Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 204: Dưa lớn từ thời thơ ấu của Bạch Lạc

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:45:51
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thương lục!!!"

[Thương lục!!!]

Bất kể là tại hiện trường khán giả trong phòng livestream, những ai Thương lục là cái gì đều chấn kinh.

Đó là một loại kịch độc.

Thương lục thực chất cũng là một vị thuốc, chia thành rễ đỏ và rễ trắng.

Thương lục rễ đỏ kịch độc, loại rễ trắng tuy cũng độc, nhưng khi đun chín độc tính sẽ phân giải, ngược còn mang đến tác dụng bồi bổ nhất định.

Lần đó vị đạo trưởng nghèo khổ xui xẻo cũng đúng là đen đủi. Ông đến một vùng nông thôn bắt ma cho một hộ gia đình. Cuối cùng, cụ già nhà đó để cảm tạ lấy củ "nhân sâm" quý báu cất giữ lâu đem tặng ông, còn khuyến mãi thêm một con gà.

Khi vị lão đạo trưởng cũng tí men say, cộng thêm mắt mũi kèm nhèm nên nhầm. Về đến nhà, đoán chừng với cái vận khí xui xẻo đến tận mạng của , sợ con gà sẽ chạy mất hoặc "nhân sâm" sẽ mất trộm, ông liền đem hầm luôn.

Củ Thương lục đó to lắm, ông còn mò trong tủ t.h.u.ố.c của Thẩm Tri Âm một củ nhân sâm nhỏ hầm chung.

Đợi đến khi Thẩm Tri Âm bụng đói meo từ núi chạy về thì là buổi tối. Hai thầy trò nhảy ăn ngay, dù cho hương vị nồi gà hầm vẫn dở tệ như khi.

xảy cái cớ sự ông suýt nữa thì tiễn chính viện.

Cuối cùng vẫn là nhờ Thẩm Tri Âm ôm bụng nhét cho ông một viên giải độc đan mới nhặt cái mạng nhỏ.

"Ăn Thương lục mà c.h.ế.t... khụ... , dày của bé con quá mạnh mẽ đấy."

Chẳng sư phụ kiểu gì mà thiếu cẩn trọng đến thế.

Bạch Lạc: "Làm tin chứ? Không nhóc nhóc nhận diện thảo d.ư.ợ.c ? Bản lĩnh đó chắc cũng do sư phụ nhóc dạy đúng , chẳng lẽ ông phân biệt nhân sâm và Thương lục?"

[Nói thật cũng tin, giỏi đến mà một đứa trẻ trúng độc cũng , chuyện quá hoang đường .]

[Làm như đóng phim truyền hình , còn bách độc bất xâm nữa chứ.]

[Chuyện lố thật đó.]

Mặc dù ban đầu ả cũng chẳng Thương lục là thứ gì.

Thẩm Tri Âm liếc mắt sang một cái: "Ai bảo cô đó là do sư phụ dạy? Ông dạy thứ khác."

"Thứ gì cơ?"

Vu Hân Nhiên buột miệng hỏi.

Giọng non nớt của Thẩm Tri Âm dõng dạc đáp trả: "Xem tướng đoán mệnh. Cái học lắm, còn xem phong thủy, bắt ma."

Mọi : "..."

Đều câm nín.

Thẩm Mộc Cẩn liếc mắt một cái là bọn họ tin: "Bà cô nhỏ nhà đều là thật đấy."

Thời buổi chút sự thật tin nhỉ.

Bạch Lạc âm dương quái khí: "Không chứ, thời buổi nào mà còn thiết lập hình tượng Đại sư huyền học nữa ? Với cái tuổi của nhóc, với tới danh xưng đại sư."

chút hả hê. Trước đó Thẩm Tri Âm giành bao nhiêu hào quang, bây giờ dám mạnh miệng xem bói bắt ma. Chuyện mà truyền ngoài chắc chắn chẳng ai tin, chừng còn rước gạch đá .

Ả đảo mắt tính kế: "Thực chứng minh cũng đơn giản, là nhóc xem giúp ."

vạch mặt Thẩm Tri Âm ngay tại trận, chừng còn thể đạp lên cô bé mà cọ nhiệt!

