Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 200: Không phải ai cũng có số hưởng được gánh còng lưng

Cập nhật lúc: 2026-08-25 05:53:02
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mộc Cẩn lật đật chạy tới, dẫu nước ngập quá đầu gối cũng mặc kệ, vội vàng bế bổng Thẩm Tri Âm lên.

"Bà cô nhỏ ơi là bà cô nhỏ, bà cháu sợ rớt tim ngoài đấy, chỉ chậm chút nữa thôi là cháu lao xuống ."

Anh ôm chầm lấy Thẩm Tri Âm, áp má khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé mà cọ cọ lấy lòng.

Thẩm Tri Âm trưng vẻ mặt ghét bỏ, thẳng tay đẩy đầu xa.

"Bỏ xuống."

Cô bé vùng vẫy hai cái chân ngắn cũn của .

Thẩm Mộc Cẩn thả cô bé xuống ngay, cứ thế ôm cô bé mừng rỡ chạy về phía bờ, lên đến nơi an mới chịu đặt xuống.

Lúc mới rõ thứ cô bé đang ôm trong tay là gì, hóa là một con ốc, hơn nữa còn là một con ốc giác siêu to khổng lồ.

Chỉ một con thôi mà trông bự hơn cả mặt của Thẩm Mộc Cẩn.

"Con ốc to quá mất!"

Thẩm Tri Âm đắc ý mặt: " vớt con ốc giác từ đáy sông lên đấy."

Dẫu đây cũng là một hòn đảo biển, thêm việc con sông thông thẳng đại dương, thế nên ốc giác dòng nước cuốn tận đây cũng chẳng gì là bất khả thi.

Đã thế còn lớn đến nhường nữa chứ.

Thẩm Mộc Cẩn ôm lấy con ốc mà kích động vô cùng, con ốc giác đúng là quá khổng lồ .

"Cháu đây trông chừng, để lặn xuống xem thêm chút nữa."

"Bà cô nhỏ , chỗ cũng đủ ăn , hiện tại mưa to gió lớn như chúng đừng xuống đó nữa."

Anh liếc mắt sang đội ngũ nhân viên đang mặc đồ lặn của tổ chương trình đằng .

"Bọn họ suýt chút nữa là nhào xuống tìm kìa. Nếu do quy tắc cho phép, cháu cũng hận thể đòi đạo diễn một bộ đồ lặn luôn chứ."

Ống kính máy cũng tinh ý lia theo ánh mắt của , khán giả trong phòng livestream nhờ đó mà thấy rõ dàn nhân viên đang mặc đồ lặn túc trực cẩn thận.

[Thấy tổ chương trình biện pháp bảo hộ an thế an tâm hơn hẳn.]

[Dù thì họ cũng chỉ tham gia chương trình thôi chứ bán mạng . Lúc còn lo sốt vó, xem tổ chương trình chuẩn vô cùng chu đáo đấy chứ.]

[ ngộ nhỡ sự cố ngoài ý thì , cũng thấy nên lặn xuống đó nữa .]

[Mặc dù bé con trông vẻ chững chạc còn lợi hại, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà.]

[Đã cả ốc , to thế thì dư sức ăn no, là đừng xuống nước nữa.]

, Thẩm Tri Âm vẫn dứt khoát lặn xuống nước, kiếm thêm thức ăn mà bởi vì cô bé cảm nhận một tia linh khí khác thường ở đó.

Có lẽ nương theo tia linh khí mỏng manh , cô bé sẽ tìm thứ đang cần tìm.

khi lặn lội tìm kiếm một vòng nước, tia linh khí như như tỏ quá đỗi yếu ớt.

Thôi bỏ , mắt cứ lên bờ .

Trong lúc chuẩn ngoi lên bờ, cô bé còn tiện tay bắt luôn một con cá lớn.

Thời gian lặn xuống nước kéo dài hơn hẳn . Dù cô bé từng giải thích bản thể nín thở nước năm phút, nhưng thấy ba phút trôi qua mà Thẩm Tri Âm vẫn bặt vô âm tín, tất cả đều bắt đầu sốt ruột yên.

Lần đám nhân viên công tác thực sự nhảy ùm xuống nước để tìm kiếm.

