Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 182: Nếu cô không tin thì tự nấu mà ăn đi

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:43
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu cứ để tay nước đừng cử động, lát nữa nó tự nhả thôi."

Thẩm Mộc Cẩn la oai oái như một đứa trẻ, trái , Thẩm Tri Âm tuy mang hình hài trẻ con nhưng trông điềm tĩnh hơn hẳn.

Dĩ nhiên, đứa trẻ điềm tĩnh tâm hồn ăn uống vô cùng to lớn, nhờ thế mà lượng cá và cua đồng bắt hề ít.

"Nhiêu đây chắc là đủ nhỉ."

Thẩm Mộc Cẩn ôm chiếc xô nhỏ hắc hắc. Nếu so với những khác, đúng là " cũng thắng".

Quả nhiên, dẫn bà cô nhỏ theo đúng là quyết định sáng suốt nhất!

Khi hai mang cá, cua đồng và ít tôm tép trở về, Ngô Hoán đang mệt đến thở hồng hộc theo ngay lưng Dung Nghị.

Lúc , dáng vẻ hào nhoáng, bóng bẩy đó của bay biến sạch.

Quần áo lấm lem bùn đất, mồ hôi ướt đẫm cả tóc, ôm bó củi khô với nét mặt khá khó coi.

Nhìn thấy Thẩm Mộc Cẩn xách xô bước tới, dáng vẻ vẫn rạng rỡ và cực kỳ thoải mái, trong mắt Ngô Hoán xẹt qua một tia cảm xúc khó đoán.

"Thầy Thẩm bắt nhiều cá thế cơ , giỏi thật đấy."

Ngô Hoán đám cá trong xô nhỏ, khóe miệng giật giật nhưng vẫn cố gắng duy trì hình tượng của .

"Chỗ đều là do bà cô nhỏ nhà bắt đấy!" Thẩm Mộc Cẩn tự hào rạng rỡ cứ như thể chính tay bắt .

Khóe miệng Ngô Hoán và Dung Nghị đồng loạt co giật.

Bạch Lạc và Vu Hân Nhiên cũng về tới, nhưng sắc mặt cả hai đều mấy vui vẻ, thậm chí còn đang cãi .

Vu Hân Nhiên gắt lên: "Cô than vãn cái gì chứ! Lúc mới đến nhắc mà cô tự chịu đồ. bao cát trút giận của cô, dựa mà cô cứ trút tì khí lên đầu ? cô mà chiều chuộng cô. dìu cô về đến đây là vẹn tình vẹn nghĩa lắm , thế mà cô còn cõng nữa hả? Da mặt cô dày thôi chứ!"

Đôi mắt Bạch Lạc đỏ hoe, rơi nước mắt, đôi chân còn tập tễnh bước từng bước chậm chạp.

"Cô Vu ơi, cô thật sự hiểu lầm . Em hề than vãn với cô, em chỉ đang giận chính bản thôi. Xin cô, mong cô đừng tức giận nữa."

Hai cạnh , một thì khí thế bức , một kẻ yếu đuối đáng thương. Bất cứ ai cũng sẽ nghĩ Bạch Lạc đang bắt nạt.

Trong phòng livestream, fan của Bạch Lạc bắt đầu c.h.ử.i rủa ầm ĩ.

[Lạc Lạc của chúng thương , thể đối xử với cô một chút ? Cô dã ngoại bao giờ , tình hình ngoài đó tồi tệ thế cơ chứ.]

[Vu Hân Nhiên cũng khắc nghiệt quá đấy, mắng Lạc Lạc nhà tui luôn mà còn chịu thôi.]

[Mấy má thánh mẫu ở đây vẻ cái gì thế? Chị Vu của câu nào sai ? Trước khi đến, Dung Nghị nhắc nhở mà! Hơn nữa, chị Vu còn cho cô mượn quần áo, điều như ? Bây giờ đồ thì cũng của chị . Trách ai ? Trách bản quá màu thôi!]

