồi lâu cũng đ.â.m hứng thú, bèn xắn quần lội xuống nước, bắt chước bộ dạng của Thẩm Tri Âm lật tảng đá lên, đó đầy kích động vươn tay tóm lấy một con cua.
Giây tiếp theo, một tiếng hét kinh thiên động địa vang lên x.é to.ạc gian.
Lũ cá suối dọa chạy tán loạn hết cả.
Thẩm Mộc Cẩn gân cổ gào toáng lên, gào nháo nhác tìm bà cô nhỏ khắp nơi: "Bà cô nhỏ, bà cô nhỏ, nó kẹp cháu!"
Thẩm Tri Âm lườm một cái cháy máy.