Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 184: Thẩm Tri Âm leo cây
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:45
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng cũng lót . Dù hương vị chẳng lấy gì ngon nghẻ, nhưng với những con đang đói meo râu thì món gì cũng thể tọng bụng.
Sau khi húp vài ngụm canh cho ấm bụng, Thẩm Mộc Cẩn mới bắt đầu cẩn thận lúi húi nhặt sạch xương cá. Vừa nhai phần thịt cá, thở dài thườn thượt.
"Cả đời bao giờ ăn bữa cơm kham khổ thế , cơm hộp ở phim trường còn ngon hơn gấp trăm ."
Vị thiếu gia họ Thẩm vốn sống trong nhung lụa từ bé một nữa hối hận vì nhận lời tham gia chương trình .
Bạch Lạc cũng kìm cái gật đầu hùa theo: "Thịt cá vẫn còn mùi tanh tanh thế , do lúc sơ chế sạch ?"
Cô ả gắp vài miếng chê ỏng chê eo nuốt thêm. Cả đời ả bao giờ nuốt loại cá khó nuốt thế , xương thì nhiều chi chít, ăn chỉ tổ phiền phức.
Dung Nghị điềm tĩnh đáp: "Chúng mang theo nhiều gia vị , chỉ đành đại khái cho qua bữa thôi."
Giờ đồ bỏ miệng là phúc lắm , nên ăn vô cùng nghiêm túc.
Điều khiến ngạc nhiên là, trong khi những khác đều tỏ vẻ nhăn nhó gượng gạo, thì Thẩm Tri Âm ăn uống một cách cực kỳ ngon miệng, thế nào cũng chẳng thấy vẻ khiên cưỡng nào.
Dung Nghị nhịn buông lời cảm thán: "Đứa bé nhà các dễ nuôi thật đấy. Bọn trẻ thời nay hầu hết đứa nào cũng kén ăn cả."
Đã kén ăn thì chớ, còn bắt lớn chạy theo đút từng muỗng cơm.
Dáng vẻ ăn gì cũng thấy ngon miệng của Thẩm Tri Âm vô hình trung khiến những xung quanh cũng cảm thấy thèm ăn hơn.
Thẩm Mộc Cẩn ưỡn ngực, hếch cằm tự hào: "Đây con nít nhà nha, đây là tiểu tổ tông nhà đấy!"
Thẩm Tri Âm nào chỉ kén ăn, cô bé còn ăn khỏe hơn bất cứ ai.
Chút kham khổ thấm tháp ? Đến cái mớ cơm y hệt t.h.u.ố.c độc do ông sư phụ cằn nhằn của nấu mà bà cô còn nuốt trôi nữa là.
"Ăn nhiều thế thật sự lo no ứ hự ?"
Ban nãy Thẩm Tri Âm bắt khá nhiều cá, Dung Nghị còn định bụng nếu ăn hết thì để dành tới bữa tối.
Thẩm Tri Âm nhất quyết yêu cầu nấu sạch sành sanh.
Vậy mà bây giờ... phần lớn thức ăn an tọa gọn gàng trong bụng cô bé.
Hơn nữa, trông bộ dạng cô bé dường như vẫn thòm thèm no.
Đến màn rửa bát thì chẳng cần phiền tới Thẩm Tri Âm nữa, vì hôm nay cô bé quá nhiều đóng góp .
Cơm nước xong xuôi, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Bạch Lạc.
Trong bữa ăn , thể cô ả chẳng nên tích sự gì, ngay cả mớ rau rừng và nấm cũng đều do một tay Vu Hân Nhiên cất công hái về.
Bạch Lạc vội ôm lấy chân, hai mắt đỏ hoe: "Hôm nay cực khổ , để em rửa bát cho."
Có điều, ả mới lóp ngóp dậy tái mét mặt mày phịch xuống đất.
"Em... em vững nữa."
Vu Hân Nhiên khoanh tay ngực, cô lạ gì mấy cái vở kịch nữa.
Bạch Lạc tỏ đáng thương tột độ: "Xin , đều tại em quá vô dụng, giá mà em thương..."
Nửa câu ả bỏ ngỏ, cố tình để xem con cá nào c.ắ.n câu tiếp lời ả .
