Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 195: Quần chúng hóng hớt nhiều như vậy, thêm một Thẩm Mộc Cẩn tôi thì có làm sao!

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:57
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con rắn xui xẻo: …………

Thẩm Mộc Cẩn cũng chẳng dám tiếp tục hái dương mai nữa, chỉ sợ cây vẫn còn treo lủng lẳng một con rắn.

Hơn nữa, dương mai cũng thể ăn quá nhiều.

Thế là Thẩm Tri Âm đành dẫn tìm những thứ khác thể bỏ bụng.

Măng cụt rừng, tỳ bà, mâm xôi, còn thêm vài loại nấm, mộc nhĩ và rau dại mới nhú mọc...

Tìm mãi đ.â.m ghiền, bọn họ chỉ ăn no nê mà còn mang về một bề ít đồ.

Quan trọng nhất là hai còn bắt hai con thỏ rừng, loại hợp pháp hẳn hoi nhé!

Số lượng động vật hoang dã ngoài hoạt động ban đêm thực sự khá nhiều.

Tốc độ của thỏ nhanh, Thẩm Mộc Cẩn còn kịp rõ thì thấy bà cô nhỏ nhà cầm hòn đá ném vèo vèo hai cái, thế là con thỏ ném trúng đến ngất xỉu.

Lúc đầu thấy con thỏ, Thẩm Mộc Cẩn và cả vị tổng giám đốc đang màn hình giám sát đều tưởng cô bé chỉ ném bừa. Cho đến khi thấy cô bé bước đôi chân ngắn củn lạch bạch chạy tới xách con thỏ lên, khoảnh khắc đó Thẩm Mộc Cẩn kinh ngạc đến ngây , còn cằm của tổng giám đốc tổ chương trình thì suýt rớt xuống đất.

Vương Lợi Khang ngáp ngắn ngáp dài bước , thấy Hồ tổng giám vẫn đang tinh thần rạng rỡ màn hình giám sát.

"Không xảy chuyện gì chứ?"

Hồ tổng giám nuốt nước bọt: "Ông tự đây mà xem ."

Thực chuyện xảy khá nhiều.

Vương Lợi Khang ông kể xong liền cạn lời: …………

Ông vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "Sao ông gọi dậy sớm hơn hả!"

"Chẳng ông bảo dù là ông trời xuống cũng đừng quấy rầy ông ngủ ? Dung Nghị cũng dậy kìa."

Vương Lợi Khang: …………

"Mau, theo sát bọn họ."

Lúc , Thẩm Mộc Cẩn con thỏ mà vui vẻ tít cả mắt, ánh mắt bà cô nhỏ quả thực tràn ngập sự sùng bái.

"Con thỏ chúng mang về tự ăn!"

Cùng lắm thì miễn cưỡng chia cho khác một chút, nhưng phần lớn nhất định để bà cô nhỏ của ăn.

Kẻ nào dám loạn thì đường ai nấy , đây chẳng sợ đắc tội với ai. Dù thì nếu tách nhóm, c.h.ế.t đói chắc chắn .

Anh bà cô nhỏ cơ mà!

Hai tay xách nách mang, thu hoạch đầy ắp vui vẻ về.

Lúc sắp đến khu trú ẩn dựng tạm thì đụng mặt Dung Nghị cũng ngoài ban đêm trở về.

Hai bên : …………

Dung Nghị đống đồ đạc hai mà mắt trợn trừng.

"Mọi mà kiếm nhiều đồ thế?"

"Anh bắt ếch gì?"

Câu là do Thẩm Mộc Cẩn hỏi.

Dung Nghị xách đồ trong tay lên: "Cái là ễnh ương, ăn đấy."

Anh giải thích thêm: "Lúc phát hiện bên một cái ao hoang, bên trong ễnh ương nhưng ban ngày dễ bắt. Ban đêm thừa dịp chúng ngoài hoạt động nên bắt một ít, là thức ăn ngày mai hy vọng ."

Thẩm Mộc Cẩn giơ ngón tay cái lên khen ngợi , nhưng ngặt nỗi rảnh tay.

Bây giờ tay đều đang xách đầy đồ .

" và bà cô nhỏ ngoài tìm ít trái cây, bà cô nhỏ của còn đ.á.n.h hai con thỏ. nhé, bà cô nhỏ nhà sức ăn lớn, hôm nay con bé còn ăn no. Chúng chia thịt thỏ cho một chút là nể tình, đến lúc đó đừng ai kiếm chuyện."

Cái kiểu mở miệng là bà cô nhỏ, ngậm miệng bà cô nhỏ cùng vẻ mặt đắc ý tự hào , còn tưởng bắt thỏ rừng là chứ.

Dung Nghị là một chừng mực, hơn nữa cũng mặt mũi nào giành đồ ăn của một đứa trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-195-quan-chung-hong-hot-nhieu-nhu-vay-them-mot-tham-moc-can-toi-thi-co-lam-sao.html.]

