Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 196: Không tiêu đề
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:58
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao hiểu gì hết trơn. Chú cháu luôn ở cùng bọn họ , thế mà còn nhà họ Trịnh xảy chuyện gì?
Đến đến , cái cảm giác lạnh sống lưng đó đến .
Dung Nghị chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
"Vậy là bây giờ phụ nữ đang ở trong bệnh viện, nhà họ Trịnh điều tra sự thật nữa."
Anh tiếp tục tiếc nuối, chậc, giá mà xem trực tiếp thì mấy.
"Thỏ chắc là chín đấy."
Dung Nghị vội vàng chuyển chủ đề.
Thật , từ lúc xảy vụ fan cuồng bám đuôi khi Thẩm Tri Âm mới tổ chương trình, Dung Nghị ít nhiều cũng cảm thấy cô bé chút gì đó thần bí.
giữa đêm hôm khuya khoắt thế , thật sự quá nhiều.
Ba hì hục chia ăn sạch con thỏ nướng, trong đó phần lớn đều bụng Thẩm Tri Âm.
Dung Nghị nào là cảm thán đó, từng thấy cô bé nào ăn khỏe như .
nghĩ đến sức lực kinh của cô bé, ít nhiều cũng thấu hiểu .
Ăn no uống say về ngủ, bọn họ còn đ.á.n.h thức vì đói nữa.
Mãi đến sáng sớm hôm , nhóm Bạch Lạc thấy đống trái cây và con thỏ rừng còn liền kích động kêu lên.
"Cái ở ?"
"Chúng mau đem con thỏ đồ ăn ."
Mới hai ngày ăn thịt thôi mà Bạch Lạc và Ngô Hoán đầu tiên cảm thấy thịt ngon đến thế.
Thẩm Mộc Cẩn đảo mắt trắng dã: " , hai đúng là chẳng coi là ngoài chút nào nhỉ."
"Đồ là tối hôm qua bà cô nhỏ và ngoài tìm đấy, ăn thì tự mà tìm."
Anh trực tiếp giật chỗ trái cây và con thỏ rừng .
"Nhìn xem con bé bao nhiêu tuổi, xem hai bao nhiêu tuổi? Ăn chực mà còn dám mạnh miệng như thế, mặt mũi ở hả."
Bị thẳng mặt như , đám Bạch Lạc ít nhiều cũng cảm thấy hổ.
"Chúng đều ở chung một đội mà, chỉ chút trái cây rừng thôi keo kiệt như thế."
Bạch Lạc nhỏ giọng lầm bầm.
"Cô cái gì cơ? Có giỏi thì to nữa xem nào!"
Bạch Lạc lập tức ngậm miệng nữa.
Giấc ngủ một đêm khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn chút. Nhớ ký ức hôm qua cãi , thậm chí là xé xác với Vu Hân Nhiên, cô hận thể ngược thời gian.
Mặc dù chuyện qua, nhưng Vu Hân Nhiên rõ ràng vô cùng chán ghét Bạch Lạc.
Cô hề che giấu mà trào phúng thẳng mặt: "Ăn bám quen thói chứ gì. Cô keo kiệt thì tự tìm . Lại còn bảo 'chỉ là một chút trái cây rừng thôi', tưởng bây giờ vẫn đang ở thành phố lớn chắc."
Sắc mặt Bạch Lạc cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng vớt vát hình tượng của .
"Chị Hân Nhiên, xin chị. Hôm qua là em chuyện quá đáng, nhưng thực sự hôm qua em khó chịu quá, mệt đói, cơ thể kiệt sức nên lỡ miệng qua não. Chị đừng tính toán với em nữa nhé."
Cô cứ như thể nếu Vu Hân Nhiên tiếp tục so đo thì đó là của cô .
Vu Hân Nhiên lạnh: "Theo thấy , những lời cô thốt lúc đó mới chính là lời thật lòng của cô."
Bạch Lạc thầm c.h.ử.i rủa: Con mụ c.h.ế.t tiệt hẹp hòi tính toán chi li như !
Cô còn gì thêm, nhưng Vu Hân Nhiên căn bản cho cô cơ hội, trực tiếp xoay rời đ.á.n.h răng rửa mặt.
Thẩm Mộc Cẩn xem kịch ném dương mai miệng.
Nhìn đến mức Ngô Hoán và Bạch Lạc đều thấy đói rát cả bụng.
"Muốn ăn thì tự mà kiếm, phương hướng thì thể chỉ cho, nhưng ăn đồ của và bà cô nhỏ hái thì cửa ."
Bạch Lạc tức giận đến mức ăn lung tung: "Tốt gì cũng là Ảnh đế mà keo kiệt bủn xỉn thế chứ."
Ừm... Có vẻ thái độ khá là cam chịu từ bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-196-khong-tieu-de.html.]
Đến mức Ngô Hoán cũng kinh ngạc liếc cô một cái.
Thẩm Mộc Cẩn xùy : "Làm ơn , tuy bây giờ chúng đang ở trong cùng một đội, nhưng thực tế chúng tính là đối thủ cạnh tranh đấy, hiểu ? Hơn nữa đây là chương trình sinh tồn nơi hoang dã chứ du lịch.