Vu Hân Nhiên ngơ, còn vị thiếu gia Thẩm Mộc Cẩn càng lười nhúc nhích.
Gương mặt Dung Nghị trầm lạnh. Dù tinh thần trách nhiệm cao đến thì cũng chẳng tên ngốc.
Còn Ngô Hoán... cũng chẳng rước việc .
Nét mặt Bạch Lạc phút chốc sượng trân.
Mẹ kiếp, đám chẳng ai là hạng dễ đối phó cả. Tên Ngô Hoán miệng thì lời bùi tai rào đón, nhưng đến thời khắc quan trọng chẳng thèm chìa tay giúp lấy một chút.
Dung Nghị sa sầm mặt mũi: "Lần sẽ rửa bát. Bắt đầu từ ngày hôm nay, công việc rửa bát phân công rõ ràng, trừ Thẩm Tri Âm thì mỗi phiên một ngày, ý kiến gì chứ?"
Mọi đều đồng loạt lắc đầu tán thành.
Do Bạch Lạc trẹo chân , cả nhóm chỉ đành tìm kiếm quanh đó một chỗ thích hợp để dựng nơi trú ẩn tạm thời.
Nhóm chia hành động. Thẩm Tri Âm dẫn theo cháu chắt thứ tư kiếm vài chiếc lá to một chút.
Dung Nghị dẫn Ngô Hoán và Vu Hân Nhiên tìm cành cây khả năng chống đỡ cho nơi trú ẩn. Còn Bạch Lạc vì chấn thương ở chân nên ở trông coi đồ đạc.
"Bà cô nhỏ, chuối thế?"
Nhìn chằm chằm buồng chuối trĩu quả lủng lẳng cây chuối cao vút, Thẩm Mộc Cẩn ứa nước miếng.
Bình thường thèm để mắt đến mấy loại quả cơ chứ.
"Lá cây thể dùng mái lợp cho nơi trú ẩn nhỉ?"
Thẩm Tri Âm ngửa chiếc cổ nhỏ lên, gật gật đầu: "Được đấy."
Tuy nhiên, cây chuối quá cao, thế còn trơn tuột.
Thẩm Mộc Cẩn dẫu dốc hết sức bình sinh để leo thì cũng chẳng lên nổi.
Thẩm Tri Âm chướng mắt, thẳng tay lôi tuột đang chật vật nãy giờ vẫn dậm chân tại chỗ xuống.
"Đứng sang một bên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-184-tham-tri-am-leo-cay.html.]
Đoạn, cô bé nhoáng một cái phi lên như khỉ. Cả cơ thể nhỏ nhắn bám chặt lấy chuối trơn láng, thoăn thoắt bò thoăn thoắt leo vô cùng điêu luyện.
Khán giả trong phòng livestream: [!!!]
Con bé trèo lên kiểu quái gì ?
Mọi chỉ thấy hoa mắt một cái, bóng dáng nhỏ bé leo tót lên tận ngọn cây .
"Mau mau mau, điều khiển flycam của Thẩm Tri Âm bám sát !"
Đạo diễn Vương lúc kích động lo lắng. Kích động vì thử hỏi đời ai bản lĩnh bằng con bé, mới vèo vèo hai nhát phi lên tít .
Còn lo lắng là bởi rủi mà ngã xuống thì cái nồi cơm của tổ chương trình chắc chắn toang.
Ông cứ dán mắt màn hình giám sát của Thẩm Tri Âm, mồ hôi lạnh vã như tắm.
Mấy nhân viên công tác xung quanh cũng căng thẳng kém.
Thẩm Tri Âm lấp ló cái đầu nhỏ xù xì từ ngọn chuối, cả hình ung dung vắt vẻo cây, mặt đỏ, tim đập chói lóa.
Thẩm Mộc Cẩn đất mà tim đập văng khỏi lồng ngực.
Mặc dù bà cô nhỏ thần thông quảng đại, nhưng chứng kiến cảnh cô leo trèo thoăn thoắt cái cây cao ngoạn mục thế , vẫn khỏi thót tim hú hồn.
Thẩm Tri Âm ngó xuống , lúc cách từ cô tới mặt đất cỡ hơn năm mét.
Cái độ cao khiến khán giả trong phòng livestream nín thở, sợ hãi lo lắng cô bé sẩy tay ngã nhào mất.
