Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 185: Chờ người cháu chắt thứ tư phế vật của người với!

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:46
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng thì vẫn hạ cầu cứu bà cô nhỏ.

Thẩm Tri Âm mang vóc dáng nhỏ xíu, một tay vác buồng chuối to tướng, thế còn lén lút truyền linh khí hòng thúc chín trái chuối - dĩ nhiên là với tốc độ chậm rì, cốt để lũ khán giả trong livestream tóm .

Cánh tay nhỏ xíu còn nắm chắc bảy tàu lá chuối khổng lồ thắt dây cẩn thận, cứ thế ung dung sải bước thảnh thơi dẫn đường.

Thẩm Mộc Cẩn t.h.ả.m hại ôm ba tàu lá bự chảng lếch thếch bước theo , một đoạn tụt tít đằng hồi nào chả .

Thôi bỏ , cũng chẳng buồn giành giật suất thể hiện ống kính nữa, buông xuôi vứt phạch thêm một tàu lá xuống, lon ton lon ton ôm hai chiếc lá còn bám gót bà cô nhỏ.

thì vẫn chống chế dăm ba câu cho đỡ quê.

"Đâu phế, là do bà cô nhỏ nhà quá khủng thôi!"

Tuyệt đối do vấn đề của .

Khán giả trong livestream: [À ... phế, phế tí nào , chỉ là cần một bà cô nhỏ bốn tuổi chống lưng che chở thôi.]

[Làm ơn phát cho một bà cô nhỏ như , cảm giác im hưởng lộc sướng bá cháy, chả vất vả nỗ lực nữa .]

[Cứu tui, bả cưng chiều cháu chắt lớn đùng đó cưng xỉu luôn. Thẩm Mộc Cẩn đạp đống phân ch.ó gì mà hên dữ , tham gia chương trình sinh tồn dã ngoại mà ổng ngửa cmn luôn là ?]

[Có bà cô nhỏ thế , vác bả đ.á.n.h lộn thì oai phong hết nấc. Sức mạnh của bả chắc cân cả mười luôn á!]

[Cứ ngỡ mấy từ miêu tả sức mạnh bẩm sinh, lực nâng vạc đỉnh chỉ tồn tại tivi với tiểu thuyết thôi, ai dè là do tầm của tui quá hạn hẹp.]

[Quăng cái nết về thời cổ đại, hên xui bả cũng chễm chệ cái chức Nữ Tướng Quân, bằng thì bét nhất cũng là nữ chính truyện sảng văn. Đứa nào dám chọc ngoáy bả, bả vặn cổ cái một.]

Thẩm Tri Âm: Hửm? Sao tự dưng thu nhận nhiều tín ngưỡng chi lực thế ?

Cô bé chớp chớp đôi mắt, chẳng mảy may ngờ rằng việc tham gia cái show mang đến thu hoạch bất ngờ đến !

Chính vì thế, cô bé càng ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, sải bước oai phong lẫm liệt như hổ vồ. Đôi chân ngắn cũn cứ thế thoăn thoắt thoăn thoắt tiến về phía . Bỏ Thẩm Mộc Cẩn lẽo đẽo chạy lạch bạch theo , cổ họng khô khốc đến bốc khói mà vẫn chẳng bắt kịp nhịp chân của tiểu tổ tông.

Thẩm Mộc Cẩn: "!!!"

"Bà cô nhỏ chờ với!"

Chờ cháu chắt thứ tư phế vật của với!

Thẩm Tri Âm ngoái đầu . Tầm suýt chút nữa đống lá chuối khổng lồ buộc chặt che lấp, mãi đến khi cô bé nhón ngót chân lên mới lờ mờ trông thấy đứa cháu chắt thứ tư đang khập khiễng, thở hắt hắt , mặt đỏ bừng bừng.

"Ngươi ôm tí teo đồ thôi mà rảo bước nhanh lên ?"

Ánh mắt nhỏ xíu toát vẻ chê bai mặt.

Thẩm Mộc Cẩn xẩu hổ hai giây, đoạn nhanh chóng chuyển ngoắt sang thái độ kiêu ngạo, vỗ n.g.ự.c dõng dạc :

"Bà cô nhỏ, ai bảo quá tài ba cơ chứ! Đôi chân ngắn xíu xiu thế cứ y như dáng dấp của Đại tướng quân oai dũng !"

