Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 197: Củ mài rừng
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:52:59
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Lạc tiếp tục quấn lấy Ngô Hoán.
Dù trong đám , Ngô Hoán dù tình nguyện thì cũng sẽ giả vờ giữ chút hình tượng.
Những khác thì khỏi , Vu Hân Nhiên và cô hiện giờ tình trạng chẳng khác nào kẻ thù.
Cái miệng chua ngoa cay nghiệt của Thẩm Mộc Cẩn thực sự cô hận đến c.ắ.n răng. Tin chắc rằng nếu cô dám hé răng nhờ vả, tuyệt đối sẽ mắng cho sấp mặt.
Dung Nghị thể bằng lòng giúp đỡ, nhưng bắt buộc cô ném hết đống mỹ phẩm thừa thãi trong balo .
Còn Thẩm Tri Âm, nếu cô thật sự dám mở miệng nhờ vả một đứa trẻ, Bạch Lạc tin chắc lượng fan của tuyệt đối sẽ tụt dốc đến mức khiến cô suy sụp.
Càng cần nhắc tới tên cuồng bảo vệ bà cô nhỏ là Thẩm Mộc Cẩn nữa.
Ngô Hoán quấn lấy: …………
Hỏi thì chính là hối hận. Hắn đúng là úng não nên mới đồng ý xào couple với miếng cao dán ch.ó .
Công phu bám đuôi của Bạch Lạc lúc tỉnh táo quả là thượng thừa, còn là cái kiểu trói buộc đạo đức, cứ như thể giúp đỡ chính là của , là của cả thế giới . Dù chắc chắn của cô , ai bảo hiện giờ cô đáng thương đến cơ chứ.
Ngô Hoán ném ánh mắt cầu cứu về phía những khác, chỉ hận lúc Thẩm Mộc Cẩn mở miệng c.h.ử.i bới cô một trận.
Thẩm Mộc Cẩn vờ như thấy.
Dù thì cũng chẳng liên quan gì đến và bà cô nhỏ.
Cuối cùng, Ngô Hoán c.ắ.n răng gánh vác giúp cô một phần, nhặt vài món đồ bỏ balo của .
"Em ngay là Ngô Hoán nhất mà..."
Nghe từng tiếng khen ngợi "chân thành" của Bạch Lạc, nụ mặt Ngô Hoán vô cùng gượng gạo.
Thẩm Mộc Cẩn đằng suýt thì phì thành tiếng.
Đội ngũ tiếp tục tiến về phía . Ngô Hoán và Bạch Lạc tụt phía cùng, còn đang ngừng cổ vũ động viên lẫn .
Ngược cũng thật sự thu hút một bộ phận fan couple.
"Cây dương mai ở ngay phía kìa."
Cuối cùng cũng đến nơi, những quả nhỏ đỏ chót cây dương mai, cùng mùi hương thoang thoảng bay tới, lập tức hăng hái hẳn lên, sự mệt mỏi cơ thể cũng tiêu tan nhiều.
Những khác đều hái dương mai, còn Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn thì tìm một gốc cây xuống ăn dương mai cùng những loại trái cây khác.
Trong đó quả mâm xôi là ăn nhanh nhất, dù thứ cũng dễ bảo quản.
Thẩm Tri Âm vẫn tiếp tục loanh quanh tìm kiếm thứ khác.
Lần tìm kiếm đúng là khiến cô bé phát hiện đồ .
"Đây đúng là củ mài ."
Củ mài rừng hoang dã. Thẩm Mộc Cẩn xoa xoa tay, cầm d.a.o găm bắt đầu đào xuống .
Thân rễ của củ mài dài, đào sâu mới thể lấy lên nguyên vẹn .
Thẩm Mộc Cẩn hì hục đào một lúc tự mệt đến thở hồng hộc, cuối cùng đành trực tiếp bỏ cuộc.
Dưới chân Thẩm Tri Âm đào hai củ , trong đó một củ cô bé trực tiếp dùng bạo lực kéo đứt.
"Chỗ khá nhiều củ mài, nên cho bọn họ ?"
Thẩm Tri Âm cặm cụi hì hục tiếp tục đào. Cái xẻng nhỏ của cô bé nay phát huy tác dụng, cộng thêm sức lực lớn, đào một nhát là một cái hố sâu.
"Nói , cho ăn chực là ."
Dù thì vẫn ăn chung, trái cây rừng ở đây còn nhiều, ai ăn thì tự hái.
Củ mài là luộc lên, nếu bọn họ đào lên mà lúc ăn chia cho khác thì , mà chia thì bản chịu thiệt thòi , chẳng nhận một lời cảm ơn nào.
Chỗ đặc biệt điểm mặt phê bình hai kẻ Bạch Lạc và Ngô Hoán.
Cho nên chi bằng để tất cả cùng tham gia quá trình lao động, như trong lòng ai cũng mất cân bằng.
Thẩm Mộc Cẩn lập tức dậy: "Được thôi, giờ cháu gọi ngay đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-197-cu-mai-rung.html.]
Trong lúc Thẩm Mộc Cẩn gọi , con ma minh tinh hóng hớt lượn về một chuyến.
"Hắc hắc, con ả tiểu tam bắt đầu sợ hãi, chuẩn liên lạc với nhân tình để bỏ trốn . cô cam tâm, mang theo một đồ đạc của nhà họ Trịnh, bây giờ về nhà họ Trịnh bắt đầu màn biểu diễn của ."
Mạc Thu Nhu trong lòng Trịnh Dịch Dương vẫn chút phân lượng.