[Má ơi, gan con bé to bằng trời mà dám trèo cao trời!]
[Cô bé trông ngoan ngoãn đáng yêu thế mà là một nữ hán tử, , còn ngầu hơn cả nữ hán t.ử chứ.]
[Mau xuống bé ơi, qua màn hình mà toát hết mồ hôi hột đây.]
Xuống mà xuống , cô leo lên tốn chút sức lực nào cơ chứ.
"Cháu đón cho cẩn thận nhé, bắt đầu cắt lá đây."
Cô bé rút con d.a.o găm dắt bên hông , hì hục bắt đầu xẻo những tán lá chuối to bự.
Thực sự là siêu to khổng lồ luôn.
Nhờ sức mạnh phi thường, chỉ cắt vài nhát là Thẩm Tri Âm bẻ gãy một chiếc lá. Chứ đổi là một trưởng thành thì cũng vật lộn vã mồ hôi mới xong.
Lá rụng xuống, cô bé thoăn thoắt xử lý tiếp tàu lá khác.
Lặp như thế chừng mười lá, Thẩm Mộc Cẩn lụm lá chuối thôi mà cũng vã mồ hôi hột đầy mặt.
Quả thực là lá quá to, đến lúc mới bê một lá lên cũng thấy bở tai.
"Đủ , bà cô nhỏ ơi, đủ ."
Thẩm Mộc Cẩn chống hai tay lên đầu gối, thở phì phò kêu than.
[Thẩm Mộc Cẩn, phế quá đấy, bà cô nhỏ còn than mệt mà đuối thế .]
[Bà cô nhỏ, con sai , chính là vị thần của con!]
[Tui xin tuyên bố, cả cái tổ chương trình ngoài Dung Nghị và bà cô nhỏ thì là tạ thôi.]
[Bà cô nhỏ ơi, Thẩm Mộc Cẩn tạch , dẫn dắt .]
Sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh phi phàm của cô nhóc, chẳng ai mảy may gọi cô bé là "trẻ con" gọi thẳng tên nữa, mà rần rần a dua hùa theo Thẩm Mộc Cẩn một tiếng gọi "Bà cô nhỏ".
Tiếng "Bà cô nhỏ" đúng là xứng đáng mười phân vẹn mười với cô bé!
Thấy lá xẻo tàm tạm , Thẩm Tri Âm tiện tay vặt nốt luôn một nải chuối ném xuống.
Tiếp đó, cả bọn trố mắt cô bé cứ như đang múa may cuồng, chộp đại một chiếc lá to cứ thế tuột thẳng xuống đất. Giữa lúc khắp phòng livestream đang vang lên tiếng la ó thất thanh, cô bé bỗng túm chặt lấy chót lá chuối điểm tựa giảm tốc, đó lấy đà bật nhảy, đáp xuống một tàu lá chuối khác tít .
Cuối cùng, cô bé hạ cánh an . Phải đến khi bàn chân nhỏ nhắn chạm đất, trái tim của mới chịu lùi về đúng vị trí cũ.
Thực tình thì nếu do đang phát sóng trực tiếp, Thẩm Tri Âm thể phi thẳng xuống đất.
thôi, cô vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
Cơ mà, cái sự khiêm tốn trong mắt cô bé thật chả tí gì gọi là khiêm tốn cả.
Ngay lúc , hàng loạt hot search liên quan đến cô bé đang thi chễm chệ top.
Sau khi tiếp đất thành công, cô bé vỗn phủi hai tay, hình bé xíu vác vội buồng chuối khổng lồ cao hơn cả lên vai.
Thẩm Mộc Cẩn thì đang nai lưng ôm mấy tàu lá chuối, dùng hết sức bình sinh mà kéo... mãi chẳng nhúc nhích nổi một li.
Thẩm Mộc Cẩn sượng trân ngượng ngùng trong hai giây: "Chờ chút, chắc tại ban nãy bung sức quá đà thôi."
Giữ thể diện chút chứ, ôm mấy cái lá chuối mà còn lết nổi là .
Cậu hít một thật sâu, dồn hết sức lực thêm nữa. Mặt mày đỏ gay như gấc, mà cũng chỉ lết vài bước con con.
Thẩm Mộc Cẩn: …………
Thôi , là do đ.á.n.h giá bản quá cao.