Thẩm Tri Âm hừ mũi một cái, lẩm bẩm trong bụng: Ta chân ngắn nhưng chạy cực nhanh nhé!

Bọn họ lết tới nơi đóng trại tạm thời, mấy - những kẻ mặt ở đó từ - ngỡ như hoa mắt, tự dưng thấy một đống chuối khổng lồ mọc chân đang rảo bước về phía .

Nhìn kỹ mới giật thót tim, má ơi, là Thẩm Tri Âm!

Chứng kiến cảnh cô bé vai vác buồng chuối to ụ, lưng còn kéo lê lết một đống lá chuối khổng lồ thong dong tới, ai nấy đều trố mắt ngoác mồm, cằm rớt cả xuống đất.

Thậm chí, Ngô Hoán - cái kẻ vác một cành cây thô bằng cánh tay về đến nơi, đang thở và kiệt sức - càng trưng cái vẻ mặt đờ đẫn mất hồn.

Bàn tay đang cầm chai nước của Dung Nghị khẽ run lên bần bật, suýt đổ ụp thứ nước uống quý giá đất.

Cả nhóm đồng loạt chìm cái trạng thái " là ai? Đây là ?" đầy m.ô.n.g lung ảo diệu.

Mãi đến khi Thẩm Tri Âm thủng thẳng bước tới, thẳng tay thảy buồng chuối vác vai xuống đất.

"Mọi cũng về ."

Một câu chào hỏi nhỏ nhắn ngập tràn sự lễ phép.

Mấy nọ lơ ngơ gật đầu, văng vẳng bên tai là thanh âm đúng chuẩn của một đứa trẻ non nớt, đan xen chút giọng sữa ngọt ngào đặc trưng.

Thành thử cái lực đả kích mới kinh khủng đến nhường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-185-cho-nguoi-chau-chat-thu-tu-phe-vat-cua-nguoi-voi.html.]

Dung Nghị thậm chí còn thử vác buồng chuối khổng lồ đó lên. Với sức lực của thì việc nhấc lên chẳng nhằm nhò gì, nhưng nếu giữ nguyên tư thế vác trong thời gian dài thì khá là mất sức.

Đằng Thẩm Tri Âm, một đứa trẻ con vắt mũi sạch, những vác buồng chuối cao hơn cả về, còn kéo theo bao nhiêu là lá lớn.

Thực sự là một nữa thiết lập cái của về sức lực kinh hoàng của cô bé.

Vu Hân Nhiên chịu nổi đành lên tiếng hỏi: "Sức lực của cháu rốt cuộc lớn đến mức nào thế?"

Vừa , cô tiện tay bóp bóp lấy cánh tay nhỏ xíu trắng nõn nà mũm mĩm hệt như ngó sen của Thẩm Tri Âm.

Nhìn thì vẻ gì khác với đám trẻ con bình thường, da thịt cũng núng nính mềm mại y chang, cớ nguồn sức mạnh phi thường đến ?

Thẩm Tri Âm mảy may chẳng thèm khiêm tốn: "Cũng lớn hơn bình thường 'một tẹo' thôi ."

Ngô Hoán trân trối cô bé nuốt nước bọt ực một cái, đoạn đảo mắt về phía Thẩm Mộc Cẩn đang nhễ nhại mồ hôi đằng .

Ngô Hoán thấy lòng an ủi hẳn hoi. Hóa chỉ mỗi phế.

Cái xem chừng còn tệ hại hơn cả chứ, chí ít thì cũng vác một khúc cây to bự chảng về.

"Hai... Hai về sớm gớm nhỉ."

Vừa dứt câu, liền vội vàng tu ừng ực ngụm nước.

Dung Nghị phóng ánh chất chứa muôn vàn suy tư về phía Ngô Hoán, đáp: "Ừm, ở khu rừng khá nhiều cây đạt chuẩn. Chúng loanh quanh đấy cách đây chẳng bao xa thì tìm thấy, nên lượm về luôn."

Lúc , Thẩm Tri Âm xé vỏ chuối đặng sửa soạn ăn.

Đây đích thị là chuối hột mọc dại hoang dã. Mặc dầu cô bé phép thúc chín hòng triệt tiêu bớt vị sống sít, nhưng ruột chuối vẫn còn lúc nhúc hột là hột.

Ăn cái giống đương nhiên chẳng bằng chuối canh tác đàng hoàng, còn mắc công nhè hột nữa.

