Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 20: Tỉnh táo chưa?
Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:01:20
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trí tuệ minh tịnh tâm thần an ninh, tam hồn vĩnh cửu phách vô tang khuynh, cấp cấp như luật lệnh, Tịnh!"
Giọng non nớt nhưng vô cùng kiên định vang lên. Ngay khi đứa bé ma sắp sửa lao tới mặt ba , từng tấm bùa vàng rực b.ắ.n đan xen thành một lớp xiềng xích kiên cố vây chặt lấy nó.
Thẩm Tri Âm đang bận rộn niệm chú bắt quyết, chỉ là thao tác chậm một chút.
Thế nên tốc độ khôi phục thần trí của đứa bé ma cũng theo đó mà diễn chậm chạp.
Thấy nó vẫn còn ngoan cố vùng vẫy, Thẩm Tri Âm tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu.
Cô bé thò tay balo, rút một thanh kiếm gỗ nhỏ xíu. Dưới sự thôi thúc của linh khí, thanh kiếm vụt dài bằng đúng chiều cao của cô bé.
"Chậm c.h.ế.t , để tự đ.á.n.h cho !"
Bạn nhỏ ba tuổi miệng ngậm bình sữa, tay múa thanh kiếm gỗ đào dũng mãnh lao về phía .
Sau một màn giao tranh chớp nhoáng đến mức ngoài kịp rõ cùng những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của lệ quỷ, vài phút , căn phòng cuối cùng cũng khôi phục sự tĩnh lặng.
Tiểu tiên nữ xinh xắn đáng yêu dẫm một chân lên đứa bé ma, một tay cầm kiếm gỗ gõ bôm bốp đầu nó.
Tư thế thể là vô cùng ngông cuồng ngạo mạn.
Chỉ là cái dáng ba đoạn ngắn cũn cỡn cộng thêm cái bình sữa vắt vẻo miệng khiến cảnh tượng trở nên ảo ma đến mức khó tả.
"Tỉnh dậy , tỉnh táo hả?"
Cô bé còn dùng chuôi kiếm chọc chọc mấy cái. Ba đàn ông ngoài chứng kiến cảnh tượng đứa bé ma hùng hổ đầy oán khí ban nãy giờ đang rạp đất run rẩy bần bật, nhất là khi chọc trúng, nó càng co rúm .
Trong phút chốc, bọn họ cũng chẳng phân biệt nổi rốt cuộc ai mới là ma nữa .
Đứa bé ma tức tưởi, hai dòng huyết lệ tuôn rơi trông rùng rợn đáng thương.
Rõ ràng là biện pháp văn minh lịch sự hơn để giúp cô bé lấy lý trí, tại cứ nhất thiết dùng đến bạo lực cơ chứ. Cô mới chỉ là một đứa trẻ thôi mà, con gái con lứa cần hung dữ đến mức hu hu hu...
Ở phía bên , ba đàn ông to xác đang lăm lăm cầm trong tay mấy thứ vũ khí vớ vẩn nhặt tạm bợ: "..."
Chuyện gì xảy ?
là ai? đang ở ?
Ba gã đàn ông trân trối đứa bé ma thê t.h.ả.m phủ phục mặt đất, còn chút sức lực phản kháng nào. Bọn họ còn kịp hồn từ cú sốc đầu gặp ma thì trận chiến kết thúc một cách chóng vánh.
Thấy đứa bé ma lấy ý thức, Thẩm Tri Âm liền khoanh đôi chân ngắn ngủn phịch xuống đất, thong thả uống sữa.
Thứ cô bé đang uống là sữa tươi thông thường, mà là năng lượng!
"Mọi hỏi gì thì tự mà hỏi ."
Lâu lắm mới khởi động gân cốt, cái thể nhỏ bé cô bé mệt bở tai.
Tần Trăn phản ứng nhanh nhẹn hơn một chút, dù thì đó cũng từng chạm trán với đứa bé ma .
Anh dùng khuỷu tay hích mạng sườn Lư Định An, kéo vị bác sĩ pháp y đang há hốc mồm với vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh trở về thực tại.
"Lấy giấy bút đây."
Anh xổm xuống, cách đứa bé ma chừng một mét bắt đầu thận trọng thẩm vấn.