[Vốn dĩ chỉ là quan hệ mới quen, ai nấy đều mệt đói, rảnh chăm sóc cảm xúc của cô như bố !]

Thấy hai phụ nữ cãi , những khác đành bước tới can ngăn.

Hỏi mới , hóa lúc Bạch Lạc hái rau rừng cẩn thận ngã trẹo chân. Sau đó, cô cứ lóc ỉ ôi tỏ vẻ tủi , bóng gió Vu Hân Nhiên cõng về.

Đã thế, ống kính cô còn cố tỏ kiên cường và vất vả nhường nào.

Nể tình đồng nghiệp, Vu Hân Nhiên dìu cô dậy, mà cô vẫn cứ càu nhàu bất mãn, khăng khăng đòi cõng.

Thế là hai xảy cãi vã.

Chỉ là một thì tính tình nóng nảy, cứ lóc ỉ ôi, năng âm dương quái khí cứ như d.a.o găm mềm đ.â.m .

"Xin , đều tại em vô dụng, mới ngày đầu tiên trẹo chân. Lẽ em nên c.ắ.n răng chịu đựng, để cô Vu giúp đỡ mới đúng."

Dung Nghị xổm xuống xem xét cổ chân cô : "Không vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng hôm nay chắc chắn là ."

"Cô cũng đừng nữa, nhiều khiến cơ thể mất nước, dễ say nắng đấy."

Khí hậu ở đây thuộc kiểu khá nóng, nhưng kiểu nóng do ánh mặt trời chiếu trực tiếp, mà là cảm giác vô cùng oi bức khó chịu.

Bạch Lạc cố nhịn xúc động c.h.ử.i thề, đưa mắt về phía Thẩm Mộc Cẩn với vẻ đầy đáng thương.

Thế nhưng lúc , trong mắt Thẩm Mộc Cẩn chỉ đồ ăn: "Bà cô nhỏ ơi, ăn cua nấu thế nào đây?"

Bây giờ đói đến mức chỉ nhào gặm sống tụi nó luôn, hai mắt sáng rực như đèn pha.

Bạch Lạc nghiến răng tức tối. Mấy gã đàn ông chẳng ai thương hoa tiếc ngọc chứ!

Vu Hân Nhiên bộ dạng điệu của cô , trong mắt xẹt qua tia trào phúng.

thực sự coi Thẩm Mộc Cẩn là thằng ngốc chuyên đổ vỏ chắc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-182-neu-co-khong-tin-thi-tu-nau-ma-an-di.html.]

May mắn , cuối cùng Ngô Hoán cũng bước tới an ủi Bạch Lạc.

"Mấy thứ ăn ? Bọn thấy bên ít nấm nên cũng hái mang về đây."

Khí hậu trong khu rừng đảo quả thực thích hợp để nấm sinh trưởng.

Vu Hân Nhiên luôn giữ vững nguyên tắc "nấm màu sắc càng sặc sỡ thì độc tính càng mạnh", thế nên cô hái về nhiều loại nấm xám xịt nhạt nhòa.

Dung Nghị lướt qua nhíu mày: "Nấm thì cũng rành lắm, nhưng loại tuyệt đối ăn ."

Anh cầm lên một cây nấm màu trắng viền xòe như chiếc váy.

"Loại độc đấy."

"Còn mấy loại thì ."

thì trong nấm ăn , ở đây chẳng cây nào cả.

Thẩm Tri Âm lon ton chạy tới, hình bé xíu ghé sát : "Để xem nào."

Cô bé nhặt hai, ba cây nấm từ trong túi.

Giọng Bạch Lạc chợt vui vẻ hẳn lên: "Vậy còn đều ăn hết đúng ? và cô Vu hái vất vả cả nửa ngày trời đấy."

chen ngang cốt chỉ để lôi kéo sự chú ý, lo sợ Vu Hân Nhiên sẽ chiếm hết công lao về .