Thẩm Mộc Cẩn lạnh lùng trừng mắt ả, phụ nữ hết đến khác gây chuyện, thật sự coi nhà họ Thẩm dễ bắt nạt chắc.

Nữ quỷ minh tinh bên cạnh đang c.h.ử.i rủa ỏm tỏi: "Thật sự coi thông minh lắm chắc, còn dám khiêu khích cả tiểu đạo trưởng. Ả lấy cái gan đó thế hả? Mông dính đầy phân mà còn sợ khác . Tiểu đạo trưởng, cứ nhận lời , đây là tự cô đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t đấy. Bọn thu thập tài liệu đen của ả . Coi Công ty bát quái quỷ âm phủ của chúng là bù ! Xử ả cho !"

Thẩm Tri Âm: ???

Công ty thành lập từ lúc nào nhỉ?

Thẩm Tri Âm cũng chẳng sợ gì Bạch Lạc.

Đối với những kẻ ý đồ , cô bao giờ nương tay.

"Được thôi."

Thẩm Tri Âm nở nụ đơn thuần ngây thơ vô hại với ả.

Thế nhưng chính nụ đó khiến da đầu Bạch Lạc lạnh toát.

Sao thế , gió thổi ?

Thẩm Tri Âm sờ sờ chiếc vòng tay nhỏ xíu do tiểu lưu ly ngụy trang thành, đó hai tay chống cằm, vẻ mặt vô cùng lười nhác.

"Cô là con một trong nhà, từ nhỏ nuông chiều, nấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-204-dua-lon-tu-thoi-tho-au-cua-bach-lac.html.]

Bạch Lạc khoanh tay: "Chỉ thôi ? Trên mạng tra một cái là mà."

từng mang chuyện gia đình cưng chiều khoe khoang ở nhiều sự kiện.

" đáng lý , cô một đứa em trai."

Nét mặt Bạch Lạc cứng đờ.

"Năm cô chín tuổi, lúc cô m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, ngã trong bếp, vì thế mà sẩy mất đứa bé đó."

Bạch Lạc nuốt nước bọt: "Chuyện... chuyện ..."

"Thật ? Sao từng thấy nhỉ."

Vu Hân Nhiên về phía Bạch Lạc: "Chuyện cô từng kể ?"

một thoáng thất hố, nhưng quá trình rèn luyện mà công ty trang cho ả đây thực sự hữu dụng, Bạch Lạc nhanh chóng điều chỉnh trạng thái.

Ả ấp úng : "Không chừng quen nào đó của từng tiết lộ mạng, chuyện cũng chẳng tính là bí mật gì."

"Hơn nữa đứa bé đó vốn dĩ kịp đời, tính là em trai ."

Thẩm Mộc Cẩn chế giễu: "Cô như là nhân vật lớn lắm , còn cần bà cô nhỏ của đặc biệt điều tra cô chắc?"

Bạch Lạc cứng cổ cãi: "Biết vô tình nên kể cho nhóc đó."

Thẩm Mộc Cẩn lườm: "Cô trực tiếp luôn thẻ căn cước của cho nhanh."

Thẩm Tri Âm nghiêng đầu, chất giọng non nớt đặc trưng của trẻ con mang theo mấy phần ngọt ngào mềm mại, nhưng lời thốt khiến Bạch Lạc trắng bệch cả mặt.

" một ai rằng, sàn bếp bôi dầu, và đó chính là cô. Lúc cô ngã, cô ở ngay lầu rõ tiếng thét chói tai và tiếng kêu cứu của bà , nhưng cô hề xuống."

"Mà cô đợi đến khi tiếng chạy tới gõ cửa, cô mới giả vờ như thấy mà chạy xuống. Mạng lớn thì tất nhiên giữ , nhưng đứa bé thì xong. Hơn nữa cô vì chuyện mà vĩnh viễn mất thiên chức ."

Tất cả mặt tại hiện trường: "!!!"

Khán giả phòng livestream: "!!!"

Chậc...

"Nhóc láo!"