Lần Mạc Thu Nhu về chỉ lóc t.h.ả.m thiết như thể bản chịu muôn vàn oan ức tủi nhục, mà còn thề thốt đanh thép rằng tất cả chuyện đều là âm mưu của Vu Hân Nhiên. Đồng thời kể lể bao nhiêu mâu thuẫn từng xảy giữa Vu Hân Nhiên và nhà bọn họ đây.
Hơn nữa còn chân thành lấy tóc của Trịnh Mông Mông để nhà họ đem xét nghiệm ADN.
Phải Mạc Thu Nhu vẫn thông minh. Không chỉ lôi Vu Hân Nhiên bia đỡ đạn để sâu thêm ác cảm của nhà họ Trịnh đối với cô, mà còn chủ động bảo bọn họ xét nghiệm ADN.
Lại còn suốt quá trình hề tỏ chột một chút nào, chỉ trong thời gian ngắn ngủi khiến sự nghi ngờ của nhà họ Trịnh đối với cô vơi vài phần, nhờ đó một nữa danh chính ngôn thuận bước nhà họ Trịnh.
"Bây giờ Mạc Thu Nhu đối với nhà họ Trịnh thiết lắm, cũng cô đang ấp ủ âm mưu gì."
Thẩm Tri Âm: "Đợi thêm chút nữa là ngay thôi."
Cô bé tin Mạc Thu Nhu mà thật sự sợ vạch trần.
Con ma minh tinh nhanh rời . Nó tiếp tục bám trụ bên nhà họ Trịnh, tránh để bỏ lỡ drama khủng nào đó.
Nó luôn cảm giác Mạc Thu Nhu sắp gây chuyện động trời gì đó.
Về phía tổ chương trình, mấy Dung Nghị đang hái dương mai củ mài rừng, lập tức chẳng màng hái dương mai nữa.
Dù thì dương mai tuy ngon nhưng cũng thể dùng cơm ăn .
Lại thêm ăn nhiều dương mai thì sẽ càng thấy xót ruột đói bụng hơn.
Bạch Lạc lấy cớ đau chân, đau vai, chỗ nào cũng đau nhức, vốn định lười biếng , nhưng Thẩm Mộc Cẩn chiều chuộng gì cô .
"Được thôi, nếu cô thì lúc ăn cơm cũng đừng hòng phần."
Bạch Lạc phục: "Mọi đông như , bây giờ cơ thể thực sự khỏe mà."
Thẩm Mộc Cẩn trực tiếp bỏ : "Nói chung lời để đây đấy, cũng , cơm hôm nay cô đừng ăn là xong."
Bạch Lạc: Trong đội lấy một đàn ông bình thường thương hoa tiếc ngọc nào ?
Cô tức giận c.ắ.n răng, nhưng sợ Thẩm Mộc Cẩn sẽ thật sự chuyện cấm cô ăn cơm, nên vẫn mang bộ mặt đưa đám tình nguyện theo.
"Yo, đóa bạch liên hoa kiên cường tới ."
Vu Hân Nhiên thấy cô liền buông lời chế giễu mỉa mai.
"Tiếng bàn tính gảy to đến mức đại diện của tít ở thành phố A còn thấy. Thật sự tưởng là cục cưng của đoàn chắc, ai cũng nhường nhịn cô ? Đội ngũ của chúng , luận về nhan sắc cô sánh bằng Thẩm Mộc Cẩn, luận về độ tuổi cô bì Thẩm Tri Âm, tuổi cũng lớn hơn con bé nhiều .
Nói cô kiên cường ư, cô tí là lôi chuyện đau chân, balo nặng để bắt khác giúp đỡ. Cô xem biểu hiện của cô suốt dọc đường điểm nào đáng để chúng nhường nhịn cô , dựa sự ngây thơ và hoang tưởng của cô chắc?"
"Chị... Chị Vu, chị chuyện cũng khó quá đấy."
Vu Hân Nhiên lạnh: "Sao hả, cô mới ngày đầu tiên ."
Dung Nghị lắc đầu. Đội ngũ đúng là náo nhiệt thật, cãi , đ.á.n.h cũng .
Để vài đào củ mài, cũng cần một kiếm củi.
Con thỏ cuối cùng Thẩm Tri Âm đem nướng ăn mất, còn chia một cái đùi thỏ cho Thẩm Mộc Cẩn.
Bạch Lạc và Ngô Hoán mà thèm rỏ dãi nhưng cũng ai cho bọn họ.
Cho dù trong lòng bọn họ thoải mái, bên cạnh bóng gió vài câu âm dương quái khí thì cũng Thẩm Mộc Cẩn lập tức c.h.ử.i ngay.
Dung Nghị thì cống hiến hết ễnh ương của , nhưng Bạch Lạc thấy kinh tởm trong lòng nên dám ăn.
Thẩm Tri Âm ăn hai con ễnh ương, thịt mềm, cô bé ăn đến mức hai mắt sáng rực lên.
"Ngon quá!"
Dung Nghị tươi rạng rỡ: "Thích thì bắt thêm cho, nhưng nhất là về nhà ăn ễnh ương nuôi, ễnh ương hoang dã vẫn nên ăn ít thôi."
Bạch Lạc: "Nghe ễnh ương hoang dã nhiều ký sinh trùng lắm, ăn cũng sợ đau bụng ."
Cô ăn rau dại, nấm và củ mài, đối diện với mùi thơm của thịt ễnh ương mà nuốt nước bọt ừng ực, nhưng cuối cùng vẫn dám ăn.