Đứa bé ma tựa như quả bóng xì , tiu nghỉu ủ rũ, trả lời những câu hỏi với chất giọng thều thào yếu ớt.
Thẩm Tri Âm đặt thanh kiếm gỗ đào bên chân, mút sữa rột rột vểnh tai hóng chuyện.
Bạch Khả Khả nhà ở , bởi vì dẫu cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ con. Cô bé chỉ mang máng nhớ rằng nhà sâu trong một ngôi làng miền núi hẻo lánh. Từ khi sinh , ông bà nội và ba đều vô cùng chán ghét hắt hủi cô bé.
"Bà nội bảo là đồ lỗ vốn, chính vì sự tồn tại của nên em trai mới dám đầu t.h.a.i nhà . Sau đó lạ mặt tìm đến, ông bà nội liền đem bán cho họ."
Bạch Khả Khả mãi mãi thể nào quên cái cảnh tượng ông bà nội mặc kệ những tiếng gào xé ruột xé gan van xin của cô bé, nhẫn tâm đẩy cô bé tay đàn ông xa lạ , còn bản thì hớn hở đếm tiền bên cạnh.
Những ký ức đau thương sống động ùa về trong tâm trí, oán khí bao quanh Bạch Khả Khả dấu hiệu trỗi dậy mạnh mẽ.
Lần thì dễ giải quyết hơn nhiều. Nhờ tác dụng của Tịnh tâm thần chú nền tảng đó, Thẩm Tri Âm chỉ việc ném thêm một lá Thanh tâm phù qua là thể dễ dàng trấn áp.
" chạy trốn hai , nhưng đều bọn họ bắt . Bọn họ bỏ đói , còn đ.á.n.h đập tàn nhẫn, đau lắm, đau đớn vô cùng..."
" về nhà, tìm ."
Mẹ là duy nhất đời đối xử chân thành bụng với cô bé. nếu cô bé biến mất, cũng sẽ lôi đ.á.n.h đập.
Mẹ mà thấy cô bé thì chắc chắn sẽ đau lòng lắm.
Chính vì thế, dẫu cho hai chạy trốn đều chuốc lấy đòn roi tàn nhẫn, thậm chí bỏ đói nhiều ngày liền, cô bé vẫn nhất quyết tìm đường về.
Thế nhưng đến bỏ trốn thứ ba, cô bé bọn chúng đ.á.n.h cho đến c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-20-tinh-tao-chua.html.]
Nghe đến đoạn , Thẩm Tri Âm chợt cảm thấy dòng sữa trong miệng nhạt nhẽo vô vị hẳn.
Khuôn mặt Thẩm Mộ Dã lộ rõ vẻ bàng hoàng khó tin. Vị thiếu gia hào môn vốn ngang tàng ngỗ ngược, từng nếm trải sóng gió cuộc đời thực sự dám tin thế giới tồn tại những kẻ ông bà nội mà tàn nhẫn vô nhân đạo đến mức .
Sắc mặt của Tần Trăn và Lư Định An cũng trở nên u ám và nặng nề tột độ.
Với tư cách là một cảnh sát, Tần Trăn tiếp xúc với vô vàn những mảng tối của xã hội, cũng từng đích vây bắt những kẻ buôn . Thế nhưng khi câu chuyện , ngọn lửa phẫn nộ trong lòng vẫn bùng lên dữ dội thể kiểm soát.
"Vậy cháu còn nhớ mặt kẻ mua cháu ? Còn nữa, kẻ nào đưa cháu đến công trường thi công ở khu dân cư Hành Dương?"
"Cháu nhớ."
Cô bé đương nhiên là nhớ, hơn nữa sẽ khắc cốt ghi tâm đến muôn đời.
Lư Định An lập tức trải giấy cầm bút, chuẩn sẵn sàng cho công việc phác họa.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Trăn, Bạch Khả Khả miêu tả một đặc điểm nhận dạng của kẻ đó. Hóa kẻ mua cô bé và kẻ đem cô bé đến chôn tại khu dân cư Hành Dương chỉ là cùng một .
Tuy lúc đó cô bé tắt thở, nhưng linh hồn ngưng tụ từ oán khí vẫn luôn bám sát theo gót kẻ thủ ác.