Bạch Lạc hét lên phản bác đầy chói tai, mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn.

"Khi đó mới chín tuổi, bà , thể chuyện như !"

"Nhóc bằng chứng ? Có tin kiện nhóc tội phỉ báng !"

Bạch Lạc cố gắng bình tĩnh . , ai chuyện đó do ả , một ai cả.

[Mặc dù tin thuyết tính bản ác, nhưng một đứa trẻ mới chín tuổi thì cũng dám tin thật.]

[Mặc dù cô bé chắc chắn, nhưng mới chín tuổi mà, độ tuổi đó vẫn còn ngây thơ ?]

Thẩm Tri Âm chậm rãi : "Một đứa trẻ chín tuổi trong tình huống bình thường đúng là sẽ loại chuyện , nhưng nếu xúi giục thì ."

Đồng t.ử Bạch Lạc co rụt , ả bỗng phắt dậy ngăn cản Thẩm Tri Âm tiếp.

Ánh mắt Thẩm Mộc Cẩn ghim chặt lấy ả: "Là cô tự đòi bà cô nhỏ nhà xem bói cho đấy nhé, bây giờ trúng tim đen nên chột ?"

Bạch Lạc mạnh miệng nhưng trong lòng run sợ: "Chuyện thì chột cái gì? chỉ con bé đó tiếp tục bôi nhọ danh dự của !"

Thẩm Mộc Cẩn mỉa mai: "Bây giờ cô còn danh dự ? Hình tượng đóa sen trắng dịu dàng của cô chẳng vỡ vụn ư? Cô thử xem cô còn cái danh tiếng gì để phản bác thử xem nào."

Bạch Lạc chặn họng, cứng họng đến mức thốt nên lời.

Thẩm Mộc Cẩn đầu , ân cần bóp vai cho bà cô nhỏ nhà .

"Bà cô nhỏ cứ tiếp , chúng mặc xác những kẻ mất hứng."

Hít hà hít hà, show thực tế mà còn hóng dưa lớn thế , vui ghê~

Ngoại trừ Bạch Lạc, những khác cần tin cũng vểnh tai lên . Bọn họ cũng kết quả của vụ dưa lớn .

Thẩm Tri Âm cũng hề úp mở, chỉ là chuyện dài quá, cứ để cô ôm bình sữa một ngụm cho thấm giọng .

Uống xong, cô bé mới từ tốn kể tiếp.

"Bạch Lạc năm chín tuổi một bạn chơi , lớn hơn ả vài tuổi, khi đó mười lăm tuổi. Thực cũng chẳng là bạn bè gì cho cam, chỉ là cô gái dỗ dành bợ đỡ ả, ả vui lên thì cho chút tiền hoặc vài bộ quần áo mặc tới mà thôi."

"Nhà cô gái đó trọng nam khinh nữ, cô là chị hai, một nhà bốn chị em gái đội một đứa em trai đầu. Cả nhà đều thiên vị con trai, coi bốn chị em như hầu miễn phí. Từ nhỏ đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i nhiều việc, học đến cấp hai thì cho học nữa, đợi đến tuổi thì sẽ tìm một nhà "" gả bán để lấy tiền sính lễ."

"Trong môi trường như , tâm lý cô gái đó ít nhiều vặn vẹo. Nhìn thấy Bạch Lạc cũng là con gái nhưng yêu thương cưng chiều thì sinh lòng ghen tị đố kỵ. Khi Bạch Lạc mang thai, cô liền ở bên tai Bạch Lạc kể lể dặm mắm dặm muối chuyện nhà cô em trai thì mấy chị em sống thê t.h.ả.m ."

"Vốn dĩ cưng chiều từ nhỏ, Bạch Lạc xong liền sợ hãi. Tính chiếm hữu của ả cũng mạnh, thế nên ả càng hy vọng sự đời của em trai sẽ cướp mất tình yêu của bố . Cuối cùng, xúi giục, ả lén lút bôi dầu trong phòng bếp, sợ đứa bé sẩy nên trốn lầu đợi một thời gian khá lâu mới xuống."

 

Loading...