Tuy nhiên, bọn họ lặn xuống bao lâu thì Thẩm Tri Âm tự ngoi lên, vô tình so le với đội cứu hộ.

Không những tự lên bờ bình an vô sự, trong bàn tay nhỏ xíu của cô bé còn túm chặt lấy đuôi một con cá cực bự.

Con cá lật ngửa bụng trắng hếu, cứ ngoan ngoãn để mặc Thẩm Tri Âm túm đuôi lôi xềnh xệch lên bờ.

Lý do là vì con cá một đ.ấ.m bé xíu của Thẩm Tri Âm đập cho ngất xỉu ngay nước.

Thẩm Mộc Cẩn há hốc miệng khi thấy con cá khổng lồ phía cô bé, ngạc nhiên đến mức thể nhét cả một quả trứng gà mồm.

Bởi vì con cá đó chỉ mập mạp mà chiều dài của nó còn ngang ngửa với một đứa bé năm tuổi.

Nói cách khác, nó thậm chí còn cao hơn cả Thẩm Tri Âm!

Một con cá to đến nhường , lỡ như lọt tay mấy ông đam mê câu cá thì chừng họ sẽ phấn khích và sung sướng đến mức độ nào nữa.

[Chậc chậc, con cá bự chảng...]

[Mẹ ơi, con cá mà cho ăn chắc ba bữa cũng hết quá.]

[ là phúc âm của hội cần thủ mà, xem xong cũng sông câu cá luôn.]

[ chỉ nước cô bé thế nào để hạ gục con cá khổng lồ thôi. Rõ ràng là máy chống nước cơ mà, theo nước luôn chứ.]

Thẩm Mộc Cẩn vô cùng ân cần tiến tới phụ giúp bà cô nhỏ một tay.

"Bà cô nhỏ, cứ giao cho cháu, để cháu cho!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-200-khong-phai-ai-cung-co-so-huong-duoc-ganh-cong-lung.html.]

Đối mặt với con cá bự như thế, chỉ cần thôi cũng thấy rạo rực ngứa ngáy tay chân.

Nói thật thì bản cũng chút sở thích câu, chỉ tiếc là con cá do chính tay câu lên mà thôi.

Thẩm Tri Âm gật đầu đồng ý.

Cô bé dứt khoát hất tung con cá lên ném thẳng .

Giây tiếp theo, nương theo tiếng kêu oai oái của Thẩm Mộc Cẩn, cả lẫn cá đồng loạt ngã tùm xuống nước.

Bị con cá nặng trịch đè lên, suýt chút nữa thì sặc nước mà chìm lỉm, bọt nước nổi lụp bụp một hồi lâu mới ngoi đầu lên, ho sặc sụa ngừng.

"Khụ khụ khụ..."

Thẩm Tri Âm cạn lời: Cháu ôm cả cơ mà, một con cá bế nổi thế !

[Hahaha buồn c.h.ế.t mất, lấy tự tin lớn đến chứ.]

[Với con cá to thế thì hai trưởng thành hợp lực mới bưng nổi mất.]

[Bà cô nhỏ cũng quá tin tưởng thực lực của Thẩm Mộc Cẩn .]

[Mặc dù là fan của Cá (Thẩm Mộc Cẩn), nhưng mà vẫn buồn chịu nổi luôn.]

Đối với bà cô nhỏ của Thẩm Mộc Cẩn, hội fan Cẩm Lý căn bản là thể nào ghét nổi.

Suốt chặng đường cô bé thực sự giúp đỡ thần tượng của họ quá nhiều, thực tế, nhiều fan Cẩm Lý lập bàn thờ để thắp hương cúng bái bà cô nhỏ luôn .

Cuối cùng, Thẩm Mộc Cẩn chỉ còn nước xị mặt cụp mắt ngoan ngoãn trả con cá cho bà cô nhỏ. Thôi thì cứ thành thật một món đồ trang trí vô dụng bám chân bà cô nhỏ .

Đâu ai cũng hưởng thụ khác gánh còng lưng đến chiến thắng như thế !