Cô đến tận bây giờ tìm cách lười biếng thì cũng là gây rắc rối. Cho cô ăn cô cũng y như kẻ vô ơn bạc nghĩa thôi. Đồ của , thích cho đấy. Nếu phục thì cùng lắm đường ai nấy ."
Dù thì nếu tách nhóm, theo bà cô nhỏ cũng tuyệt đối c.h.ế.t đói.
Ngô Hoán vội vàng tiến lên giảng hòa.
"Chúng tự tìm , tìm về giữa đêm hôm khuya khoắt, đúng là chúng nên đòi hỏi."
Thẩm Mộc Cẩn lườm nguýt một cái, nãy ? Bây giờ vẻ đóng vai .
Bạch Lạc tức hộc máu, tức Vu Hân Nhiên, tức Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm, cũng tức luôn cả Ngô Hoán.
Hôm qua hứa hẹn xào couple, nhưng cũng chỉ tương tác một lát. Miệng thì lắm nhưng lúc cô Vu Hân Nhiên đánh, tên đàn ông thối từ xa. Bây giờ cô , Ngô Hoán .
Mẹ kiếp, mà dám dẫm lên cô để cọ độ hảo cảm của khán giả!
Bạch Lạc rời , cô định bình tĩnh để suy nghĩ xem tiếp theo nên thế nào.
Vu Hân Nhiên khi thì trực tiếp tìm Thẩm Mộc Cẩn: "Chỗ hái trái cây rừng còn nữa ?"
"Còn."
" cũng hái một ít, thể đưa cùng ."
Thẩm Mộc Cẩn: "Để hỏi bà cô nhỏ ."
Mới sáng sớm , Thẩm Tri Âm nhảy nhót tưng bừng loanh quanh tìm kiếm đồ đạc .
Trong tay xách một chiếc túi nhỏ, chốc thì đào một cây cỏ dại mà tên, chốc thì nhặt vài hòn đá nhỏ hình dáng mắt.
Nghe thấy Vu Hân Nhiên hái trái cây rừng, cô bé liền xách túi chạy tới.
"Đi thôi, cháu đưa cô ."
Vừa xung quanh đây cô bé cũng dạo một vòng hòm hòm .
Vu Hân Nhiên chuẩn xong liền theo, Dung Nghị cũng đeo balo lên bước theo .
Ngô Hoán nào bỏ , gọi Bạch Lạc một tiếng cũng theo.
Bạch Lạc vác cái bụng đói meo, ban nãy qua gương thấy bộ dạng hiện tại của mà sắc mặt khó coi.
Còn kịp dưỡng da thấy bọn họ rời hết, cô tức giận suýt thì ném luôn lọ mỹ phẩm đang cầm tay .
Hơn nữa cô cảm giác quần áo đều bốc mùi , ngặt nỗi đồ để .
Balo thì nặng c.h.ế.t, mấy cô uyển chuyển ám chỉ nhờ Ngô Hoán xách hộ một chút nhưng đều giả vờ như thấy.
Vai mỏi đau, Bạch Lạc . Cô thật sự cảm thấy bản ấm ức c.h.ế.t , còn tất cả trong đội nhắm .
Nghe tiếng cô , Vu Hân Nhiên giả vờ như thấy. Dung Nghị vò đầu bứt tai, vốn dỗ dành con gái.
Thẩm Tri Âm liếc cô một cái, vẻ bà cụ non mà thở dài lắc đầu.
cô bé bước lên hỗ trợ , cô bé ứ thèm.
Thẩm Mộc Cẩn mất kiên nhẫn: "Chê nặng thì cô ném bớt đống mỹ phẩm, đồ dưỡng da thừa thãi bên trong !"
Giọng Bạch Lạc nức nở tủi : " bên trong đều là đồ dùng mà."
Khuôn mặt của cô hiện giờ tiều tụy xỉn màu, mất vẻ xinh ống kính như ngày thường.
Nếu vứt bỏ đống đồ , thì quả thực chẳng khác nào lấy mạng sống của cô .
đống chai lọ mỹ phẩm, đồ dưỡng da nhiều nặng, cô mệt mỏi mang, chỉ tìm giúp một tay mà thôi.
"Anh Dung, sức lớn, là xách hộ em một đoạn nhé."
Dung Nghị vẻ mặt nghiêm túc: "Lời khuyên của là cô nên vứt bỏ hết những thứ vô dụng đó ."
"Trước khi đến đây với cô , bây giờ cô cũng nếm mùi khổ sở. Đống đồ vô dụng đó quá nhiều, chỉ lãng phí gian balo mà còn tiêu hao thể lực của cô. Cái chỉ hại chứ lợi. Chặng đường mấy ngày phía sẽ chỉ càng lúc càng gian nan, cô..."
Bạch Lạc trực tiếp đầu thèm nữa. Balo vẫn là đừng để tên thẳng nam thối tha vác thì hơn, nếu cô thật sự sợ tên sẽ ném hết đồ dưỡng da của ngoài mất.
Sờ sờ mặt , tình trạng da của cô đủ tệ , kiên quyết thể để thô ráp đen nhẻm hơn nữa, thế thì đúng là chẳng khác nào mất mạng!