Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 199: Ngày mưa tìm thức ăn
Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:53:01
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình huống thần kỳ mà quỷ dị khiến những trong sơn động thể bình tĩnh nữa.
Duy chỉ Thẩm Mộc Cẩn là khoanh tay, vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn hếch cằm lên cao như thể mang dáng vẻ " đời say cả, tỉnh".
Ánh mắt của lập tức đổ dồn và Thẩm Tri Âm.
Suy cho cùng, nhiệt độ trong sơn động bắt đầu giảm dần kể từ khi Thẩm Tri Âm ném miếng ngọc ngoài.
Lúc , Thẩm Tri Âm đang khoanh chân mặt đất trải đầy lá cây, một tay chống cằm bên ngoài.
Cô bé ngơ ánh mắt dò xét của .
Cô bé hề che giấu năng lực của , nhưng cũng chẳng buồn mở miệng giải thích.
"Trận mưa sẽ kéo dài đến tận đêm khuya đấy."
Cô bé đột nhiên lên tiếng, thành công dời sự chú ý của trong sơn động.
"Cái gì? Mưa lâu đến thế cơ á!"
Giờ phút , ngay cả Bạch Lạc cũng rảnh để nghi ngờ lời của Thẩm Tri Âm nữa, cô chỉ bực dọc vò đầu bứt tai.
Mái tóc của cô dính bết da đầu do mồ hôi chảy từ , trông bóng nhẫy cực kỳ khó chịu.
Cô gội đầu, tắm rửa và quần áo ngay lập tức.
" thể ngoài gội đầu bằng nước mưa ?"
Thật cô còn tắm nữa, nhưng dám chạy xa một , mà tắm ở gần đây thì cô bạo dạn đến mức đó.
Thực Ngô Hoán cũng tắm rửa một chút, hơn nữa mưa đang to, cứ coi như vòi sen tự nhiên .
Thế là Thẩm Mộc Cẩn trở thành đầu tiên xông ngoài.
Anh bây giờ phiền c.h.ế.t mái tóc dài , đây cố nuôi cho , chứ hiện tại chỉ hận thể cắt xén nó ngay lập tức.
Giống như Bạch Lạc và Vu Hân Nhiên, mái tóc của cũng đang bết dính ngứa ngáy.
Dùng nước mưa để gội đầu cũng khá tuyệt, vì thế đều chạy ào ngoài mưa quậy phá một trận. Lúc trở về ai nấy đều ướt sũng, nhưng da đầu quả thật dễ chịu hơn nhiều.
Mọi dùng một ít lá cây mang về cùng với quần áo để quây thành một gian buồng nhỏ, đó lượt trong đồ.
Bạch Lạc mang theo đồ thể thao, còn bên Vu Hân Nhiên thì chắc chắn sẽ cho cô mượn, bởi vì bản cô cũng cần đồ để .
Do đó, cô đành một bộ váy.
Chỉ hy vọng khi tạnh mưa thì quần áo thể khô .
Nếu thực sự khô thì đành mượn của khác , vả cũng thể nhân cơ hội tương tác thêm với Ngô Hoán một chút để phát cẩu lương cho fan couple.
"Rột rột ~~~"
Vài xổm trong sơn động, thẫn thờ màn mưa trút xuống bên ngoài.
Đến bốn giờ chiều, một tràng âm thanh bụng sôi "rột rột" vang lên đ.á.n.h vỡ bầu khí.
Tất cả đồng loạt ngoảnh đầu , chằm chằm về phía đứa trẻ duy nhất trong sơn động.
Thẩm Tri Âm đang xổm mặt đất, tay cầm một nhánh cây chọc chọc hòn đá nhỏ, vẻ mặt khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo mang theo chút tủi .
Cô bé đói .
Thẩm Mộc Cẩn lên tiếng: "Hay là chúng ngoài tìm đồ ăn , dù cũng thể cứ chờ mãi ở đây ."
Cơn mưa vẫn cứ rơi ngớt, trong sơn động giờ chỉ còn một ít trái cây và củ mài hoang, củi lửa để nấu nướng, bọn họ mà thì sẽ nhịn đói mãi mất.
Trải qua quá trình vận động mạnh, thể lực tiêu hao nên nhanh đói, trong khi đó bọn họ cũng ăn nhiều. Nếu trận mưa thật sự kéo dài đến nửa đêm thì sáng mai họ mới đồ bỏ bụng.
Suy cho cùng, rừng rậm hoang dã ban đêm vô cùng nguy hiểm, trong nhóm bọn họ, dám ngoài buổi tối cũng chỉ đếm đầu ngón tay, gom đúng ba .
Đội mưa ngoài tuy rằng mạo hiểm, nhưng chẳng ai chịu cảnh bụng đói meo cả.
Bạch Lạc nhỏ giọng lầm bầm: "Mưa lớn như thì thể tìm đồ ăn gì chứ."
Cô , lúc trong lòng còn đang ôm chút tính toán nhỏ nhen.
Bản ngoài nhưng nếu bọn họ thì cô cũng chẳng cản, đợi khi họ mang đồ ăn về, cô thể mặt dày ăn ké một chút.
"Hơn nữa đang mặc váy thế thì ngoài kiểu gì đây."
Thẩm Mộc Cẩn thờ ơ đáp: "Không , dù gì đến lúc đó cô đừng ăn là ."
Bạch Lạc lén liếc Thẩm Tri Âm một cái, thầm nghĩ con nhóc lợi hại như chăm sóc kẻ yếu thế như nhỉ!
Trong lòng hậm hực phục, nhưng Bạch Lạc cũng chẳng dám vạ miệng thẳng ngoài.