Kết cục, Thẩm Tri Âm vác vai con cá khổng lồ, còn Thẩm Mộc Cẩn xách theo con cá to bằng bắp tay cùng con ốc giác lững thững vui vẻ bước đường về.

Suốt dọc đường giống hệt như một con thỏ tăng động tung tăng nhảy nhót màn mưa, miệng còn vui vẻ ngâm nga ca hát.

Dáng vẻ lây lan khiến Thẩm Tri Âm cũng hớn hở bật nhảy theo. Cái đuôi cá phía cứ vung vẩy đong đưa liên tục, trong khi cái đầu cá ngó đằng thì trừng trừng đôi mắt cá c.h.ế.t trắng dã, dường như lúc c.h.ế.t vẫn còn đầy oán hận cam lòng.

Khi về đến khu vực sơn động, Bạch Lạc và Ngô Hoán mặt ở đó từ .

Vu Hân Nhiên và Dung Nghị vẫn thấy .

Trái ngược , mặt hai chỉ lèo tèo vài nhúm củi ướt nhẹp, thế mà họ đang tương tác với đầy tình tứ.

Nhìn nhúm củi còm nhom mà hai đó mang về, Thẩm Mộc Cẩn khẽ giật mí mắt, tỏ vẻ bắt bẻ và ghét bỏ mà chậc lưỡi một cái.

"Bà cô nhỏ , là chúng tự nhóm lửa nấu ăn , thức ăn do chúng cực khổ lắm mới tìm về , cháu chia phần cho mấy kẻ cơ hội chỉ ăn bám ."

Vừa thấy họ mang cá về, Bạch Lạc và Ngô Hoán liền sáng rực hai mắt chạy đón, bỗng thế thì cạn lời: "..."

Bị châm biếm thẳng thừng là những kẻ cơ hội ăn bám như , sắc mặt của Ngô Hoán cũng thoáng sượng sùng khó giữ nổi bình tĩnh.

Bạch Lạc thì bất chấp thể diện, cô chỉ cứng đờ một giây lập tức tiến tới, trưng vẻ mặt sùng bái xen lẫn đôi mắt sáng rỡ như ánh hai họ.

"Oa, hai thực sự kiếm đồ ăn về , còn nhiều như nữa, con cá lớn quá mất!"

Khi tận mắt thấy con cá mà Thẩm Tri Âm vác vai, cô sốc nặng.

Ngay đó, nghĩ đến chuyện Thẩm Tri Âm mang con cá bự nhường về thì nhất định chiếm hết spotlight sóng livestream cho mà xem.

ghen tị ngưỡng mộ khôn cùng, chỉ hận mang con cá đó về là chính .

Tuy , cô tuyệt đối sẽ bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để thể hiện sự nổi bật của bản ống kính.

"Hai cực nhọc đường , những việc tiếp theo cứ giao cho chúng !"

Vừa dứt lời, cô định vươn tay tiến đến ôm lấy con cá lớn thì Thẩm Tri Âm nhạy bén né .

Cô bé liếc cô một cái lạnh nhạt: "Của !"

Cô bé ý thức bảo vệ đồ ăn của đấy nhé.

Thẩm Mộc Cẩn thì móc mỉa mai: "Thôi xin kiếu, giao cho hai thì liệu bữa cơm chúng còn nuốt trôi nữa ?"

Thẩm Tri Âm đồng tình gật gật đầu.

Cô bé cũng ý định chia sớt chút thức ăn nào cả.

"Hai bao lâu như mà chỉ nhặt chút củi thôi ?"

Bạch Lạc vờ vịt tỏ vẻ uất ức đáng thương: "Trời mưa to che khuất tầm , chúng cũng chỉ nhặt từng mà thôi."

Thẩm Mộc Cẩn liếc xéo: "Tất cả đều do hai tự tay nhặt hả?"

Giọng Bạch Lạc ậm ờ: "Coi là ."

"Coi cái đầu cô !"

Vu Hân Nhiên ôm một bó củi lớn tới cửa thì vô tình thấy câu trơ trẽn của cô . Cơn giận bùng lên, cô xồng xộc bước , ném phịch mớ củi tay xuống đất, cực kỳ thuần thục giáng cho cô một bạt tai chí mạng ngay giữa mặt.

Loading...