Tuy , ở cảnh khốn khó thì đòi hỏi gì nữa. Thẩm Tri Âm đúng là ăn gì cũng nhai nhồm nhoàm, chẳng tỏ vẻ kén cá chọn canh tẹo nào.

Dung Nghị buông tiếng thở dài đầy cảm thán, cái đứa trẻ quả thực quá đỗi dễ nuôi .

Lớp lớp các ông bố bà đang xem livestream đều chút vỡ mộng.

[Thằng nhãi nhà cái dày ăn uống như thế , mộng cũng thấp nhang lạy lục tạ ơn ông bà.]

[Chung một lò là trẻ con với , cớ đứa trẻ nhà sức vóc phi phàm thì thôi, còn mắc chứng kén ăn nữa chứ.]

[Ngoái ông tướng nhà mà tự dưng thấy ghét cay ghét đắng. Tài năng thì chẳng dám bì, mà ăn uống còn kén cá chọn canh, nay ỏng mai eo. Có lắm lúc tới bữa cơm, chỉ hận thể nhét nó trong bụng nặn từ đầu thôi.]

[Tuy rằng mỗi cây mỗi hoa, nhưng gia đình nào cũng một cục nợ kén ăn y chang . Trẻ con thời nay ăn hột cơm thôi mà trần ai khoai củ đến thế, còn dỗ ngọt bưng bưng nâng nâng như rước ông bà, ngó bé Thẩm Tri Âm kìa, ăn cái gì cũng thấy chẹp chẹp ngon miệng.]

[Đó là do mấy cưng chiều quá lố thôi. Đám nhãi ranh cứ để nhịn đói vài chập là tự khắc há hốc mồm ăn lấy ăn để liền. Quan điểm của mị thì chỉ một câu gọn lỏn thế : Thích thì ăn ăn thì thôi.]

[Bé nhà cũng kén ăn lắm. Mỗi nó quấy là ông bà nội đều xuống nước năn nỉ, dỗ ngon dỗ ngọt mãi thì nó mới chịu ráng nhét chút đỉnh. Tới lúc chăm, quyết tuyệt chiều hư nó . Đến bữa mà giở chứng chịu ăn thì nhịn đói luôn, chờ tới bữa bụng rống cồn cào tự khắc thèm thuồng mà ăn thôi. Tới nước đó thì lóc ăn vạ cũng bằng thừa.]

Khỏi , ngó sơ qua mấy dòng bình luận bên , rõ mười mươi đây là tuyệt chiêu nuôi con "cứng cựa" của các bỉm sữa 9x.

Tới khâu dựng chỗ trú ấn tạm bợ, ban đầu Thẩm Tri Âm ý lao giúp đỡ chung tay dọn dẹp.

Dung Nghị lập tức ngăn : "Cháu cứ nghỉ , để phần cho tụi chú lo ."

Vu Hân Nhiên gật đầu như gà mổ thóc: " đúng đúng đúng... Bọn , bọn ."

Thẩm Mộc Cẩn cũng xót bà cô nhỏ của nhà , nhóp nhép quả chuối nhè hột, thủ thỉ: "Bà cô nhỏ, mệt mỏi lắm , phần còn cứ phó thác cho tụi là xong."

Cả Bạch Lạc cũng chẳng dám hé răng kêu than nửa chữ, thậm chí đứt dám lớn giọng mở lời với Thẩm Tri Âm. Nào lỡ như đ.á.n.h bạo chọc giận con bé, ẻm thụi cho một cú thôi, chắc gãy xương cốt mất.

Dưới sự điều phối của Dung Nghị, Bạch Lạc dẫu tập tễnh đôi bàn chân đau đớn cũng ấm ức phối hợp, miễn cưỡng đưa lá cho .

Cuối cùng, một giờ đồng hồ , cả bọn cũng hì hục dựng nên một căn chòi tạm trú sơ sài, đủ giúp cho cả bọn qua những đợt gió táp mưa sa tơi bời.

Số lá cây khi đó đủ, họ đành cất bước luồn sâu trong rừng kiếm thêm chút nữa.

Giờ đây gian thế tạm tính là đủ để cả bọn chui rúc bên .

Chỗ ở hình thành, Bạch Lạc tức tốc vội chen ngay quần áo. Chứ chiếc váy thì một giây ả cũng đếch thiết bận nữa, trời mới cái lúc bầy bọ nhỏ li ti bò dọc lên đùi chân, ả vỡ trận thế nào .

 

Loading...