Thẩm Mộc Cẩn quyết định: " và bà cô nhỏ sẽ cùng tìm đồ ăn."
Dung Nghị liền : " cũng , ba các cô hãy loanh quanh gần đây nhặt chút củi khô về nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-199-ngay-mua-tim-thuc-an.html.]
Bạch Lạc và Ngô Hoán mặc dù nhặt củi, nhưng nhiệm vụ phân công rõ ràng, nếu bọn họ từ chối thì chắc chắn sẽ mấy tài khoản marketing và anti-fan tóm lấy nhược điểm công kích điên cuồng.
Trong màn mưa xối xả, Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn đội đầu những chiếc nón tạm bằng lá cây.
Dọc đường hễ gặp thứ gì ăn là Thẩm Tri Âm nhặt lấy, đó nhét luôn miệng nhóp nhép.
"Bà cô nhỏ , cái thời tiết quỷ quái liệu thỏ mò ngoài ?"
Vẻ mặt tràn ngập sự bực dọc, trong khu rừng hoang dã nhiều thứ thể ăn vì là động vật cần bảo tồn, thật sự là quá phiền phức.
Đang thì bỗng nhiên trượt chân, suýt chút nữa là lăn tòng tọc xuống con dốc nghiêng bên cạnh.
Thẩm Tri Âm nhận điều đó bèn ngoắt đầu , vươn tay tóm chặt lấy kéo tuột lên.
"Lúc đường thì tập trung một chút."
Cô bé lườm Thẩm Mộc Cẩn một cái chép miệng: "Thôi bỏ ."
Nói , cô bé nhặt một cành cây lên, đưa đầu cho .
"Nắm cho chặt đấy."
Thẩm Mộc Cẩn lấy lòng: "Bà cô nhỏ của cháu là nhất."
Cũng may kéo là bà cô nhỏ, đổi là khác thì chắc hai ôm lăn lộn xuống dốc .
Hai một một , mở đường ngược chỉ là một đứa bé mới vài tuổi.
[Người thì đây là chương trình tạp kỹ sinh tồn nơi hoang dã, còn tưởng là show chăm trẻ con chứ.]
[Cần đặc biệt ghi chú một chút, Thẩm Mộc Cẩn chính là đứa bé cần chăm sóc đó nhé.]
[ thật sự cảm động phát lên , bà cô nhỏ bụng quá mất, cũng một bà cô nhỏ như .]
Cũng bao xa, thú hoang ăn thì chẳng thấy tăm , nhưng bù bọn họ cũng tìm kha khá rau rừng.
Ngoài còn hái thêm vài trái cây dại.
Có điều, nếu chỉ ăn những thứ thì chắc chắn thể nào no bụng .
"Phía một con sông, bên trong cá đấy."
"Con sông đó nối thông với biển cả, cho nên bên trong sẽ vài con cá lớn, còn cả củ niễng nữa."
Đây là thông tin mà con quỷ phái dò đường báo khi trở về.
Thẩm Tri Âm lập tức dẫn theo cháu chắt đời thứ tư của tiến về hướng đó.
Đi chừng mười phút, họ quả thực thấy con sông .
Thẩm Mộc Cẩn vui sướng hớn hở như một đứa ngốc.
"Bà cô nhỏ đợi , để cháu xem xem cá nhé!"
"Quay đây."
Thẩm Tri Âm vươn tay tóm lấy kéo giật . Cái tên ngốc cứ đường đột chạy tới đó, lỡ như rơi xuống sông thì ai vớt lên cho?
Cô bé chỉ tay một bãi mọc đầy những thứ trông như cỏ dại bên bờ: "Đi nhổ cái đó , củ niễng đấy."
"Đó là củ niễng ?!"
Thẩm Mộc Cẩn đích thị là kiểu điển hình của việc "từng ăn thịt lợn nhưng từng thấy con lợn chạy bao giờ".
Anh từng ăn củ niễng nhưng khi còn mọc đất thì nó trông tròn méo .
Nghe bà cô nhỏ khẳng định như , hề mảy may nghi ngờ mà tung tăng chạy tới nhổ củ niễng ngay.
Còn về phần cá.
Hiện tại dòng nước sông chảy khá xiết, trời mưa to như nên căn bản thể rõ tình hình nước.
Sau khi Thẩm Tri Âm cẩn thận dặn dò Thẩm Mộc Cẩn tuyệt đối chạy lung tung xuống sông, tự cô bé lao tõm xuống dòng nước đục ngầu.
Dẫu cô bé lợi hại, nhưng khi thấy Thẩm Tri Âm lặn ngụp dòng nước, chỉ Thẩm Mộc Cẩn mà ngay cả khán giả trong phòng livestream đều thót tim lo lắng.
Các nhân viên của tổ chương trình ở trong bóng tối càng sốt sắng hơn bao giờ hết.
Vương Lợi Khang vội vàng dặn dò đội vệ sĩ bơi mặc sẵn đồ lặn, chuẩn tinh thần túc trực ứng cứu bất cứ lúc nào.
Hai phút ...
Vương Lợi Khang hối thúc: "Nhanh lên, nhanh lên, mấy mặc đồ lặn mau lặn xuống nước tìm xem thử !"
Ngay lúc đám vệ sĩ mặc đồ lặn đang chuẩn nhảy xuống ở góc khuất camera livestream, một cái đầu nhỏ nhắn ngoi lên khỏi mặt nước.
Ngay đó, một con cá to bằng bắp tay lớn ném bộp lên bờ.
Trong tay cô bé lúc còn đang ôm khư khư thứ gì đó, đôi chân ngắn cũn ngừng đạp nước bơi thoăn thoắt bờ, cơn mưa rả rích dường như chẳng hề gây trở ngại nào cho cô bé.