Vu Hân Nhiên tặng cho cô một cái liếc xéo.

Thẩm Tri Âm đưa ánh mắt ngập tràn đồng cảm hai họ, rành rọt : "Ngoại trừ mấy cây nấm nhặt , thì đống còn đều độc hết."

Vận khí của hai đúng là hết chỗ luôn .

Nụ môi Vu Hân Nhiên và Bạch Lạc lập tức cứng đờ.

"Không... thể nào nhỉ?"

Bọn họ hái một đống to bự thế , mà loại ăn chỉ lèo tèo vài cây thôi ?

Bạch Lạc tỏ ý bất mãn: "Không cháu chọn bừa đấy chứ? Trẻ con hiểu thì đừng bậy nhé. Cháu nhặt hai cây nấm độc , cái tán nấm còn màu đỏ chót thế cơ mà."

Rất rõ ràng, cô tin những lời Thẩm Tri Âm .

Thẩm Mộc Cẩn xong thì xù lông ngay: "Cô ý gì hả, dám nghi ngờ bà cô nhỏ nhà ? Cô đống cá là ai bắt ? Là bà cô nhỏ nhà đấy! Thế đám cua ai bắt ? Vẫn là bà cô nhỏ nhà bắt! Cô thể nghi ngờ , nhưng tuyệt đối nghi ngờ bà cô nhỏ của !"

Dáng vẻ vô điều kiện về phía Thẩm Tri Âm mà chĩa mũi dùi chỉ trích Bạch Lạc của thoạt trông vô cùng cố tình gây sự.

[Chà... Chuyện vẻ tự tin thái quá đấy.]

[ công nhận là cô bé vẻ lợi hại thật, nhưng nấm thì thể ăn bậy bạ nha.]

[Ô đỏ đỏ, trắng trắng, ăn xong là hòm luôn đó trời.]

[Không , mấy cây nấm Thẩm Tri Âm chọn đúng là ăn thật đấy. Cái nấm tán đỏ đỏ gọi là nấm sữa, vài loại nấm trông bình thường nhưng thực chất mới chứa chất kịch độc. Mấy cây nấm Thẩm Tri Âm chọn đúng là ăn hết á.]

[Ban đầu bình luận tui còn định nhảy cãi xem ổng là ai mà dám phán nấm Thẩm Tri Âm chọn là nấm ăn . lướt thấy vị trí của ổng là ở tỉnh Vân Nam thì tui nín luôn. Ổng chắc chắn là chuẩn .]

[Tỉnh Y, thánh địa của các loại nấm, độc cũng dám cho nồi luôn mà.]

Thẩm Tri Âm cũng chẳng buồn cãi cọ với Bạch Lạc, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ toát lên vẻ kiêu ngạo, vứt một câu:

"Nếu cô tin thì tự đem nấu mà ăn ."

Sắc mặt Bạch Lạc bỗng chốc cứng đờ.

Bảo cô tự nấu thật thì cô cho tiền cũng chẳng dám.

Thế là cô bèn kéo luôn cả Vu Hân Nhiên bờ nước.

"Cô Vu cũng nghĩ con bé đúng ? Chẳng tin , chỉ là dù đống nấm cũng do chúng cực khổ hái về. Hơn nữa, con bé còn nhỏ tuổi như ..."

Vu Hân Nhiên nào nể nang gì dăm ba cái trò vặt vãnh đó.

"Thà mệt một chút còn hơn mất mạng. Cô tin thì tự mà ăn ."

Bạch Lạc mếu máo chiều đau buồn: "Hình như cô Vu thích em thì . Có em ạ?"

Ngô Hoán bèn lên tiếng: "Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, chúng đồ ăn thôi."

Thật cũng đang đói mệt c.h.ế.t, nên đành an ủi qua loa vài câu.

 

Loading...