Khi bức chân dung phác họa tất, khuôn mặt quen thuộc từng reo rắc nỗi kinh hoàng cho , Bạch Khả Khả suýt chút nữa phát điên thêm nữa.
Phải nhờ đến sự an ủi của Thẩm Tri Âm cùng những lời hứa hẹn đinh ninh của Tần Trăn, cô bé mới miễn cưỡng bình tĩnh trở .
Tần Trăn quả quyết: "Chú sẽ lập tức điều tra danh tính của kẻ ."
Có bức chân dung, công việc điều tra truy bắt tiếp theo sẽ trở nên thuận lợi hơn nhiều.
Tuy nhiên, vấn đề duy nhất lúc là, việc để Bạch Khả Khả tiếp tục vất vưởng ở đây chắc chắn là cách giải quyết thỏa.
Hiện tại cô bé sở hữu sức mạnh của một lệ quỷ. Ngộ nhỡ một lúc nào đó mất lý trí, ai trong họ khả năng ngăn cản .
Chính vì ... ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm.
Dù thì cô bé cũng là duy nhất ở đây khả năng đối phó với ma quỷ.
Tần Trăn mặt dày xoa xoa hai bàn tay nịnh nọt: "Tiểu tổ tông ơi, đành phiền cháu trông nom Bạch Khả Khả giúp chú ?"
Vì sự an của , đừng là gọi Thẩm Tri Âm một tiếng tiểu tổ tông, dù bắt lập bàn thờ cúng bái cô bé cũng bằng lòng.
Thẩm Tri Âm lôi một tấm mộc bài trông vẻ vô cùng bình thường.
"Đây là mộc bài từ lõi cây hòe trăm năm tuổi, mày tạm thời trong ở nhé."
Thu phục một con tiểu quỷ cỏn con thôi mà, chuyện vặt vãnh.
Bạch Khả Khả cũng hề phản kháng, trực tiếp hóa thành một làn khói mỏng chui tọt trong tấm mộc bài.
Những gì cần hỏi hỏi xong, lệ quỷ cũng thu phục êm xuôi, Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộ Dã liền chuẩn về.
vì Tần Trăn còn đang bận rộn giải quyết nốt vụ án của Bạch Khả Khả, nên Thẩm Mộ Dã đành gọi tài xế nhà họ Thẩm đến đón.
Trong lúc đợi xe, Thẩm Mộ Dã cứ chằm chằm vị bà cô nhỏ bên cạnh, miệng lắp bắp thôi.
"Sao đấy? Bị bỏng mồm mà ?"
Thấy cứ ấp a ấp úng mãi chịu mở lời, Thẩm Tri Âm liền lườm một cái rõ đáng yêu.
Thẩm Mộ Dã: Là cô bắt đấy nhé, thế thì thật đây.
"Vậy mấy lá bùa cô đưa cho đều là hàng thật giá thật hả?"
"Cả chuyện cô bảo cô luyện đan nữa, cũng là sự thật luôn ?"
"Cô thực sự mới ba tuổi thôi , là yêu quái ngàn năm biến hình đấy chứ? Sao cô thể bắt cả lệ quỷ thế..."
Vãi thật, cái tên lúc hé răng thì thôi, mở miệng là liên thanh ngừng nghỉ.
"Thật, thật hết mà..."
mà xét ở một khía cạnh nào đó, dường như cô bé thực sự là một lão yêu quái đội lốt trẻ con thì .
đó đều là những chuyện của kiếp , liên quan gì đến kiếp cơ chứ? Hiện tại cô bé chỉ là một em bé ba tuổi đáng yêu, thích ôm bình sữa uống rột rột mà thôi.
Khả năng tiếp nhận những sự vật sự việc mới mẻ của tuổi trẻ thường cao.
Ban đầu Thẩm Mộ Dã còn kịp tiêu hóa hết những gì diễn , nhưng giờ đây trong lòng chỉ còn sự phấn khích và kích thích tột độ.
Cậu hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô, chằm chằm vị bà cô nhỏ mới ba tuổi của .
Bà cô nhỏ mới ba tuổi của bắt ma, đời còn chuyện gì ngầu hơn thế nữa hả?