" dùng ễnh ương đổi lấy một ít thịt thỏ của ?"

Thẩm Tri Âm gật đầu, cô bé cũng nếm thử mùi vị của ễnh ương.

Thẩm Mộc Cẩn con ếch thì xin kiếu: "Cho bà cô nhỏ của ăn một chút là , thì thôi khỏi ."

Anh khá thích tính cách của Dung Nghị, nên nhanh khoác vai thiết với , còn lấy trái cây rừng hái chia sẻ.

"Nhiều thế á?"

Dung Nghị chỗ trái cây mà khiếp sợ.

"Hai đ.á.n.h hàng về đấy !"

Anh cũng khách sáo, ba quây quần ăn.

Đối với Thẩm Tri Âm, hiện tại Dung Nghị càng lúc càng cảm thấy tò mò.

cũng , việc hỏi han truy lùng đến cùng gốc rễ dễ khiến phản cảm, thế nên đành hỏi nhiều.

Vừa ăn trái cây, Thẩm Mộc Cẩn cảm thán: "Lúc chút đồ nướng với bia rượu thì viên mãn luôn."

Thẩm Tri Âm gật đầu. Lúc ở nhà họ Thẩm, ăn gì cũng , cho dù ăn đồ nướng thì cũng thể gọi ship tới, hoặc cô bé tự đạp chiếc xe ba bánh nhỏ ngoài là thể ăn cho đời.

Hồi đó thi thoảng mới ăn một bữa nên thấy thèm lắm.

bây giờ... Khoan bàn đến Thẩm Tri Âm, ngay cả một ngôi minh tinh như Thẩm Mộc Cẩn cũng thèm thuồng đến mức thể ăn nhiều.

"Hay là..."

Ba cặp mắt đồng loạt đổ dồn con thỏ.

Họ nuốt nước bọt, nghĩ đến là .

Dung Nghị xung phong nhận việc: " thịt thỏ."

Thẩm Mộc Cẩn: " nhóm lửa. Có cần tránh xa một chút ? Ngộ nhỡ mùi thơm bọn họ tỉnh giấc thì cũng thể bắt trơ mắt chúng ăn ."

Thẩm Tri Âm: "Được ."

Dung Nghị cũng ý kiến. Ích kỷ thì ích kỷ , ích kỷ một chút thì bản mới hưởng thụ chứ.

Thế là ba lén lút rời .

May mà đêm nay nhờ gói t.h.u.ố.c đuổi côn trùng, Bạch Lạc và Ngô Hoán mệt mỏi cả ngày nên đều ngủ say như c.h.ế.t.

Năng lực hành động của ba vẫn mạnh, chẳng bao lâu treo thịt thỏ sạch sẽ lên đống lửa để nướng.

Ba đôi mắt chằm chằm thịt thỏ, thỉnh thoảng nhét chút trái cây miệng nhai.

"Mọi xem, chồng cũ của chị Vu chuyện cắm sừng nhỉ?"

Chống cằm, mặc dù Thẩm Mộc Cẩn đang dán mắt miếng thịt thỏ nhưng miệng vẫn quên bàn luận về drama hồi ban ngày.

Anh hóng hớt c.h.ế.t: "Đáng tiếc là thể tận mắt thấy phản ứng của nhà họ, chắc chắn là vô cùng đặc sắc."

Dung Nghị: "Nếu lưu lượng của tổ chương trình chúng lớn, độ thảo luận chắc chắn sẽ tăng cao. Cho dù bọn họ thấy thì bạn bè, của họ kiểu gì cũng sẽ thấy thôi."

Miệng Thẩm Tri Âm đang nhét đầy tỳ bà Thẩm Mộc Cẩn bóc vỏ bỏ hạt, hai má phồng lên tròn xoe: "Biết ."

Ma minh tinh phấn khích bay tìm nhà họ Trịnh để hóng hớt trực tiếp, khi xem xong liền kể một lượt cho cô bé.

Thẩm Mộc Cẩn hai mắt sáng rực bà cô nhỏ.

Dung Nghị thì vẻ mặt mờ mịt.

Thẩm Tri Âm đại khái kể : "Lúc bọn họ chuyện, của Trịnh Dịch Dương đang dẫn con dâu xuống khu dân cư khoe khoang chuyện sắp cháu bế. Sau đó, bà kẻ thù đội trời chung vạch trần. Hai c.h.ử.i bới đ.á.n.h luôn. Cô vợ hiện tại của Trịnh Dịch Dương ngất xỉu ngay tại chỗ, giờ vẫn đang trong bệnh viện kìa."

Thẩm Mộc Cẩn: "Vậy lúc đó chẳng nhiều vây xem ?"

Thẩm Tri Âm gật đầu.

Thẩm Mộc Cẩn tiếc nuối vỗ đùi: "Quần chúng hóng hớt nhiều như , thêm một Thẩm Mộc Cẩn thì !"

Dung Nghị với vẻ mặt nứt toác: Khoan ! Hai đang cái quái gì ?!!!

 

Loading...